Ta Sắp Phải Nhảy Tru Tiên Đài

Chương 13

Trong địa giới Cửu Uyên, dưới sự bảo hộ của Đế Quân, những kẻ khác chắc chắn sẽ không dám động vào nàng.

“Miêu.” Diệu Diệu khẽ kêu một tiếng.

Nàng nhìn thấy y phục trắng muốt trên người Đế Quân, tà áo phiêu dật, trông rất giống vị sư phụ trong giấc mơ của nàng.  Quả nhiên là nàng không thể bái sư, bái sư rồi rất dễ nảy sinh tình cảm thầy trò, mà sau đó chắc chắn sẽ là một chuỗi ngược luyến tình thâm.

Đại trưởng lão thấy Diệu Diệu không nói thêm lời nào thì thầm thở dài.  Đứa nhỏ này sao lại không biết cố gắng thế chứ, chẳng lẽ nàng không biết phải nói thêm vài câu lấy lòng trước mặt Đế Quân hay sao?  Lão vẫn hy vọng nàng chủ động xin bái sư, vì nếu nàng nói ra, xác suất thành công là rất lớn.

Dù sao cha mẹ nàng có lẽ đã tử trận, Đế Quân nhất định sẽ niệm tình xưa mà nhận nàng làm đồ đệ.

Diệu Diệu hoàn toàn không hay biết mọi người đang não bộ ra cảnh cha mẹ truyền hết tu vi cho mình, nàng chỉ đang nghĩ tu vi của mình hiện tại vẫn chưa sánh bằng Đế Quân, cũng không biết hắn đã sống mấy chục vạn năm rồi.  Nàng rất muốn bế quan lần nữa, một canh giờ bằng một vạn năm.

Thế nhưng nàng có linh cảm rằng, mình không nên hạn chế thời gian dài như vậy nữa, dù có thiết lập thời gian lâu đến thế thì tu vi cũng chưa chắc sẽ tăng lên vèo vèo được như trước.

Khi Diệu Diệu ngẩng đầu lên lần nữa thì Lăng Thần Đế Quân đã rời đi mất rồi.

“Miêu?”  Diệu Diệu nghiêng đầu, sao hắn ta đi nhanh vậy chứ?  Chẳng lẽ hắn không thấy nàng rất đáng yêu sao?  Hắn không hề có ý định giữ nàng lại bên cạnh, hay ôm nàng vào lòng làm thú cưng sao?

“Người đi rồi.” Đại trưởng lão nói: “Lúc Đế Quân còn ở đây, sao ngươi không nói thêm vài câu?” Tam đệ tử của Lăng Thần Đế Quân dẫn Diệu Diệu đi chọn một đỉnh núi, còn đại trưởng lão thì phải đưa những chú mèo khác trở về tộc.  Lão không thể ở lại Cửu Uyên mãi, nếu không được Đế Quân cho phép thì người ngoài không thể lưu lại đây lâu.

“Đại trưởng lão, có phải ngài muốn bớt phần cá khô của ta không?”  Diệu Diệu càng nghĩ càng thấy không đúng, tu vi nàng tăng lên rồi mà đại trưởng lão vẫn chưa cho nàng miếng cá khô nào.  “Tu vi tăng cao chứ ta đâu có biến thành kẻ phàm ăn, cho ta mấy con cá khô không được sao?” Đầu đại trưởng lão đầy những vạch đen, lão quyết định sải bước nhanh hơn, dứt khoát không thèm ngoảnh đầu lại nhìn Diệu Diệu lấy một cái.

“Lấy cái đuôi của ngươi mà đi câu cá đi!” Đại trưởng lão phất tay rời đi.


Ta Sắp Phải Nhảy Tru Tiên Đài
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ta Sắp Phải Nhảy Tru Tiên Đài Truyện Ta Sắp Phải Nhảy Tru Tiên Đài Story Chương 13
10.0/10 từ 36 lượt.
loading...