Tấc Lòng - Lạc Nhật Tường Vi

Chương 117: Gặp lại


Tiên thuyền tuy bay chậm nhưng lại vô cùng êm ả, cũng chẳng cần tu sĩ phải nhọc lòng điều khiển, chỉ cần lưu ý quan sát bốn phía để phòng ngừa ác tu cướp hàng, hay những dị tượng và hung thú tấn công bất ngờ trên trời cao. Ngồi trên thuyền quả thực vô cùng thư thái.


Hôm nay trời quang mây tạnh, xuyên qua tầng mây mỏng manh từ trên thuyền có thể nhìn xuống có thể thu toàn bộ quang cảnh dưới mặt đất vào tầm mắt.


“Đã qua Quan Cổ Lĩnh, tiến vào địa phận của Huyền Cơ Các rồi, chừng một canh giờ nữa là sẽ đến nơi.” Lưu Đồng Phương đứng giữa Phương Thốn Tâm và Tiểu Ngũ, cười giới thiệu với hai người.


Phương Thốn Tâm ngắm nhìn núi non trùng điệp dưới chân, cảm nhận được một linh khí đã lâu không gặp, xem ra địa phận của Ngũ Tông vẫn được linh khí từ linh nguyên rò rỉ ra nuôi dưỡng, không cằn cỗi như các thành trì khác ở Cửu Hoàn. Ít nhất cũng có thể nhìn thấy chút màu xanh và sự sống, đặc biệt là Huyền Cơ Các.


“Địa phận Huyền Cơ Các rất rộng lớn.” Nàng nói.


“Đúng vậy. Huyền Cơ Các là tông môn chiếm diện tích lớn nhất trong Ngũ Tông, cũng là tông môn giàu có nhất, dù sao thì bọn họ chủ yếu tu luyện về chế tác pháp bảo. Thời buổi này kiếm tiền nhất chính là pháp bảo, dù là tiên dân bình thường nhất thì cuộc sống hàng ngày cũng không thể thiếu các loại pháp bảo. Mà những hiệu pháp bảo có tiếng tăm ở Cửu Hoàn thì có đến sáu phần xuất xứ từ Huyền Cơ Các, bốn phần còn lại thì quá nửa là do đệ tử Huyền Cơ Các ra ngoài sáng lập, đủ thấy bọn họ kiếm tiền giỏi đến mức nào.” Lưu Đồng Phương tỉ mỉ giải thích tình hình Ngũ Tông cho nàng nghe.


“Thứ hai chính là Thái Vi Sơn. Nếu luyện bảo xếp đầu, thì luyện đan chính là lão nhị không ai tranh giành được. Cửu Hoàn không có linh khí, tiên dân muốn nâng cao tu vi, kéo dài tuổi thọ, gìn giữ thanh xuân thì đan dược chắc chắn là lựa chọn hàng đầu, cho nên Thái Vi Sơn chỉ đứng sau Huyền Cơ Các.”


“Thế còn Vô Lượng Hải và Trầm Uyên Các thì sao?” Tiểu Ngũ hỏi.


“Vô Lượng Hải là tông môn có thực lực mạnh nhất trong Ngũ Tông, sở hữu Linh Tuyền dưới đáy biển, là nơi bị ăn mòn và phá hủy nhẹ nhất trong tất cả các linh nguyên, vì vậy tu hành ở Vô Lượng Hải nhanh hơn những nơi khác. Tông chủ Tịch Thừa Thương của họ được xưng tụng là Cửu Hoàn Đệ Nhất Tiên, cảnh giới đã đạt tới Nguyên Anh hậu kỳ, nghe nói là tu sĩ duy nhất ở Cửu Hoàn hiện nay có hy vọng xung kích Hóa Thần. Đệ tử Vô Lượng Hải cũng lớp lớp nhân tài, đặc biệt là thủ đồ dưới trướng Tịch Thừa Thương, trong đó Diệp Huyền Tuyết là nổi bật nhất. Diệp sư huynh chắc không cần ta giới thiệu nhiều đâu nhỉ, Cửu Hoàn ai mà không biết?” Khi nhắc tới Diệp Huyền Tuyết, vẻ mặt Lưu Đồng Phương đầy vẻ ngưỡng mộ.


“Hừ.” Tiểu Ngũ tỏ vẻ khinh khỉnh cười nhạt một tiếng.


“Còn về Trầm Uyên Các, chiến lực của họ chỉ đứng sau Vô Lượng Hải, các phương diện tương đối cân bằng. Trong tông có Cửu Đại Chiến Tiên trấn giữ, lại sở hữu tòa mỏ khoáng khổng lồ Trầm Uyên Cốc, có thể sản xuất ra nhiều loại tinh khoáng không thể thiếu trong luyện đan và luyện bảo. Đại sư huynh Trác Thanh Nhượng của tông môn họ cũng có thực lực vô cùng mạnh mẽ, nghe nói đã có thể sánh ngang với Diệp sư huynh, chỉ là vì huynh ấy nhập môn muộn hơn Diệp sư huynh vài năm nên lỡ mất Tiên Môn Đại Bỉ, vẫn chưa có cơ hội so tài cao thấp với Diệp sư huynh. Lần này trong cuộc chiến tranh đoạt quyền giữ Thiên Hải Hạm, có lẽ hai người sẽ đụng độ, đến lúc đó tha hồ mà xem kịch hay.”


Nhắc tới chuyện này, hai mắt Lưu Đồng Phương sáng rực, tràn đầy mong chờ và phấn khích.


Phương Thốn Tâm theo bản năng liếc nhìn Tiểu Ngũ, nghe thấy tên huynh trưởng, tên nhóc này trợn mắt trắng dã muốn lộn lên tận trời.


Buồn cười thật.


“Vậy còn tông môn chúng ta?” Nàng lại hỏi.


“Tông môn chúng ta…” Lưu Đồng Phương muốn nói lại thôi, cụp mắt trầm ngâm một lát rồi mới nói: “Trước kia là đứng đầu Ngũ Tông, nhưng hiện tại… luận chiến lực không bằng Vô Lượng Hải, luận tài lực không bằng Huyền Cơ Các. Địa giới tông môn chọn lại sau khi di dời chắc chắn cũng không bằng bốn tông còn lại, mấy năm nay cũng ít đi lại ở Cửu Hoàn, danh tiếng kém xa trước kia. Có điều thực lực của các vị Sơn chủ và các sư huynh sư tỷ tông ta vẫn vô cùng cường hãn. Mọi người đều nói, nếu có thể quay về ngày xưa, tông môn chúng ta chắc chắn vẫn là Đệ Nhất Tông của Cửu Hoàn.”


Quay về ngày xưa… chẳng qua cũng chỉ là giấc mộng phù du.


Phương Thốn Tâm cười mà không nói.


Nếu thời gian có thể quay ngược, nàng và Bùi Quân Nhạc đâu đến nỗi đi đến bước đường ấy?


Trời chưa diệt, biển mây còn đó, nàng thà rằng bọn họ chưa từng quen biết.


“Muội không tin à?” Lưu Đồng Phương thấy biểu cảm của hai người thì cười nói: “Ta cũng không tin lời này. Nhưng trong tông môn có lưu truyền một câu nói của Trường Yến Thần Quân trước khi ngã xuống: ‘Sẽ có một ngày, vạn dặm trường không này sẽ quy về thuở trước, thiên địa Cửu Hoàn tái hiện tiên cơ’. Cho nên bao năm qua, mấy vị Sơn chủ vẫn cố gắng để đệ tử tu hành theo lối cũ, có lẽ hy vọng một ngày nào đó có thể quay lại thời hoàng kim.”



Phương Thốn Tâm khẽ gật đầu, nhưng trong lòng lại cảm thấy con người Trường Yến này vô cùng mâu thuẫn.


Lẽ ra, người đề xuất sáng lập Linh Võng như ông không nên là kẻ bảo thủ, nếu Nhật Quỹ Đô Thành thực sự thuộc về Lôi Hi Tông, thì nhìn vào phong cách hành xử của Nhật Quỹ, Lôi Hi Tông cũng tuyệt đối không phải là sự tồn tại tuân theo lối mòn cũ kỹ, sao lại muốn quay về quá quá khứ?


Một thoáng nghi hoặc trong lòng nàng rất nhanh đã bị đánh tan bởi một đám mây đen nhỏ bất ngờ xuất hiện phía trước.


“Kia là cái gì?” Phương Thốn Tâm nhìn đám mây đang dần áp sát, hỏi.


Mây đen kịt thoạt nhìn đã biết chẳng phải điềm lành gì, chưa kể đến những luồng gió bạo liệt bất ngờ cuộn trào bốn phía, rõ ràng bọn họ đã gặp nguy hiểm. Chỉ có điều đám mây đen này xuất hiện quá đột ngột, tốc độ lan rộng cũng cực kỳ nhanh chóng, căn bản không cho họ cơ hội quay đầu né tránh.


“Nguy rồi! Là Loạn Vân! Mau lui vào khoang thuyền!” Sắc mặt Lưu Đồng Phương thay đổi kịch liệt, hét lớn một tiếng rồi nhanh chóng rút cây sáo từ bên hông ra.


Tiếng còi báo động dồn dập vang vọng khắp con thuyền, hắn cũng biến mất khỏi boong tàu, lao vào buồng lái.


Từ lúc phát hiện đến khi tiên thuyền bị mây đen bao phủ chỉ trong chớp mắt. Thân thuyền đồ sộ, lại chất đầy năm mươi xe gỗ lớn nên cực kỳ nặng nề, muốn bẻ lái ngay lập tức là chuyện không thể. Tiên thuyền chở hàng lại chẳng có sức tấn công, muốn đối phó với dị tượng bất ngờ này quả thực vô cùng khó khăn.


“Loạn Vân?” Phương Thốn Tâm chưa từng nghe qua cái tên này, nhưng căn cứ vào tình hình hiện tại, rất có thể tiên thuyền đã đi vào một vùng gió xoáy đột ngột xuất hiện.


Gặp phải gió xoáy thế này trên cao là đáng sợ nhất. Nếu bọn họ chỉ có một mình, dựa vào thú cưỡi bay thì dễ dàng thoát thân, nhưng điều khiển một con thuyền khổng lồ thế này thì lại vô cùng khó khăn, chỉ cần sơ sẩy một chút là thuyền tan người nát.


“Trong địa phận Huyền Cơ Các, do ảnh hưởng của địa linh nên thi thoảng sẽ xuất hiện Loạn Vân, nhưng cái hôm nay thì quá lớn rồi.” Một vị sư tỷ khác đang nỗ lực thu cột buồm trên thuyền trả lời nàng, vẻ mặt ngưng trọng: “Các ngươi đừng ở lại trên boong nữa, mau vào khoang thuyền đi…”


Lời còn chưa dứt, bốn phía bỗng tối sầm, mây đen dày đặc bao trọn lấy tiên thuyền, sức gió cuồng bạo tàn phá ập tới, cuốn lấy toàn bộ con thuyền. Thân tàu nặng nề vậy mà lại lắc lư dữ dội không cách nào kiểm soát, cả con thuyền rơi vào trong cơn lốc, tựa như con thuyền nhỏ nhoi trên mặt biển, bị gió cuốn hút về phía trung tâm vòng xoáy.


“A!” Vị sư tỷ đang thu cột buồm không phòng bị, cả người bị gió giật bay, chỉ kịp miễn cưỡng túm lấy dây neo.


Mà vị sư huynh vốn đang canh giữ ở mạn thuyền bên phải cũng bị hất văng ra ngoài, may mắn vị sư tỷ bên cạnh chộp được, nhưng cứ thế, cả hai người đều trở thành châu chấu treo lơ lửng bên mạn thuyền, cùng lâm vào nguy hiểm.


Phương Thốn Tâm và Tiểu Ngũ đã trụ vững hạ bàn, đứng chắc trên boong tàu đang chao đảo. Hai người liếc mắt nhìn nhau, Phương Thốn Tâm mấp máy môi ra hiệu, hắn lập tức lướt đến mạn thuyền bên phải, trong tay hóa ra một sợi dây thừng dài. Một đầu dây buộc vào eo mình, đầu kia được hắn ném ra, cuốn lấy eo vị sư tỷ kia. Bên này Phương Thốn Tâm cũng ra tay, Long Hồn Tiên xé gió vút ra, tức thì điên cuồng dài ra như dây leo, quấn lấy vị sư tỷ bên cột buồm, kéo mạnh nàng ấy trở về.


Mọi người đều được cứu về, chưa kịp nói lời cảm ơn đã vội vã lao vào trong khoang thuyền, Phương Thốn Tâm và Tiểu Ngũ đi sau cùng.


Thế nhưng đúng lúc này thân thuyền lại mất trọng tâm, bất ngờ rơi thẳng xuống dưới. Mọi người kinh hô vài tiếng, suýt chút nữa bị hất tung lên không trung, chỉ đành bám chặt lấy tất cả những gì có thể bám xung quanh. Nhưng còn chưa kịp hoàn hồn, bọn họ đã nghe thấy phía bên phải con thuyền truyền đến tiếng va chạm cọ xát cực lớn, tiên thuyền hạ xuống quá thấp, mạn phải đã cọ vào ngọn núi bên dưới.


Phen kinh hãi này không phải chuyện đùa, vùng địa giới này toàn là núi non trùng điệp, chỉ cần đâm phải một hai ngọn thì con thuyền này e là khó giữ.


Thế nhưng ý nghĩ này vừa mới nhen nhóm, trong đám mây đen phía trước đã xuất hiện một cái bóng khổng lồ.


Một ngọn núi cao chót vót hiện ra ngay chính diện mũi thuyền!


“Mọi người chuẩn bị sẵn sàng, bỏ thuyền!” Giọng nói lạnh lẽo ngưng trọng của Lưu Đồng Phương truyền ra, chuẩn bị từ bỏ tiên thuyền để bảo toàn tính mạng.


Tuy rằng làm mất số hàng hóa này chắc chắn sẽ bị tông môn trách phạt, nhưng so với tính mạng của đồng môn thì chẳng có gì quan trọng hơn.



Mắt thấy bóng dáng nàng lao vào luồng gió đang xoáy mạnh, trong lòng mọi người kinh hãi tột độ, đồng thời cũng đầy nghi hoặc, không biết nàng định làm gì.


Trong tình huống này, dựa vào thực lực của bọn họ thì có thể làm được gì chứ?


“Tiểu Ngũ, ta phá phong nhãn, ngươi dẫn bọn họ kiểm soát thân thuyền, mượn sức gió né tránh ngọn núi!”


Lời vừa dứt, Phương Thốn Tâm đã bay đến ngay phía trước mũi thuyền, trong tay dần hiện ra một thanh trường kiếm màu xanh tím.


Lôi uy khổng lồ trong giây lát cuồn cuộn trào dâng tứ phía.


Một nhát kiếm chém ngang trời.


***


Hôm nay Trọng Hư Phong của Huyền Cơ Các vô cùng náo nhiệt. Các đệ tử tông môn vừa từ Chiến trường Thiên Liệt trở về đều tụ tập trên đỉnh Trọng Hư, chờ đợi đồng môn đến, đệ tử Ngũ Đại Tông Môn đến tham gia pháp hội đều sẽ đến nơi trong hôm nay. Chân trời liên tục lóe lên ánh sáng pháp bảo rực rỡ, tu sĩ từng tốp từng tốp đáp xuống đỉnh núi, gặp được sư huynh sư tỷ nhà mình ai nấy đều mặt mày hớn hở.


Đệ tử giữa các đại tông môn cũng thường xuyên có liên lạc, không thiếu những người quen biết nhau, đều lấy sư huynh sư đệ sư tỷ sư muội để xưng hô. Trên đỉnh núi tiếng cười nói rộn ràng, tiếng hàn huyên không dứt bên tai, tạo nên khung cảnh náo nhiệt hiếm thấy ở Huyền Cơ Các trong những năm gần đây.


Đệ tử của Trầm Uyên Cốc đến sớm nhất, khi Trác Thanh Nhượng vận áo bào đen dẫn theo đồng môn đáp xuống đỉnh núi, lập tức thu hút sự chú ý của tất cả mọi người. Đối với vị đệ tử tuổi trẻ tài cao nhưng thực lực bất phàm này, các bậc trưởng bối của Ngũ Đại Tông Môn đều đặt kỳ vọng cực cao. Lần này tuy hắn lỡ hẹn với Chiến trường Thiên Liệt, nhưng danh tiếng trong đám đệ tử Ngũ Tông lại cực kỳ lớn, là người cao nhất có khả năng giữ vị trí chủ nhân Thiên Hải Hạm.


Mấy vị sư huynh sư tỷ của Trầm Uyên Các lập tức ùa tới nghênh đón, vây lấy Trác Thanh Nhượng vào giữa, một người trong đó còn kích động ôm chầm lấy hắn. Khó khăn lắm mới chào hỏi xong xuôi với sư huynh sư tỷ nhà mình, Trác Thanh Nhượng mới như có thời gian để hàn huyên với tu sĩ tiếp dẫn của Huyền Cơ Các và đệ tử các tông môn khác đến chào hỏi.


Vừa hàn huyên, ánh mắt hắn vừa không để lại dấu vết quét qua toàn bộ Trọng Hư Phong, người của Lôi Hi Tông vẫn chưa đến sao?


Không bao lâu sau, chân trời lại có rất nhiều tu sĩ bay tới, một mùi dược hương nhàn nhạt thoảng qua, tốp này là đệ tử của Thái Vi Sơn.


Đệ tử Thái Vi Sơn mặc trường bào tay rộng màu xanh nhạt hoặc trắng như trăng, phong thái phiêu dật nhẹ nhàng đáp xuống đỉnh núi. Thái Vi Sơn đa phần là nữ tu, ai nấy thân tư uyển chuyển, dung mạo tú lệ, vừa đáp xuống đất đã thu hút sự chú ý của rất nhiều người tại trường. Thế nhưng, tâm điểm ánh nhìn của mọi người lại đổ dồn vào một thiếu niên mày như tranh vẽ trong số đó.


Hắn sinh ra với đôi mày ngài như họa, làn da trắng nõn, là một thiếu niên xinh đẹp, thế nhưng lại có vẻ uể oải ốm yếu, dù đang cười thì nét u uất giữa ấn đường cũng không tan đi, tựa như món đồ sứ xinh đẹp nhưng dễ vỡ, khiến người ta không kìm được muốn che chở cẩn thận từng li từng tí.


“Người kia là ai vậy?” Có người không nhịn được nhỏ giọng hỏi.


“Chưa gặp bao giờ.” Đồng bạn trả lời: “Nhưng nghe nói Mộc Lan Tiên Quân của Thái Vi Sơn đã thu gia chủ Tạ gia là Tạ Tu Ly làm đệ tử, nhìn dáng vẻ kia có lẽ là hắn đấy.”


Bên kia, thiếu niên dưới sự giới thiệu của sư tỷ, đang hành lễ với các đồng môn vừa trở về từ Chiến trường Thiên Liệt: “Tu Ly ra mắt chư vị sư huynh sư tỷ.”


Bất chợt, hắn khẽ ngước mắt, chạm trúng ánh nhìn của Trác Thanh Nhượng từ cách đó không xa, nhưng cả hai đều không hẹn mà nhanh chóng quay đầu đi chỗ khác.


Nếu không phải vì quan hệ hợp tác, hai người bọn họ vốn chẳng thân thiết gì.


“Mau nhìn kìa, Lâm tiên sư và Diệp sư huynh tới rồi!”


Trong đám đông bỗng vang lên tiếng reo vui mừng, trong khoảnh khắc khiến mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía đó.



Mọi người nhìn hắn, rồi lại nhìn sang phía Thái Vi Sơn.


Thái Vi Sơn phần lớn là nữ tu, Diệp sư huynh hình như lại đang có người trong lòng, hai điều này kết hợp lại…


Mọi người ngộ ra rồi, người trong lòng của Diệp sư huynh là đệ tử của Thái Vi Sơn!


Phát hiện này khiến cõi lòng ai nấy đều chấn động, cứ như vừa khám phá ra bí mật kinh thiên động địa gì đó!


Tuy nhiên điều khiến mọi người thất vọng là, ánh mắt Diệp Huyền Tuyết sau khi lướt một vòng qua đám đệ tử Thái Vi mà không tìm thấy gì, thì không chào hỏi bất kỳ nữ đệ tử nào mà thu lại tầm mắt, vẻ mặt càng thêm lạnh lùng.


Tạ Tu Ly muốn nghiêm túc hành lễ với hắn, dẫu sao sư phụ mới nhận của hắn có nói, năm xưa nếu không nhờ một câu nói của Diệp Huyền Tuyết, e rằng hắn không thể ở lại Tạ gia. Có điều Diệp Huyền Tuyết không cho hắn cơ hội hành lễ, một tay đỡ hắn dậy, ánh mắt không buồn không vui nhìn hắn thì thoáng gợn sóng.


Tựa như ảo giác.


Bầu trời xa xa lại truyền đến động tĩnh, lần này là đệ tử của Vô Lượng Hải đã tới.


Đã là đồng môn, Diệp Huyền Tuyết chẳng có lý do gì để rời đi, đành đứng trên đỉnh núi chờ các sư đệ sư muội đáp xuống.


“Tang Mộ!”


Từ sau lưng Lâm Tụng bỗng nhảy ra một thiếu niên, lao vút về phía đám đệ tử Vô Lượng Hải.


Tang Mộ và Vân Tịch đang đứng sóng vai trong hàng ngũ đệ tử Vô Lượng Hải, chưa kịp bước lên chào hỏi đã bị sự nhiệt tình của Dư Tùy dọa cho giật mình. Tên này theo Lâm Tụng đi Chiến trường Thiên Liệt một chuyến mà tính tình chẳng đổi chút nào, vẫn cứ vồn vã không theo quy tắc như vậy.


Lâm Tụng thấy thế day trán, mắng một câu: “Lại làm mất mặt ta!”


Dư Tùy lại chẳng hề bận tâm đến ánh mắt người ngoài, trực tiếp xông vào làm rối loạn đội ngũ đệ tử Vô Lượng Hải, nhưng cũng chẳng ai trách hắn. Dù sao hắn cũng là đệ tử của Lâm Tụng, lại là đệ tử duy nhất trong thế hệ này từng đến Chiến trường Thiên Liệt, hiện giờ là tiểu đệ tử được Ngũ Tông đặc biệt quan tâm, là “đồ đệ cưng” của Huyền Cơ Các.


Tuy bị hắn dọa giật mình, nhưng cố nhân tương phùng luôn khiến người ta vui vẻ.


Ngoài Tang Mộ, Dư Tùy ra, những người như Khắc Tĩnh Nhu, Tiểu Bạch Lam cũng đều xuất hiện trong hàng ngũ đệ tử Ngũ Tông.


Lứa học trò bước ra từ Vọng Hạc Châu năm ấy, hôm nay mượn cơ hội thử luyện này cũng coi như được trùng phùng một phen. Đó là khóa tuyển chọn Vọng Hạc cuối cùng, cảnh tượng mọi người tranh đấu một mất một còn như vẫn hiện ra trước mắt, vậy mà thấm thoắt đã mấy năm trôi qua.


Gặp lại nhau, đã là bằng hữu.


Tang Mộ nhìn những gương mặt quen thuộc, cũng không biết vì sao, trong lòng bỗng nhớ đến một người.


Nàng đang suy nghĩ miên man, thì cách đó không xa, các đệ tử Lôi Hi Tông bỗng tiến lên phía trước, nghênh đón tốp tu sĩ cuối cùng vừa hạ xuống từ chân trời.


Đệ tử Lôi Hi Tông là những người đến muộn nhất.


Diệp Huyền Tuyết mặc kệ sự vây quan của đám đông, tìm kiếm mãi trong đám đệ tử Lôi Hi Tông cũng không thấy người quen thuộc, cuối cùng đành chết tâm.



Diệp Huyền Tuyết không muốn ở lại lâu, xoay người định rời đi, lại nghe thấy tiếng quát mắng lạc lõng vang lên từ cách đó không xa.


“Thế mà ngươi dám để đệ tử ngoại môn một mình áp giải hàng hóa, ngay cả một đệ tử nội môn tọa trấn cũng không để lại cho bọn họ?”


Đại sư tỷ của Lôi Hi Tông sa sầm mặt đứng bên mép vực, răn dạy tên đệ tử dẫn đội của Lôi Hi Tông lần này.


Giọng nói gay gắt lập tức thu hút ánh mắt của tất cả mọi người.


Diệp Huyền Tuyết quay người lại, nhìn về phía Tô Đoạn Thủy, với tư cách là Đại sư tỷ của Lôi Hi Tông, những năm trước Tô Đoạn Thủy chưa từng lộ diện, mãi đến khi tham gia Chiến trường Thiên Liệt nàng mới lần đầu xuất hiện trước Ngũ Tông. Vừa xuất hiện, nàng đã dùng thực lực cường hãn để chứng minh bản thân.


Đối với Tô Đoạn Thủy, hắn là người xa lạ, nhưng đối với hắn, Tô Đoạn Thủy lại chẳng lạ lẫm chút nào.


Từ sớm tại Thiên Hài Tư, khi hắn hóa thân thành Giang Tịnh đã từng cùng Phương Thốn Tâm hợp lực với nàng đối phó Hỏa Uyên Thú.


“Đã xảy ra chuyện gì?” Hắn vừa bước tới vừa hỏi.


“Lôi Hi Tông vận chuyển năm mươi xe mộc khoáng đến đây, đang trên đường đi thì vừa nhận được cấp báo, tiên thuyền của bọn họ gặp phải Loạn Vân cực mạnh gần Quan Cổ Lĩnh, e là gặp nạn rồi.” Người trả lời hắn là Tống Đạo, đệ tử Huyền Cơ Các vừa lướt lên Trọng Hư Phong báo tin, “Hẳn là Tô sư tỷ cũng đã nhận được truyền âm từ tông môn.”


Bên kia, dưới sự nghiêm khắc của Tô Đoạn Thủy, Bàng Quân Đức bị mắng nhiếc trước mặt toàn thể Ngũ Tông thì vừa thẹn vừa xấu hổ, sắc mặt khó coi vô cùng, nhưng lại không dám mở miệng biện hộ nửa lời, các đệ tử khác cũng đều im thin thít.


“Mất hàng là chuyện nhỏ, thương vong nhân mạng mới là chuyện lớn, nếu bọn họ có mệnh hệ gì, Bàng Quân Đức, ngươi tự giác về tông môn thỉnh tội đi!”


Tô Đoạn Thủy không thèm nói nhảm với hắn nữa, quay sang nói với Lâm Tụng: “Lâm tiên sư, phiền ngài mở lối đi đến Quan Cổ Lĩnh, để chúng ta đến chi viện cho đồng môn.”


“Ta đi cùng các vị.” Diệp Huyền Tuyết lên tiếng.


“Đa tạ Diệp sư huynh, nhưng không cần đâu, chuyện tông môn chúng ta, tự chúng ta giải quyết được.” Tô Đoạn Thủy không chút khách khí từ chối Diệp Huyền Tuyết.


“Không thành vấn đề.” Lâm Tụng đi tới trước mặt Diệp Huyền Tuyết, triệu hồi một tấm gương vàng.


Mặt gương b*n r* một luồng kim quang chói mắt, xé toạc giữa không trung một vết nứt khổng lồ. Bên ngoài vết nứt chính là bầu trời Quan Cổ Lĩnh mây đen che kín. Tô Đoạn Thủy đã dẫn theo đồng môn bay lên không trung, đang định lao vào vết nứt thì thấy trong đám mây đen phía trước lóe lên một luồng chớp màu bạc.


Ầm ầm!


Một tiếng nổ lớn vang lên, tựa như sấm sét Kinh Trập, khiến cả Trọng Hư Phong cũng phải rung chuyển.


Tia chớp màu bạc kia xé toạc tầng mây đen dày đặc, một đạo kiếm quang màu xanh tím lập tức chẻ đôi màn trời, chiếc tiên thuyền khổng lồ lao ra khỏi đám mây hỗn loạn, xuất hiện ở đầu bên kia vết nứt.


Ngay trước mũi tiên thuyền, một nữ tu cầm trường kiếm đứng hiên ngang.


Áo xanh, tóc tết hai bím, mi như sấm sét, mắt không giận tự uy, kiếm chỉ trường không.


Khiến chúng nhân kinh ngạc đến ngây người.


Máu huyết toàn thân Diệp Huyền Tuyết dường như đông cứng trong nháy mắt, nhưng nhịp tim lại hóa thành ngọn lửa hừng hực. Yêu và hận đồng thời giằng xé, chẳng khác nào băng cùng lửa đan xen.


Tấc Lòng - Lạc Nhật Tường Vi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Tấc Lòng - Lạc Nhật Tường Vi Truyện Tấc Lòng - Lạc Nhật Tường Vi Story Chương 117: Gặp lại
10.0/10 từ 29 lượt.
loading...