Ta Sắp Phải Nhảy Tru Tiên Đài
Chương 3
Diệu Diệu bị đại trưởng lão xách cổ sau gáy lên: "Vậy ngươi cũng phải đi bái sư trước đã." Không có sư phụ chỉ dạy mà tự mình tu luyện, ai biết sẽ tu ra cái thứ gì cơ chứ.
"Ta có sư phụ rồi." Diệu Diệu đảo mắt một cái: "Bên trong đó có hư ảnh dạy dỗ ta, ta cứ đi theo hư ảnh học tập là được rồi.
Chúng ta là mèo, Lăng Thần Đế Quân lại không phải mèo, phương thức tu luyện không giống nhau.
Ta qua đó bái sư chỉ tổ tốn công vô ích, còn phải để người ta chọn tới chọn lui, loài mèo chúng ta cũng cần giữ thể diện nha." "Không hề, loài mèo chúng ta không cần mặt mũi." Đại trưởng lão phũ phàng nói: "Ngươi hỏi bọn chúng xem, cái mặt của mèo đáng giá mấy đồng?" Nhìn kìa, có con mèo lập tức nằm vật ra, phơi cái bụng nhỏ, cứ như đang đợi chủ nhân đến xoa bụng mình vậy.
"Thể diện của loài chó còn lớn hơn chúng ta, con chó yêu bên cạnh còn bảo chúng ta sống quá hèn kìa." "Mặt mũi có ích gì đâu, chẳng bằng có thứ gì đó thực tế còn hơn." "Nếu trở thành đệ tử của Lăng Thần Đế Quân, ra ngoài mới thực sự là có mặt mũi." ...
Diệu Diệu: Đám mèo con không cần liêm sỉ này, ta nhìn thấu các ngươi rồi!
Diệu Diệu vẫn không muốn đi cùng bọn họ, nhưng đại trưởng lão đã túm lấy cổ nàng, nàng còn có thể làm gì được đây?
Tại một rừng trúc ở Cửu Uyên, Lăng Thần Đế Quân đang nhìn nam tử áo xanh ngồi trước mặt. Vị nam tử này có chút quan hệ huyết thống với Nguyệt Lão, bản thân cũng là một bậc thầy bói toán.
"Sắp rồi, sắp rồi, nhân duyên của ngươi sắp tới rồi." Cảnh Hạo cầm hồ lô rượu uống một ngụm: "Nếu thực sự cảm thấy cô đơn, ngoài kia có bao nhiêu người muốn nhào vào lòng ngươi, ngươi tùy tiện chọn một người cũng đủ ấm giường rồi." "Không được." Lăng Thần Đế Quân nghiêm nghị nói. Hắn đã khổ cực giữ gìn trinh tiết suốt mấy chục vạn năm, đâu thể dễ dàng để đám người hỗn tạp kia cướp mất.
Hắn vẫn luôn muốn tìm một nàng kiều thê khả ái, hai người sẽ sinh một đứa nhỏ đáng yêu, thực ra có con hay không cũng không quan trọng.
Lăng Thần Đế Quân chỉ nghĩ, tại sao mình độc thân mấy chục vạn năm vẫn chưa tìm được một nửa kia, trong khi đám hậu bối đã có cháu chắt, rồi cháu của cháu chắt...
Chẳng lẽ sự hy sinh của hắn dành cho Tiên giới còn chưa đủ sao?
Đám thần tiên kia chỉ biết kính sợ hắn, có ai thấu nỗi khổ tâm của hắn đâu. Lăng Thần Đế Quân cũng không nỡ nói với người ta rằng: "Này, ta đang tư xuân đó." "Chờ đi, nhân duyên của ngươi sắp đến rồi." Cảnh Hạo an ủi: "Dục tốc bất đạt, ngươi đã đợi mấy chục vạn năm rồi, không thiếu chút thời gian này đâu." "Vậy chút thời gian đó là bao nhiêu năm?
Mấy nghìn năm?
Hay mấy vạn năm?" Lăng Thần Đế Quân hỏi thẳng thừng.
"..." Cảnh Hạo trợn tròn mắt nhìn Lăng Thần Đế Quân.
Nếu nói huỵch toẹt ra như thế thì còn gì là thú vị nữa?
Ta Sắp Phải Nhảy Tru Tiên Đài
