Ta Sắp Phải Nhảy Tru Tiên Đài
Chương 9
"Đổi số không?" Khi người số 73 vừa leo lên, hắn thấy một con mèo nhỏ muốn đổi số với mình.
"Không đổi." Số 73 từ chối ngay lập tức. Con mèo nhỏ này chắc là biết thông tin gì đó đây, biết đâu Lăng Thần Đế Quân lần này lại chọn ngẫu nhiên một số thứ tự để nhận đồ đệ thì sao.
"..." Diệu Diệu cảm thấy cái tên số 73 này chẳng có mắt nhìn gì cả.
Diệu Diệu định nhìn sang số 74, nhưng thôi, hỏi một người là đủ rồi, hỏi thêm người nữa thì lộ liễu quá.
Rõ ràng số 66 là con số đại cát đại lợi, sáu sáu đại thuận mà, đám người này chẳng hiểu cái gì hết.
Diệu Diệu không biết rằng đại trưởng lão đã xin gặp Lăng Thần Đế Quân. Diệu Diệu là Cửu Vĩ Huyền Miêu, giống loài này vốn đã hiếm, Cửu Vĩ lại càng hiếm hơn.
Đại trưởng lão muốn Lăng Thần Đế Quân nể mặt cha mẹ nàng mà nhận nàng làm đồ đệ.
"Cho nàng ở lại Cửu Uyên cũng tốt." Đại trưởng lão nói: "Tính tình nàng có chút ham chơi, cho nàng ở đây rèn luyện cũng là điều hay." Lăng Thần Đế Quân đã gặp rất nhiều người muốn đưa người trong tộc mình đến trước mặt hắn, nhưng hắn đều không nhận. Ban đầu hắn cũng định từ chối lần này, nhưng nghĩ đến việc cha mẹ Diệu Diệu đến nay vẫn chưa rõ tung tích và họ đã có cống hiến to lớn cho Tiên giới, hắn không nỡ từ chối thẳng thừng.
"Cứ để nàng tìm một ngọn núi mà ở lại đi." Lăng Thần Đế Quân vẫn chưa hứa sẽ nhận Diệu Diệu làm đệ tử.
Ngay lúc này, Diệu Diệu bỗng nhiên không kiềm chế được, lôi kiếp lại giáng xuống. Lần này lôi kiếp còn mạnh hơn lần trước, nàng có tu vi của mười một vạn năm, lôi kiếp sao có thể yếu được chứ?
Xong rồi, nàng sắp thành công thu hút sự chú ý của Lăng Thần Đế Quân, tên tra nam kia rồi.
4 - Hiểu Lầm Trên đỉnh núi cao, mây kiếp tụ lại, những người không độ kiếp đều vội vàng chạy dạt ra xa, chẳng ai dám lại gần Diệu Diệu.
Diệu Diệu có chút hoảng loạn, nàng vẫn chưa chuẩn bị gì để chống đỡ lôi kiếp cả. Ban đầu nàng cứ ngỡ mình có thể ép tu vi xuống, đợi khi ra khỏi Cửu Uyên mới tìm chỗ độ kiếp.
Trăm triệu lần không ngờ tới, tu vi lại bộc phát nhanh đến mức nàng không thể áp chế nổi nữa.
Sấm sét nổ vang trời, Diệu Diệu ngẩng đầu nhìn không trung.
Nàng nắm chặt móng mèo: Ta có thể làm được!
Cùng lắm là một đạo lôi đổi một cái đuôi...
À mà khoan, rốt cuộc là có bao nhiêu đạo lôi vậy? Nếu vượt quá tám đạo thì nàng không đủ đuôi để đổi đâu.
Diệu Diệu phân vân không biết mình có chạy nhanh hơn sấm sét để không bị đánh trúng hay không.
Đến khi đại trưởng lão cùng Lăng Thần Đế Quân và những người khác tới nơi, Diệu Diệu đang chạy vòng quanh dưới đám mây kiếp.
Ta Sắp Phải Nhảy Tru Tiên Đài
