Ta Sắp Phải Nhảy Tru Tiên Đài
Chương 18
Cùng lúc đó, tại một nơi khác ở Tiên giới, một nữ tiên sau khi biết tin Lăng Thần Đế Quân giữ lại một con mèo cái ở Cửu Uyên thì vô cùng tức giận. Nàng ta thầm thích Đế Quân nhiều năm, từng tỏ tình nhưng bị hắn từ chối với lý do: Hắn đã tính ra tương lai của hai người, nàng ta không phải là một nửa của hắn.
Nữ tiên kia dù hiểu đạo lý hai người có duyên nợ thì rất khó tính toán mệnh vận của nhau, nhưng nàng ta vẫn không cam tâm. Nàng có thể chấp nhận việc không có nữ tiên nào được ở Cửu Uyên, nhưng giờ lại xuất hiện một con mèo cái, điều này làm sao nàng ta vui cho nổi.
6 - Nên Đánh Là một kẻ cuồng bế quan, Diệu Diệu thầm nghĩ chỉ cần nàng bế quan đủ nhanh thì những nữ phụ ác độc kia sẽ không có cơ hội làm hại nàng. Nàng không đánh lại Lăng Thần Đế Quân, chẳng lẽ còn không đánh nổi đám nữ phụ đó sao?
Những nữ phụ ác độc kia tu vi đa phần cũng không cao đến thế, thường là bậc Thượng Tiên, hoặc cùng lắm là tiểu công chúa của một tộc nào đó thôi. Diệu Diệu cho rằng, chỉ cần tu vi đủ cao, nàng có thể hiên ngang mà đi ngang như cua vậy.
Bởi thế, ngoài thời gian lên mạng, ăn cơm và ngủ, Diệu Diệu dồn toàn lực vào việc bế quan. Ruồi tuy nhỏ cũng là thịt, dù bế quan một canh giờ chỉ tăng được năm trăm năm tu vi, một trăm năm, hay thậm chí là năm năm, một năm đi chăng nữa, nàng cũng chấp nhận. Chỉ cần tốc độ dòng chảy thời gian bên trong vẫn nhanh hơn bên ngoài, nàng sẽ kiên trì tu luyện đến cùng.
Thế nhưng, khi Diệu Diệu còn chưa ở trong không gian tu luyện được bao lâu thì đã bị b*n r* ngoài.
Trong không gian có một phòng tu luyện riêng, nàng vốn dĩ chỉ bế quan ở đó. Bởi nếu ở ngoài rừng cây hay thảm cỏ, nàng sẽ không tài nào tập trung nổi. Chỉ cần ngửi thấy mùi trái cây thơm phức là móng vuốt mèo lại ngứa ngáy muốn hái, cái mũi nhỏ cứ thích xán lại gần hít hà. Mà nếu lúc đó có con sâu xanh nào bò ra từ quả chín, Diệu Diệu sẽ thẳng tay tặng cho nó một mào vuốt, khiến quả rụng lăn lóc dưới gốc. Nếu tâm trạng tốt, nàng còn đào hố chôn luôn quả đó xuống đất.
Sâu xanh nhỏ: "..." Còn hiện tại, Diệu Diệu đang bị phòng tu luyện "tống khứ" ra ngoài.
Nàng đứng trước cửa phòng tu luyện gào lên: "Miêu miêu!" Cửa phòng vẫn đóng chặt, dù nàng có xòe móng vuốt điên cuồng cào cấu cũng chẳng có tác dụng gì. Tiếng "miêu miêu" đầy tiết tấu và ai oán của nàng cũng hoàn toàn bị phớt lờ.
Nếu phòng tu luyện có thể nói chuyện, nó chắc chắn sẽ bảo: "Ngươi tu luyện quá lâu rồi, mau đi chơi đi, đừng làm loạn nữa."
Ta Sắp Phải Nhảy Tru Tiên Đài
