Ta Sắp Phải Nhảy Tru Tiên Đài
Chương 6
Nhưng Diệu Diệu vẫn nhảy lên theo con mèo tam thể kia, nàng phải làm một con mèo bình thường chứ không phải một con mèo chơi trội.
Loài mèo là những kẻ hành động trong đêm, Diệu Diệu cũng vậy. Ban ngày ban mặt nàng chẳng muốn leo núi chút nào, mèo đen rất dễ bị phát hiện, dù xung quanh có rừng cây rậm rạp thì vẫn có nguy cơ bị lộ.
Diệu Diệu quyết định trốn vào không gian tu luyện, bên ngoài một canh giờ, bên trong một trăm năm!
Nàng quả là một con mèo thông minh!
Trong một trăm năm đó, nàng vẫn có thể nhớ mình đang phải leo núi. Trong quá trình leo núi, nàng cứ bế quan vài lần, lần đầu một trăm năm, lần sau hai trăm năm...
Tích lũy vài lần là có thêm mấy nghìn năm, thậm chí một vạn năm tu vi, như vậy biết đâu nàng chẳng cần bái sư nữa.
"Diệu Diệu." Khi con mèo tam thể quay đầu lại thì phát hiện Diệu Diệu đã biến mất tiêu.
Lúc này, Lăng Thần Đế Quân đang quan sát đám người leo núi qua hình ảnh hiện ra trước mắt. Hắn cảm thấy nhóm người tham gia thử thách lần này thật là nhạt nhẽo.
"Nhiều lông xù xù quá." Cảnh Hạo nhìn thấy đám mèo, hồ ly, chó...
"Có muốn cân nhắc nhận một nữ đồ đệ không, biết đâu lại nuôi ra được một nàng kiều thê hợp khẩu vị của ngươi." "Một nửa tương lai của ta là đồ đệ của ta sao?" Lăng Thần Đế Quân nhíu mày. Nếu thực sự là vậy thì cũng không phải là không thể.
Nhưng nếu hắn tự đi chọn đồ đệ, chẳng lẽ hắn sẽ nhất kiến chung tình hay lâu ngày sinh tình sao?
"..." Cảnh Hạo bưng chén trà trên bàn lên: "Thôi cứ ngắm lông xù xù đi." Trong khi đó Diệu Diệu đã vào không gian, nàng định nỗ lực tu luyện. Một canh giờ bằng một trăm năm...
không, một canh giờ bằng một nghìn năm đi. Trong thoại bản hay nói nghìn năm lão yêu, nàng ít nhất cũng phải tu luyện được một nghìn năm chứ, nếu không thì ra ngoài làm gì.
Một nghìn năm có vẻ vẫn hơi ngắn, mấy vị thần tiên lợi hại động chút là sống mấy vạn năm, như Lăng Thần Đế Quân còn sống mấy chục vạn năm nữa.
Diệu Diệu cân nhắc, thôi thì mười nghìn năm vậy. Chỉ cần nghĩ đến lúc ra ngoài nàng sẽ biến thành mèo yêu vạn năm, nàng hưng phấn đến mức híp cả mắt lại.
3 - Lôi Kiếp Đừng coi thường một con cá mặn, khi cá mặn đã sợ bị ngược đãi thì nó sẽ trở nên vô cùng nỗ lực.
Diệu Diệu chính là như thế. Sau khi vào không gian, nàng ăn cá rồi tu luyện, tu luyện xong thì ngủ, tỉnh dậy lại ăn cá, rồi lại tiếp tục tu luyện.
Mỗi khi định lười biếng, nàng lại nhớ đến cơn ác mộng kia, thế là nàng lại có động lực để tu luyện không ngừng.
Cửu Vĩ Huyền Miêu vốn là giống loài được trời xanh ưu ái, Diệu Diệu tu luyện gần như không gặp phải bình cảnh nào, mọi chuyện diễn ra vô cùng thuận lợi.
Ta Sắp Phải Nhảy Tru Tiên Đài
