Ta Sắp Phải Nhảy Tru Tiên Đài
Chương 22
Diệu Diệu hỏi: "Thế nàng ta định giả vờ ngất đến bao giờ?
Có phải cần ngài hôn một cái thì nàng ta mới chịu tỉnh không?" Ngay lập tức, Lăng Thần Đế Quân đã tiến đến trước mặt Diệu Diệu. Nhân lúc nàng còn đang ngẩn ngơ, hắn cúi xuống đặt một nụ hôn lên môi nàng.
Diệu Diệu trợn tròn mắt, ngơ ngác nhìn Lăng Thần Đế Quân.
Hắn...
hắn dám chiếm tiện nghi của nàng!
7 - Cắn Câu Dưới cây hoa đào, từng cánh hoa mỏng manh nương theo gió mà lả tả rơi rụng.
Diệu Diệu ngẩn ngơ mất một lúc mới sực tỉnh lại. Nàng đâu có bảo Lăng Thần Đế Quân hôn nàng đâu? Nàng căn bản không cần ngài hôn, người đang giả vờ ngất xỉu kia cũng đâu phải là nàng cơ chứ!
Diệu Diệu thanh minh: "Không phải ta đâu nhé." Lăng Thần Đế Quân gật đầu: "Xác thật không phải ngươi thương tổn nàng ta." "Vậy ngài hôn ta làm cái gì?
Là nàng ta cơ mà!" Diệu Diệu chỉ tay vào Lục Kiều vẫn đang nằm trong lòng tiểu tiên tử. Theo ý của nàng, Lăng Thần Đế Quân có muốn hôn thì cũng phải hôn cái vị Lục Kiều kia kìa, chứ không phải hôn nàng.
"Nàng ta không sao hết." Lăng Thần Đế Quân phất tay một cái, Lục Kiều cùng tùy tùng lập tức biến mất ngay tại chỗ.
Bị trục xuất khỏi Cửu Uyên, Lục Kiều không thể tiếp tục giả vờ hôn mê được nữa, đành phải mở mắt ra. Xung quanh nàng ta giờ đây chẳng còn ai ngoài đám tùy tùng của mình.
Lục Kiều căm phẫn: "Đáng giận!" Nàng ta chưa từng nghĩ tới việc mình lại đánh không lại một con mèo nhỏ vừa mới thành niên. Tu vi con mèo đó sao có thể cao đến mức ấy, hay là nó đã lén lút tu luyện cấm thuật? Đôi mắt Lục Kiều híp lại, nàng ta tuyệt đối không thể bỏ qua cho con mèo đó dễ dàng như vậy được.
Cấm thuật có thể giúp tu vi tăng vọt trong ngắn hạn nhưng không thể duy trì cả đời. Lại có những loại cấm pháp tuy giúp tu vi ổn định lâu dài nhưng cái giá phải trả thường là thọ mệnh, hoặc là tước đoạt sinh mạng của người khác. Một con mèo vừa mới lớn sao có thể mạnh mẽ đến nhường này, chắc chắn là có vấn đề.
Nghĩ đến khuôn mặt xinh đẹp kia của Diệu Diệu, Lục Kiều lại lo sợ nàng ta sẽ dùng nhan sắc để quyến rũ người khác. Có phải Lăng Thần Đế Quân vì thấy gương mặt đó mỹ lệ nên mới che chở cho nàng ta không? Không đúng! Đế Quân tuyệt đối không phải hạng người thấy sắc quên nghĩa. Có lẽ ngài đã sớm nhận ra điểm dị thường của con mèo kia nên mới "tương kế tựu kế" mà thôi. Ngài chưa trực tiếp ra tay chắc hẳn là có lý do riêng.
Lục Kiều cho rằng mình không thể chùn bước lúc này, nàng ta nhất định phải cho mọi người biết con mèo đó xấu xa nhường nào để kêu gọi mọi người cùng thảo phạt cô.
Ta Sắp Phải Nhảy Tru Tiên Đài
