Tấc Lòng - Lạc Nhật Tường Vi

Chương 119: Thăm dò


Tiên thuyền đến muộn, đệ tử Ngũ Tông đều đã giải tán, bọn họ cũng không cần đến Trọng Hư Phong nữa. Đợi đến tối tham dự tiệc tẩy trần rồi gặp mặt đạo hữu các tông môn sau, nên mọi người được đưa về nơi tá túc tạm thời của đệ tử Lôi Hi Tông để nghỉ ngơi, Phương Thốn Tâm cũng không ngoại lệ.


Trong thời gian này, ngoại trừ đệ tử bản tông của Huyền Cơ Các, đệ tử bốn tông còn lại đều ở tại khu Thất Tinh Hàn Nguyệt, nơi dừng chân của Lôi Hi Tông tên là Dao Quang Linh Động.


Nơi đây quả là một động thiên đáng sống, nhìn bên ngoài chỉ là một hang đá bình thường, nhưng bên trong lại có cả càn khôn. Đó là một sườn núi nở đầy hoa năm màu, trên sườn núi đình đài lầu các san sát, quy mô gần bằng một tông môn cỡ nhỏ, dư sức chứa tất cả đệ tử Lôi Hi Tông đến lần này.


Mỗi đệ tử đều được phân một phòng riêng. Phương Thốn Tâm được sắp xếp ở tầng cao nhất của lầu các phía Bắc, vị trí tuy không phải tốt nhất nhưng tầm nhìn cực đẹp, cũng coi như không tệ.


Đáng tiếc, các sư huynh sư tỷ Lôi Hi Tông đâu có ý định buông tha cho Phương Thốn Tâm và Tiểu Ngũ. Bọn họ dành sự nhiệt tình quá mức cho hai vị tiểu sư muội và tiểu sư đệ mới nhập tông này, vây quanh hỏi han ân cần đủ điều, cho đến khi có người đặt một câu hỏi:


“Tiểu sư muội và tiểu sư đệ cùng nhập tông một lúc, vậy hai người ai lớn ai nhỏ? Ai là sư huynh, ai là sư muội?”


Vị sư huynh hỏi câu này chỉ đơn thuần muốn đùa vui một chút.


Người trong cuộc ngược lại chưa từng nghĩ đến vấn đề này.


“Đương nhiên ta là sư huynh!” Tiểu Ngũ nhận ngay không chút khách sáo.


Phương Thốn Tâm liếc xéo hắn: “Ai lớn ai nhỏ không dựa vào mồm mép, mà dựa vào nắm đấm!”


“Ý ngươi là sao? Muốn đánh một trận hả?” Tiểu Ngũ khiêu khích.


“Sao lại không?” Phương Thốn Tâm bẻ tay răng rắc.


“Đừng đừng…” Các sư huynh sư tỷ xung quanh thấy hai người họ vậy mà định đánh thật, vội vàng xúm vào giảng hòa can ngăn.


“Đủ rồi!”


Cuối cùng vẫn là Tô Đoạn Thủy mất kiên nhẫn cắt ngang cuộc trò chuyện của họ: “Ngũ Tông Dạ Yến không còn nhiều thời gian nữa, các ngươi còn không mau đi chuẩn bị?”


Ngũ Tông Dạ Yến, ngoài mặt là tiệc chào mừng để đệ tử Ngũ Tông giao lưu làm quen, nhưng lén lút bên trong lại được gọi là “Tiệc Thước Kiều”.


Đệ tử Ngũ Tông đa phần là nam thanh nữ tú đang độ tuổi xuân xanh, thế giới này cũng không thịnh hành cái kiểu đoạn tình tuyệt ái chỉ một lòng cầu tiên vấn đạo, đến tuổi thích hợp muốn kết giao với bạn khác giới cũng là chuyện bình thường.


Chỉ là bình thường các đệ tử đều ru rú trong tông môn của mình, hiếm có cơ hội ra ngoài. Tuy trong bản tông không thiếu nam nữ ưu tú, nhưng dẫu sao “hoa nhà không thơm bằng hoa rừng”, nhìn nhau mãi rồi nếu không nảy sinh tình cảm thì chỉ sinh ra chán ghét, mọi người vẫn khao khát được phát triển mối quan hệ bên ngoài hơn.


Vì thế cuộc tụ họp hiếm hoi giữa Ngũ Tông này đã trở thành một đại hội… xem mắt quy mô lớn dành cho nam nữ có đạo lữ.



Đã là đi xem mắt thì tự nhiên phải chưng diện, ngoài việc phô trương thực lực tông môn, ai cũng hy vọng có thể thu hút được đối tượng mình vừa ý.


Cho nên vừa nghe lời này, đám đông lập tức giải tán như chim vỡ tổ, ai về phòng nấy sửa soạn.


Cuối cùng cũng khiến đám trẻ con ồn ào này yên tĩnh lại, lúc này Tô Đoạn Thủy mới day day ấn đường, liếc nhìn Phương Thốn Tâm vừa biến mất trên sườn núi, rồi đi về phía chỗ ở của mình.


Nào ngờ vừa đi đến trước lầu, Tô Đoạn Thủy đã nhận được thông báo từ đệ tử trực ban.


“Tạ Tu Ly của Thái Vi Sơn, cầu kiến tiểu sư muội.”


Hai người này có dính dáng với nhau từ bao giờ vậy?


Tô Đoạn Thủy nhíu mày, chỉ đành cho người mời Tạ Tu Ly vào động, lại sai người đi gọi Phương Thốn Tâm.


Thế nhưng không lâu sau, đệ tử đi gọi Phương Thốn Tâm đã quay lại phục mệnh: “Tiểu sư muội không có trong phòng.”


*


Phương Thốn Tâm vừa bước vào cửa phòng đã gặp kết giới, băng lăng trong túi bên hông tự động bay ra, xé rách một vết nứt không gian ngay trong phòng.


Đầu bên kia vết nứt là một rừng trúc tím rậm rạp, ánh chiều tà xuyên qua rừng trúc, hóa thành những vệt nắng vàng kim nhuộm lên mặt đất, mấy chú bướm ngũ sắc dập dìu bay lượn. Giữa rừng trúc, một con đường mòn phủ rêu xanh chậm rãi hiện ra ngay trước mặt Phương Thốn Tâm, trúc tím tự động tách sang hai bên, để lộ một đầm nước trong veo như ngọc bích được rừng trúc bao quanh.


“Nơi này là động phủ Thái Thương Lâm của ta tại Huyền Cơ Các, sẽ không có ai xông vào. Đây là Súc Linh Trì, có tác dụng trợ giúp tu hành và hồi phục, nàng có thể dùng để giải tỏa mệt mỏi. Nếu không muốn, hãy đi về phía Đông rừng trúc, ta đợi nàng ở đó.”


Người chưa xuất hiện, nhưng giọng nói trong trẻo lạnh lùng tựa tuyết mỏng của Diệp Huyền Tuyết đã xuyên qua lớp lớp bóng trúc, vang lên trong phòng nàng.


Phương Thốn Tâm nhìn làn nước trong veo, không cách nào cưỡng lại sự cám dỗ này.


Con người Diệp Huyền Tuyết nhìn thì lạnh lùng khô khan, nhưng hóa ra lại vô cùng chu đáo, hơn nữa còn rất hiểu sở thích của nàng. Nàng vừa chuyển đồ ở Lôi Hi Tông đã phải lập tức áp vận hàng hóa lên đường, một đường phong trần mệt mỏi, lại còn gặp phải Loạn Vân, đúng lúc đang cần tắm gội thư giãn cho lại sức.


Nàng chẳng có lý do gì để từ chối, cũng không định từ chối. Thân hình nàng lướt nhanh vào trong rừng, vết nứt không gian khép lại sau lưng, căn phòng cũng theo đó trở lại bình thường.


Súc Linh Trì sủi bọt ùng ục, lan tỏa cùng những bọt nước là làn sương trắng mờ ảo. Những bọt khí này không phải do nước sôi, mà là do linh khí dưới đáy hồ cuộn trào lên, hóa thành sương khói mịt mù. Nhìn tình hình sử dụng linh khí ở Lôi Hi Tông thì biết, linh khí ở các tông môn đều rất khan hiếm, vậy mà một mình Diệp Huyền Tuyết lại sở hữu một Súc Linh Trì lớn như vậy, còn được sử dụng vô hạn, xem ra cả Huyền Cơ Các và Vô Lượng Hải đều đặc biệt ưu ái đệ tử này.


Phương Thốn Tâm trút bỏ xiêm y ngâm mình vào trong linh trì, mặc cho từng sợi linh khí len lỏi xuyên qua thân xác con rối này, tẩm bổ linh thức của nàng, cảm giác khoan khoái tự nhiên sinh ra. Những mệt mỏi tích tụ do điều khiển phân thân suốt thời gian qua nhanh chóng tan biến, ngay cả cơ thể con rối vốn cứng nhắc dường như cũng trở nên linh hoạt hơn.


Phương Thốn Tâm vô cùng hài lòng.


Nàng ngâm mình đủ một nén nhang rồi mới mang thỏa mãn lười biếng đứng dậy khỏi hồ nước, nhìn về phía bộ y phục đã được treo sẵn trên giá gỗ bên bờ từ lúc nào.



Chất liệu y phục mềm mại chạm vào tay như làn da em bé, giữa những sợi tơ ngang dọc đan cài lưu chuyển linh khí nhàn nhạt, chỉ nhìn chất vải thôi đã biết không phải vật phàm. Y phục màu trắng ánh trăng không có quá nhiều hoa văn, kiểu dáng cực kỳ đơn giản mà đẹp mắt, đúng là phong cách xưa nay của nàng.


Nàng tiện tay khoác lên người, đi chân trần về phía rừng trúc phía Đông. Rừng trúc rậm rạp theo bước chân nàng tự động rẽ lối, mở ra một con đường nhỏ rải sỏi cuội dẫn thẳng đến đích.


Cuối con đường nhỏ, giữa những đốm sáng vụn vặt, là một nam nhân đang ngồi xếp bằng trên đài sen ngọc bích.


Hắn nhắm mắt, vẻ lạnh lùng giữa ấn đường đã tan biến, khuôn mặt xinh đẹp thêm vài phần nhu hòa, mái tóc dài được búi gọn gàng trên đỉnh đầu, vẫn một thân bạch y như cũ. Từ xa nhìn lại, gần như hòa cùng đài sen thành một pho tượng Phật.


Thân nam nhi mà tướng mạo đẹp hơn nữ nhi, cao quý không dung khinh nhờn.


Nhưng Phương Thốn Tâm lại là kẻ thích nhất việc quấy nhiễu tâm linh thần phật.


Trước kia là Bùi Quân Nhạc, bây giờ lại gặp Diệp Huyền Tuyết.


Diệp Huyền Tuyết cảm nhận được hơi thở của nàng, đôi mắt từ từ mở ra, nhưng chỉ thấy bóng trắng trước mặt lóe lên, người nàng đã mất dạng. Giây tiếp theo, một ngón tay thon dài nhẹ nhàng v**t v* cần cổ hắn, đầu ngón tay men theo đường xương hàm trượt xuống yết hầu, lưu luyến không rời, chậm rãi vẽ những vòng tròn ma sát.


“Sư huynh, có nhớ ta không?” Giọng nói dịu dàng theo hơi thở ấm áp của nàng phả vào vành tai hắn.


Như lời thì thầm quyến rũ của ác ma, mê hoặc tận cùng.


Một tiếng “Sư huynh” ấy, lược bỏ họ, không biết nàng đang gọi ai, là cố ý hay vô tình, không ai biết được, chỉ biết tiếng gọi ấy khiến tâm thần Diệp Huyền Tuyết chấn động, tấc lòng rối loạn.


“Nhớ.” Hắn đáp thật đơn giản, giơ tay nắm lấy bàn tay đang làm loạn của nàng.


“Sư huynh lừa ta.” Nàng nỉ non, đôi môi như có như không lướt qua vành tai hắn, đổi lấy sự run rẩy khe khẽ của thân thể hắn và làn da dần ửng đỏ: “Huynh nói mình thích ta, nhưng luôn có rất nhiều chuyện giấu giếm ta, rất nhiều chuyện đều không chịu cho ta biết.”


Diệp Huyền Tuyết sững người, đây là đang oán trách hắn không từ mà biệt đến Chiến trường Thiên Liệt sao? Hay là trách hắn suốt thời gian dài như vậy không liên lạc với nàng?


Hắn vừa định mở miệng, lại nghe nàng chậm rãi nói: “Sư huynh, huynh nói muốn cưới ta? Rốt cuộc là bao giờ? Có phải sẽ mời khắp tiên hữu Ngũ Tông không?”


Diệp Huyền Tuyết vừa định trả lời, bỗng nhiên trong tim chấn động dữ dội, trong đầu cuộn trào những hình ảnh và âm thanh vụn vỡ.


“Sư huynh, huynh hình như có rất nhiều chuyện giấu giếm ta.”


“Sư huynh, huynh đừng lừa ta, nếu huynh lừa ta, ta sẽ báo thù đấy.”


“Sư huynh, huynh thật sự muốn cưới ta sao? Đại hôn của chúng ta, sẽ mời khắp tiên hữu Tam Giới đến Vân Hải Nhất Mộng chứ?”


Hắn dùng chút sức lực siết chặt tay nàng.



Bàn tay kia nhìn như đang v**t v* dịu dàng, nhưng chỉ cần nàng dùng thêm một chút lực, là có thể rạch toạc cổ họng hắn.


Hắn đã từng lĩnh giáo một lần rồi, ẩn giấu trong sự dịu dàng vô biên do chính tay nàng dệt nên là sát cơ đáng sợ đến nhường nào.


Diệp Huyền Tuyết dùng sức kéo mạnh tay nàng, nàng thuận thế ngã vào lòng hắn, hóa thành yêu nữ dựa vào lòng thần phật.


Trong đôi mắt sáng ngời kia nào có nửa phần nhu tình? Toàn là dò xét.


Thông minh như nàng, dường như đã nhận ra điều gì đó.


Một tay hắn ôm lấy nàng, một tay nắm chặt tay nàng, lạnh lùng nói: “Phương Thốn Tâm, nàng đang nói chuyện với ta sao!”


Sau khi phong ấn vỡ vụn khi trọng thương, một năm nay, hắn mơ thấy ngày càng nhiều chuyện quá khứ. Chuyện xưa tựa hồ rõ mồn một trước mắt, hắn vốn là người trong cuộc, nay lại chỉ có thể làm kẻ bàng quan, trơ mắt nhìn mọi thứ xảy ra mà không thể vãn hồi.


Nỗi tuyệt vọng và đau đớn ấy bắt đầu quấn lấy mỗi đêm khuya.


Có đôi khi, hắn đã không thể phân rõ mình là ai.


Nhưng khi gặp nàng, hắn lại cảm thấy mình là Diệp Huyền Tuyết, Bùi Quân Nhạc chỉ là nguyên thần xâm nhập, không liên quan đến hắn, giữa hắn và Phương Thốn Tâm không nên có hận. Nhưng ánh mắt Phương Thốn Tâm nhìn hắn lại luôn nói cho hắn biết… người nàng nhìn thấy là Bùi Quân Nhạc.


Hận ý của nàng cố nhiên đáng sợ, nhưng tình yêu của nàng cũng khắc cốt ghi tâm như thế, sâu đậm đến mức khiến nam nhân tên Diệp Huyền Tuyết bắt đầu ghen tị.


Mà người mà hắn ghen tị, lại chính là bản thân hắn.


Nhận thức hỗn loạn như vậy khiến hắn không thể thản nhiên đối mặt với Phương Thốn Tâm. Ở Chiến trường Thiên Liệt bình tĩnh suốt một năm, hắn tưởng tâm cảnh mình đã khôi phục, nhưng khoảnh khắc nhìn thấy nàng, tất cả đều sụp đổ.


Nàng hẳn là đã nhận ra điều gì, cảm nhận được điều gì, nên hôm nay mới nói những lời này bên tai hắn.


“Đương nhiên là huynh, ở đây còn có người khác sao?” Phương Thốn Tâm vươn tay, vòng qua cổ hắn, nụ cười xinh đẹp, mái tóc đen dài xõa xuống đầu gối hắn, vô cùng quyến rũ.


“Nàng không phải đang nói chuyện với ta, trong lòng nàng có người khác!” Diệp Huyền Tuyết không chút lưu tình nói, dùng sự lạnh lùng che giấu cơn đau nhói trong tim: “Trước giờ ánh mắt nàng nhìn ta đều giống như đang nhìn một người khác. Nói cho ta biết, là ai?”


Hắn quay ngược lại chất vấn nàng.


Phương Thốn Tâm bị hắn nói trúng tâm sự, động tác hơi khựng lại, vẻ quấn quýt trong ánh mắt dần tan đi.


Là do nàng quá nhạy cảm sao? Mới đánh đồng Diệp Huyền Tuyết và Bùi Quân Nhạc làm một.


Cho dù Bùi Quân Nhạc còn sống, muốn đoạt xá Diệp Huyền Tuyết cũng là không thể, huống hồ Diệp Huyền Tuyết chẳng hề có thay đổi gì, sư trưởng bằng hữu tông môn của hắn không một ai phát hiện hắn có thay đổi.



Hắn biết, với tính cách của nàng, nhất định không cho phép bản thân phạm sai lầm ngu xuẩn như vậy.


Quả nhiên, ánh mắt Phương Thốn Tâm chuyển thành lạnh lẽo, nàng đẩy lồng ngực hắn ra, rời khỏi lòng hắn đứng xuống đất, quay lưng đi không nhìn hắn nữa.


Sự quấn quýt ban nãy, tan thành mây khói.


“Diệp Huyền Tuyết, bốn năm trước ngươi đến Mặc Thạch Thành làm gì?” Nàng hỏi.


Quá trùng hợp rồi, khoảng thời gian Bùi Quân Nhạc chết, dường như Diệp Huyền Tuyết cũng ở quanh Mặc Thạch Thành.


Lông mày Diệp Huyền Tuyết nhíu chặt, dù thế nào hắn cũng không ngờ, một năm không gặp, thứ nàng tặng cho hắn khi gặp lại là sự nghi ngờ.


“Nàng nghi ngờ ta?” Giọng điệu hắn đột nhiên lạnh băng: “Ta giết cố nhân của nàng? Ta nuôi dưỡng dị thú?”


Rừng trúc xào xạc rung động, cơn giận của hắn hóa thành một luồng ý lạnh âm u, trong khoảnh khắc càn quét Thái Thương Lâm.


Hắn chưa bao giờ phẫn nộ đến thế.


Phương Thốn Tâm im lặng, có những mối nghi ngờ một khi đã gieo xuống thì bắt buộc phải làm cho rõ ràng minh bạch, nhưng đối mặt với Diệp Huyền Tuyết, nàng còn nhớ những lời hắn nói hôm đó, nên không lén lút điều tra sau lưng hắn, dứt khoát hỏi thẳng.


Nàng càng không lên tiếng, lòng Diệp Huyền Tuyết càng lạnh.


“Tiệc chào mừng của Ngũ Tông sắp bắt đầu rồi, sư môn đang thúc giục, ta về trước đây.” Phù sư môn của Lôi Hi Tông phát sáng, tính toán thời gian chắc là dạ yến sắp mở màn, Phương Thốn Tâm nói.


Không khí đã căng thẳng đến mức này, có hỏi nữa cũng chẳng ra được gì.


Nàng bỏ lại một câu rồi lao ra ngoài, nhưng thân thể vừa động đã bị người từ phía sau ôm chặt eo kéo vào lòng.


Sự lạnh lẽo độc nhất thuộc về Diệp Huyền Tuyết áp sát da thịt, lưng Phương Thốn Tâm cứng đờ.


Một tay Diệp Huyền Tuyết kìm kẹp nàng trong lòng, tay kia vén mái tóc dài sau lưng nàng sang một bên, bất ngờ cúi đầu cắn mạnh vào một bên cổ nổi lên mạch máu xanh nhạt của nàng.


Phương Thốn Tâm cảm thấy trên cổ đau nhói, cảm giác tê dại lập tức ùa tới, giống như có dòng điện yếu ớt chạy qua cơ thể.


Hắn giam cầm nàng với khí thế như muốn uống máu ăn thịt, khoảnh khắc đó, nàng tưởng hắn muốn giết nàng.


Nhưng sau cú cắn đầy tính trừng phạt, hắn lại thả lỏng lực đạo, hóa thành nụ hôn đầy khiêu khích.


Phương Thốn Tâm không kìm lòng được nghiêng đầu sang một bên, mặc hắn muốn làm gì thì làm.


Vừa đấm vừa xoa, chọc người ta giận rồi thì cũng phải dỗ dành một chút chứ.


Tấc Lòng - Lạc Nhật Tường Vi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Tấc Lòng - Lạc Nhật Tường Vi Truyện Tấc Lòng - Lạc Nhật Tường Vi Story Chương 119: Thăm dò
10.0/10 từ 29 lượt.
loading...