Tấc Lòng - Lạc Nhật Tường Vi
Chương 103: Ba người
Đại chiến qua đi, phủ Thành chủ Nguyên Lai bị phá hủy gần sáu phần, đủ thấy trận chiến này thảm liệt đến nhường nào, may mắn là Thao Hoàng không xông vào được nội thành Nguyên Lai, không gây ra tai kiếp lớn hơn. Tu sĩ Ngũ Tông phụ trách thu dọn thi tàn của Thao Hoàng, niêm phong toàn bộ mảnh xác mang đi không sót một mống, phần bừa bộn còn lại giao cho người Tạ gia tự quét dọn.
Phương Thốn Tâm trở lại phủ chính, bốn phía người đi kẻ lại đều là thị tùng và hộ vệ Tạ gia bước chân vội vã, đám người rối của nàng đứng thẳng tắp thành hàng dưới ánh mặt trời, vô cùng gây chú ý.
“Hư chủ.” Người Tạ gia đi ngang qua nhận ra nàng, nhao nhao cúi đầu hành lễ.
Phương Thốn Tâm gật đầu đáp lại, sải bước về phía đám người rối của mình.
“Kỳ lạ, bên Tây phủ sao lại cháy thế? Sao mức độ hư hại ngang ngửa phủ chính vậy?” Tiếng thì thầm của người Tạ gia lướt qua vai nàng vọng lại.
Mí mắt Phương Thốn Tâm giật giật.
Lửa… là do Điểm Tâm phóng hỏa lúc nàng đấu pháp cùng Yêu Thụ, lan ra từ tòa lầu xác chết Yêu Thụ kia, thiêu rụi hang ổ của Tạ Sách đến bảy tám phần.
Phương Thốn Tâm chắp tay sau lưng đi đến trước mặt hơn hai mươi người rối, giống như một vị tướng quân đang điểm binh trên sa trường. Đám người rối mặt vô cảm móc túi trữ vật mang theo người ra, dâng lên trước mắt nàng, túi trữ vật có tới mười cái, cái nào cũng đầy ắp. Nàng tùy tiện mở một cái, lấy đồ bên trong ra xem, khóe môi nhếch lên nụ cười hài lòng.
“Phương Thốn Tâm, không phải nàng nói tổn thất nặng nề sao? Mấy thứ này là gì? Chiến lợi phẩm?” Một giọng nói thình lình vang lên bên tai nàng.
Trong túi trữ vật này toàn là pháp khí hỏa lực mạnh, món nào cũng in huy hiệu riêng của Tạ Sách, nếu lắp ráp lên người rối, đủ để nâng cao thực lực của chúng lên gấp đôi.
Phương Thốn Tâm phắt cái đóng túi trữ vật lại, phất tay bảo người rối cất ngay đi, bản thân thì gỡ người gỗ trên vai xuống, nói: “Thì sao nào? Tổn thất là tổn thất, chiến lợi phẩm là chiến lợi phẩm. Đây là giang sơn do tự tay ta đánh xuống, năm trăm vạn kia của ngươi là thù lao đại diện Ngũ Tông trả cho ta, đừng hòng nhập nhằng đánh lận con đen.”
Đụng đến tiền bạc thì không nói chuyện tình cảm, nhất định phải rõ ràng rành mạch.
Những túi trữ vật này chứa đồ mà phân thân của nàng dẫn theo đám người rối, thừa dịp Điểm Tâm và Yêu Thụ đấu pháp, tranh thủ vơ vét từ trong phủ Tạ Sách.
Nàng quyết tâm phải đòi lại chút đồ thực tế từ tay Tạ Sách thì mới tiêu được mối hận trong lòng.
“…” Trong lòng Diệp Huyền Tuyết chỉ còn lại bốn chữ: Cháy nhà hôi của.
“Ngươi không định quỵt nợ đấy chứ?” Phương Thốn Tâm thấy người gỗ im lặng, bèn nhéo mạnh vào bụng nó một cái.
Diệp Huyền Tuyết vừa định mở miệng, lại thấy bên cạnh có người đi tới nên im bặt.
“Hư chủ, sở thích này của nàng cũng đặc biệt thật đấy.” Trác Thanh Nhượng chậm rãi tản bộ tới, từ xa hắn đã thấy Phương Thốn Tâm ôm con rối lẩm bẩm một mình, không kìm được buông lời trêu chọc.
“Để chê cười rồi. Ta nên gọi Triệu huynh hay là Trác công tử đây?” Phương Thốn Tâm đặt người gỗ lên vai, cười nói.
“Tùy nàng.” Trác Thanh Nhượng khoanh tay trước ngực: “Cuộc tỷ thí nhỏ giữa ta và nàng, tính ai thắng?”
Nghe hắn nhắc tới cuộc so tài đuổi ấu trùng, Phương Thốn Tâm lập tức nói: “Đương nhiên là Triệu huynh thắng rồi, lúc đó nếu không nhờ Triệu huynh dốc sức tương trợ, sao có thể tống khứ đám sâu bọ đó vào khe nứt được?”
“Vậy còn tiền cược đâu?” Trác Thanh Nhượng cười như không cười nhìn chằm chằm nàng: “Đã là tỷ thí, tất nhiên phải có tiền cược.”
“Ây da, lúc đó gấp quá, quên mất không giao ước tiền cược với Triệu huynh rồi, lần sau đi, để lần sau.” Phương Thốn Tâm đầy áy náy, nhưng lời nói lại chẳng có chút thành ý nào.
Nhìn nụ cười tính toán khôn khéo trên mặt nàng, Trác Thanh Nhượng coi như đã hiểu, mình trúng pháp khích tướng của người ta rồi.
Làm gì có tỷ thí thắng thua nào, chẳng qua chỉ là chút mánh khóe của nàng mà thôi. Nàng đã sớm tính toán xong xuôi, mượn sức gió để kích phát hắn, hai người hợp lực phát huy hiệu quả tối ưu để kết thúc trận chiến kia.
Nghĩ đến đây, trong lòng hắn khẽ động, nhớ tới một chuyện khác.
Phương Thốn Tâm thấy vẻ mặt hắn bình thường, biết hắn không để bụng chuyện này, bèn sải bước đi về phía đại điện, vừa đi vừa hỏi: “Tu sĩ Ngũ Tông về rồi sao?”
“Đa phần đã đi trước, còn lại vài người cần ở lại điều tra chuyện dị thú Thiên Liệt.” Trác Thanh Nhượng đi song song với nàng: “Sao nàng lại tới đây, lại còn dính líu vào chuyện này?”
“Ta chỉ đến tìm mua ít Đan Tượng Sa, vì có chỗ giao tình cũ với Tạ Tu Ly nên ở lại đây thêm vài ngày, nào ngờ lại gặp phải tai nạn bất ngờ này.” Phương Thốn Tâm nhún vai, vẻ mặt vô tội, lại hỏi hắn: “Các người sẽ đưa Tạ Tu Ly đi sao?”
Tạ Tu Ly là nhân vật mấu chốt duy nhất còn sống sót trong tai nạn lần này, trên người lại mang Huyết Huỳnh, cũng không biết Ngũ Tông sẽ nhìn nhận hắn thế nào.
“Ta không biết. Việc này không thuộc thẩm quyền của ta, bước tiếp theo làm thế nào còn phải đợi Diệp sư huynh chỉ thị.” Trác Thanh Nhượng thẳng thắn nói, không hề giấu giếm.
“…” Bước chân Phương Thốn Tâm khựng lại.
Diệp sư huynh… là đang nói Diệp Huyền Tuyết nhỉ?
“Sao thế?” Trác Thanh Nhượng đi được vài bước phát hiện nàng không theo kịp, bèn dừng lại ngoái nhìn: “Nàng đang lo lắng cho Tạ Tu Ly à?”
Hắn dường như nhìn thấu tâm tư nàng, đứng trên bậc thềm đá trước điện hỏi vọng xuống: “Hắn mang Huyết Huỳnh trong người, với tính cách của Diệp sư huynh, e rằng sẽ cho người áp giải hắn về Ngũ Tông để canh giữ và thẩm vấn nghiêm ngặt. Sao, nàng và Tạ Tu Ly giao tình thâm sâu lắm à, không muốn trơ mắt nhìn hắn bị bắt đi sao?”
“Ừ.” Nàng gật đầu không chút do dự.
Đưa Phật đưa đến Tây Thiên, chuyện này nàng đã nhúng tay vào, người cũng đã cứu rồi, đương nhiên nàng không muốn nảy sinh thêm rắc rối.
“Vậy thì e là… hơi phiền phức đấy.” Trác Thanh Nhượng tỏ vẻ hứng thú nói: “Diệp sư huynh là người mặt sắt vô tình, nếu muốn đối đầu với huynh ấy để cướp người, nàng phải chuẩn bị tâm lý bị huynh ấy truy sát đi.”
Phương Thốn Tâm liếc xéo người gỗ trên vai một cái, cái tên Trác Thanh Nhượng này, ngang nhiên bàn tán chuyện người khác ngay trước mặt, cũng không biết “chính chủ” trong lòng hiện giờ đang có cảm tưởng gì.
“Binh đến tướng chặn, nước đến đất ngăn. Cùng lắm thì ta đưa hắn về Thiên Hài Tư. Diệp Huyền Tuyết có tìm tới cửa thì cứ bước qua ải của ta trước đã rồi nói.” Khéo làm sao, Phương Thốn Tâm cũng là kiểu người dám bàn tán chuyện người khác ngay trước mặt.
Lời này, đương nhiên là nàng cố ý nói cho Diệp Huyền Tuyết nghe.
Dứt lời, nàng cảm thấy da đầu căng lên, người gỗ dường như đang giận dỗi, túm chặt lấy bím tóc nàng.
“Khá lắm, gan rất lớn!” Trác Thanh Nhượng khen ngợi, rồi lại cùng nàng sóng vai bước vào trong điện.
Bàn tiệc dạ yến sớm đã được dọn đi, phồn hoa tan biến chỉ còn lại vẻ tiêu điều, giữa đại điện, Tạ Tu Ly đang ngồi dựa nghiêng người trên chiếc pháp tọa vốn thuộc về Tạ Mưu, trên người đã thay một bộ y bào mới, khuỷu tay lộ ra ngoài tay áo quấn băng trắng, hẳn là đã được trị liệu, nhưng khuôn mặt thanh tú vẫn tái nhợt, thần sắc giữa hai hàng lông mày có phần uể oải, chán chường.
Tang Mộ đứng dưới đài, phụng mệnh dò hỏi hắn về chuyện dị thú Thao Hoàng. Nàng hỏi một câu, hắn mới đáp một câu, hai người tuy là người quen cũ ở Mặc Thạch Thành, nhưng lần gặp lại này, nàng chỉ cảm thấy người trước mắt trở nên xa lạ cực kỳ, không còn vẻ thân thiết dịu dàng như xưa.
Hỏi được chừng nửa canh giờ, nàng không tra hỏi thêm được gì nữa bèn đứng dậy cáo từ. Bỗng nhiên, nàng thấy ánh mắt hắn chợt sáng rực lên, vẻ mệt mỏi trong nháy mắt bị quét sạch sành sanh. Hắn đứng dậy khỏi pháp tọa, đi thẳng về phía cửa điện.
Phương Thốn Tâm và Trác Thanh Nhượng đang nói cười vui vẻ, sóng vai bước vào điện. Dưới ánh nắng xiên ngang hắt vào từ cửa điện, phong thái tự nhiên, phóng khoáng toát ra từ hai người bọn họ lại có vài phần tương đồng, khiến ánh mắt Tạ Tu Ly hơi trầm xuống.
“Lão sư, Trác sư huynh.” Tang Mộ cũng tiến lên hành lễ với hai người.
“Đã bảo đừng gọi ta là lão sư rồi mà.” Phương Thốn Tâm lắc đầu, lại thấy ánh mắt nghi hoặc của Trác Thanh Nhượng, bèn giải thích: “Nàng là học trò ta từng dẫn dắt ở thành Mặc Thạch.”
“Tuyển chọn Vọng Hạc! Ta từng nghe qua đại danh của nàng rồi, ‘Phong Quyền’ Phương Thốn Tâm, thảo nào…” Trác Thanh Nhượng vừa nói vừa sực nhớ ra điều gì, khóe môi nhếch lên.
“Được rồi, dừng lại! Không được nói tiếp!” Phương Thốn Tâm biết hắn nhớ tới cái tên giả của mình ở thành Nhật Quỹ, lập tức ngăn hắn phát tán chủ đề.
Hai người nói chuyện ấp úng đầy bí hiểm khiến Tang Mộ ngơ ngác không hiểu gì, cũng khiến sắc mặt Tạ Tu Ly dần tối lại.
“Lão sư và Trác sư huynh quen nhau sao?” Tang Mộ hỏi thay cho thắc mắc trong lòng Tạ Tu Ly.
“Ừ, lần trước vì nàng ấy mà ta lỗ một khoản linh thạch lớn đấy.” Trác Thanh Nhượng gật đầu, ánh mắt lướt qua mặt Tạ Tu Ly một cách kín đáo, rồi lại hỏi Tang Mộ: “Bọn ta làm phiền hai người à?”
“Không có.” Tang Mộ vội lắc đầu: “Những gì cần hỏi đều hỏi xong rồi, muội cũng chuẩn bị về tông phục mệnh, đang định đi tìm lão sư… tìm Phương tỷ tỷ để từ biệt.”
Hai thầy trò đã lâu không gặp, nàng vốn có rất nhiều điều muốn nói với Phương Thốn Tâm, nhưng trước mắt thực sự không phải cơ hội tốt, đành phải gặp gỡ vội vàng một chút.
“Vừa rồi hai người đang nói chuyện gì vậy, vui vẻ đến thế?”
Lúc này Tạ Tu Ly mới mở miệng, hỏi Phương Thốn Tâm và Trác Thanh Nhượng.
“Đang nói về vụ làm ăn của Trác công tử ở Nguyên Lai lần này.” Phương Thốn Tâm nhìn về phía Trác Thanh Nhượng, trong đáy mắt thoáng hiện lên chút hưng phấn: “Xem xem có chỗ nào ta có thể giúp một tay không.”
Cái gọi là “giúp một tay”, chẳng qua là cách nói khách sáo của việc muốn chen chân vào kiếm chác.
Tạ gia, Trác gia và Thẩm Khanh Y, ba bên lần này bàn bạc về việc thiết lập trận pháp dịch chuyển cỡ lớn giữa ba tòa thành. Có những trận pháp này, việc vận chuyển khoáng thạch, gỗ lạt sau này sẽ thuận tiện hơn nhiều. Trong đó lại liên quan đến đủ loại vấn đề như thiết lập lại linh Võng, lựa chọn điểm đặt trận pháp… khó khăn chồng chất, nên ba bên vẫn chưa chính thức đàm phán thành công.
“Nàng muốn kiếm tiền thì cứ nói toạc ra.” Trác Thanh Nhượng không chút khách khí vạch trần: “Muốn làm ăn thì trước hết phải có vốn đã, cho dù ta để nàng góp phần, ít nhất nàng cũng phải bỏ ra năm mươi ngàn vạn linh thạch. Theo ta được biết, nàng còn đang chờ đánh bại Tần Mạn Thành, lấy năm mươi ngàn vạn linh thạch từ tay hắn để chi trả cho tọa kỵ Thiên Kiếp mà? Nàng đủ tiền sao?”
“Tin tức của huynh cũng nhanh nhạy thật đấy…” Phương Thốn Tâm nhún vai: “Tiền của ta không cần phiền huynh lo lắng, đã muốn tham gia, tất nhiên ta sẽ chuẩn bị đầy đủ. Ngược lại là các huynh, cứ điểm của trận pháp dịch chuyển không cần xây dựng công sự phòng ngự sao? Cơ quan cấm chế cũng phải theo kịp chứ? Ở bên ngoài Cửu Hoàn mà luyện chế mấy thứ này, chưa nói đến giá cả đắt đỏ mà còn tốn thời gian tốn sức lực, còn cả việc luyện chế tinh ti cho Linh Võng nữa, cần phải có hỏa chủng địa hỏa nhỉ? Thứ này hình như Thiên Hài Tư có rất nhiều. Thiên Hài Tư có sẵn mặt bằng, không cần các huynh phải tìm chỗ khác dựng lò xây xưởng, nhân lực cũng rẻ hơn bên ngoài nhiều.”
Hai người bàn chuyện đến cao hứng, người ngoài lại chẳng thể chen miệng vào.
“Nàng nghiên cứu về Linh Võng từ bao giờ vậy?” Trác Thanh Nhượng không khỏi nhìn nàng bằng con mắt khác xưa.
“Biết sơ vài phần mà thôi.” Phương Thốn Tâm cười như thể nắm chắc phần thắng trong tay.
Trác Thanh Nhượng không nói nhảm nữa, gật đầu: “Được, tìm thời gian mời Thẩm thành chủ tới một chuyến, chúng ta ngồi xuống từ từ bàn.”
Chỉ qua một cuộc đối thoại, hai người vừa cười nói đã định ra phương hướng hợp tác, xem ra chuyến đi Nguyên Lai này, tuy nguy hiểm rất lớn nhưng thu hoạch lại càng lớn hơn. Tâm trạng Phương Thốn Tâm rất tốt, đang định nói thêm gì đó, chợt thấy Tạ Tu Ly bên cạnh bỗng nhiên lảo đảo.
“Sao vậy?” Nàng mắt lẹ tay nhanh xoay người đỡ lấy hắn, thu nụ cười cúi mắt hỏi: “Vết thương của ngươi rất nặng, ngồi xuống rồi nói.”
Nàng mải mê nói chuyện hợp tác với Trác Thanh Nhượng, mà suýt chút nữa đã quên mất mục đích chuyến đi này.
Nàng là đến thăm Tạ Tu Ly.
Tạ Tu Ly thuận thế nửa dựa vào người nàng, mượn sức đi về phía pháp tọa. Sắc mặt hắn hình như trắng bệch hơn, bước chân phù phiếm, cả người như sắp đổ gục, ngay cả giọng nói cảm ơn thốt ra cũng yếu ớt vô cùng, chỉ có ánh mắt hắn khi nhìn lướt qua vai Phương Thốn Tâm hướng về phía Trác Thanh Nhượng, ít nhiều mang theo chút âm u nham hiểm.
Ánh mắt này rơi vào trong mắt Trác Thanh Nhượng lại hóa thành một loại khiêu khích, vẻ mặt hắn trầm xuống, ánh mắt nhìn Tạ Tu Ly cũng chẳng còn khách khí nữa.
Nhưng Tạ Tu Ly đã sớm thu lại ánh mắt, dồn toàn bộ sự chú ý lên người Phương Thốn Tâm, dịu dàng nói: “Y tu của Thái Vi Sơn đã chữa trị cho ta rồi, không có gì đáng ngại đâu, nàng đừng lo.”
“Sắc mặt ngươi rất kém, đừng miễn cưỡng bản thân, lúc cần nghỉ ngơi thì đừng cố gượng.” Phương Thốn Tâm đỡ hắn chậm rãi ngồi xuống pháp tọa, vì hắn vẫn không chịu buông tay, nàng đành phải ngồi xuống bên mép ghế.
“Trong lòng ta tự biết rõ, nàng yên tâm.” Trong mắt Tạ Tu Ly lúc này chẳng còn gì khác, chỉ chăm chú nhìn nàng: “Đống bừa bộn của Tạ gia dù sao cũng cần có người thu dọn, qua giai đoạn này là ổn rồi.”
Tạ Sách đã bị xé xác thành trăm mảnh trong cơn thủy triều ấu trùng. Tạ gia tranh đấu đến cuối cùng, dòng chính chỉ còn lại một mình hắn và người con trai thứ năm đã sớm liên hôn mà rút lui khỏi gia tộc, vị trí gia chủ này nếu không có gì bất ngờ, sẽ rơi xuống đầu hắn.
Phương Thốn Tâm mỉm cười, vỗ nhẹ lên tay hắn như an ủi, rồi định đứng dậy.
“Đừng đi, ở lại với ta thêm chút nữa.” Hắn đột ngột siết chặt tay nàng, không còn vẻ bị động như trước kia.
Phương Thốn Tâm liếc nhìn người Tạ gia đang đợi bên ngoài điện chờ truyền gọi để bẩm báo, lại nhìn sang Trác Thanh Nhượng đang đứng xem kịch vui bên cạnh, đôi mày khẽ cau lại. Nàng vừa định nói gì đó, chợt nghe thấy tiếng bước chân dồn dập truyền đến từ ngoài điện.
Một tùy tùng chạy vào điện, bẩm: “Bẩm công tử, chủ sự Linh Khư Động thuộc đảo Huyền Ẩn của Vô Lượng Hải cầu kiến.”
“Động phủ của Diệp sư huynh.” Trác Thanh Nhượng nhìn về phía Phương Thốn Tâm.
Phương Thốn Tâm nhíu mày, không phải chứ, chẳng lẽ hắn thực sự sai người đến bắt Tạ Tu Ly?
Mọi người trong và ngoài điện nghe vậy đều giật mình kinh hãi, chỉ là còn chưa kịp thông truyền, một bóng người đã từ chân trời đáp xuống.
Người này đi thẳng vào điện, vừa đi vừa tự báo gia môn: “Tại hạ là chủ sự Linh Khư Động, đảo Huyền Ẩn, Vô Lượng Hải, đến đây cầu kiến Hư chủ Thiên Hài Tư.”
Phương Thốn Tâm bước ra giữa điện, nhìn người có thần thái kiêu ngạo trước mắt, nói: “Là ta.”
“Tại hạ phụng mệnh Tiên chủ, đến đây dâng lễ.” Người nọ cúi người dâng lên một tấm kim thiếp bằng hai tay: “Đa tạ Hư chủ đã hiệp trợ Ngũ Tông cùng tru diệt dị thú Thiên Liệt Thao Hoàng, bảo vệ Nguyên Lai bình an. Đặc biệt chuẩn bị chút lễ mọn là năm mươi ngàn vạn linh thạch, mười xe Thiên Tâm Mộc cùng ba rương tinh thạch các loại, để bày tỏ lòng biết ơn. Hiện Thiên Tâm Mộc và tinh thạch đã được chuẩn bị thỏa đáng bên ngoài phủ, xin mời Hư chủ kiểm tra.”
“…”
Dưới bao ánh mắt kinh ngạc tột độ của mọi người, Phương Thốn Tâm nhận lấy tấm kim thiếp.
Hiệu suất nhanh thật đấy.
Tấc Lòng - Lạc Nhật Tường Vi
Đánh giá:
Truyện Tấc Lòng - Lạc Nhật Tường Vi
Story
Chương 103: Ba người
10.0/10 từ 29 lượt.
