Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực
Chương 94: Kính tử vong
Trans + Edit: Cú Mèo Cạp Bắp, Beta: Lông Vũ Chạy TeTe
--------------------
Sở Mục Vân nheo mắt lại.
"... Sắp bắt đầu rồi sao?"
"Thành Cực Quang đã bắt tay vào làm công tác chuẩn bị rồi." Bạch Dã khẽ kéo vành mũ lưỡi trai xuống, giấu nửa khuôn mặt trong bóng tối, "Mặc dù đa số mọi người vẫn chưa nhận ra, nhưng dòng chảy ngầm đã bắt đầu cuộn lên."
Sở Mục Vân liếc nhìn thành phố đang ngủ say, im lặng một lát.
"Đến nhanh hơn chúng ta nghĩ... Có cần đón [6 Cơ] vào trước không?"
"Không cần."
"Bên ngoài rất nguy hiểm, thực lực của cậu ấy còn quá yếu."
"Cấp bậc không đại diện cho tất cả. Thằng nhóc đó thú vị lắm, không dễ chết đâu..." Bạch Dã khẽ nhếch mép, "Tôi lại rất tò mò, không có sự giúp đỡ của chúng ta, cậu ta sẽ dùng cách nào... tiến vào thành Cực Quang."
Sở Mục Vân liếc nhìn Bạch Dã rõ ràng đang muốn xem kịch hay, "Anh làm vậy khiến chúng ta trông thật lạnh lùng và không đoàn kết."
Bạch Dã nghiêm túc suy nghĩ, "Chúng ta đoàn kết hồi nào?"
"..."
"Yên tâm đi, tên nhóc đó thông minh lắm. Nói không chừng còn có thể mang lại một chút "chấn động hoàng hôn" nho nhỏ cho thành Cực Quang... Tôi rất mong chờ cậu ta đấy."
"Vậy thì tùy anh." Sở Mục Vân bình tĩnh quay người bước vào trong phòng. "Dù sao đến lúc Vua Đỏ muốn trách tội, anh tự gánh nghiệp."
Bạch Dã:...
Thấy Sở Mục Vân lạnh nhạt quay vào nhà, bỏ lại mình anh cô đơn trên mái hiên, Bạch Dã bất lực thở dài. Anh ta tùy tiện vươn tay ra không trung, một chai rượu vang đỏ không biết trộm từ đâu cùng một chiếc ly đế cao liền xuất hiện trong lòng bàn tay anh.
Rượu màu đỏ rót vào ly, dưới ánh trăng tỏa ra hương thơm thoang thoảng. Bạch Dã một tay cầm ly hướng về phía cực quang mênh mông mà chạm nhẹ.
"Kính tử vong."
Anh ta ngửa đầu, một hơi cạn sạch chất lỏng màu đỏ trong ly.
...
Sáng sớm hôm sau. Trần Linh thay bộ đồng phục Người Chấp Pháp màu đen đỏ của mình, chỉnh trang lại một cách đơn giản rồi đẩy cửa bước ra.
Chừng nào lệnh nhậm chức Quan Chấp Pháp còn chưa đưa xuống, cậu vẫn là Người Chấp Pháp của khu 3, việc tuần tra mỗi ngày là điều bắt buộc. Còn về nỗi sợ hãi của những cư dân phố Hàn Sương dành cho mình... Trần Linh đã suy nghĩ cả đêm, cảm thấy thực ra như vậy cũng không tệ.
Thật lòng mà nói, Trần Linh không quan tâm người khác nhìn mình thế nào, dù sao cậu làm Người Chấp Pháp cũng chỉ là muốn che giấu thân phận, không cần thiết phải tốn quá nhiều sức để thể hiện sự thân thiện với những cư dân này. Giờ đây mọi người ở phố Hàn Sương Phố đều sợ cậu, cũng tiết kiệm được không ít rắc rối. Đúng như Hàn Mông đã nói, Người Chấp Pháp cần có uy nghiêm.
Trần Linh vừa bước ra đường, mấy người dân phố Hàn Sương lác đác từ chợ rau trở về, vừa thấy bóng dáng đen đỏ xuất hiện, sắc mặt lập tức tái mét, xách rau bỏ chạy thục mạng!
Trần Linh: "..."
Được rồi, cái này nó không còn là "uy nghiêm" đơn thuần nữa rồi.
Trần Linh giả vờ không thấy, tiếp tục tuần tra dọc phố Hàn Sương. Nơi nào cậu đi qua, không chỉ người đi đường đều tránh né mà những ông chủ đang ngóng về phía này, vừa thấy bóng dáng đen đỏ xuất hiện liền kinh hoàng đóng sập cửa tiệm, tốc độ nhanh đến kinh ngạc!
Thậm chí còn có vài ông chủ run rẩy thò tay qua khe cửa, lôi ra một túi nhựa màu đỏ, cẩn thận đặt trước cửa...
Một làn gió lạnh thổi qua con phố vắng người, Trần Linh nhìn những cánh cửa tiệm đóng chặt hai bên và những chiếc túi nhựa màu đỏ nằm rải rác trước cửa, chìm vào suy tư...
Cậu đi đến trước một cửa tiệm, cúi xuống mở túi nhựa màu đỏ ra, một mùi tanh nồng xộc thẳng vào mũi. Bên trong toàn là những quả tim gà, tim heo, tim bò còn đẫm máu. Đây là "cống phẩm" mà các ông chủ phố Hàn Sương dành cho Trần Linh.
Khóe miệng Trần Linh khẽ giật giật, do dự một lát rồi vẫn nhặt từng chiếc túi nhựa lên, tiếp tục đi tới...
Trần Linh nghĩ nếu mình không nhặt, những ông chủ này sẽ chỉ càng hoảng sợ hơn. Việc bị dọa chạy khỏi phố Hàn Sương chỉ là chuyện nhỏ, nhưng nếu có ai đó thực sự bị ép buộc mà đi móc tim người cho mình thì mọi chuyện sẽ rắc rối lắm.
Sau khi Trần Linh hai tay xách đầy túi nhựa rời đi, vài chục giây sau, cửa cuốn của các tiệm cuối cùng cũng mở ra một khe nhỏ.
"Cậu ta đi chưa?"
"Đi rồi... Cầm theo mấy túi tim đó luôn rồi."
"Phù... Chịu nhận thì tốt, nhận rồi thì chắc sẽ không làm khó chúng ta nữa."
"Mẹ ơi!! Tối qua rốt cuộc là ai đồn cậu ta đã chết vậy?? Dọa tôi khiếp vía!"
"Hôm nay tôi đã đi xác nhận thông tin, mấy người vào Binh Đạo Cổ Tàng đều chết hết, chỉ có một mình cậu ta còn sống trở ra..."
"Hả? Cậu ta giết hết mấy người kia?"
"Không biết nữa..."
"Tôi đã nói rồi mà, nó là ma quỷ đó!!"
"... Mọi người nói xem... Cậu ta liệu có được bổ nhiệm thành Quan Chấp Pháp không?"
"??? Bây giờ cậu ta mới là Người Chấp Pháp thôi mà đã khiến cả phố Hàn Sương gà bay chó sủa. Nếu thăng cấp thành Quan Chấp Pháp, đến lúc đó khu 3 sẽ loạn thành cái loại gì nữa?"
"Chỉ sợ khi đó tim động vật không đủ thỏa mãn cậu ta... Tùy ý dùng chút thủ đoạn là có thể giết người moi tim?"
"Cậu ta tuyệt đối không thể làm Quan Chấp Pháp..."
Các ông chủ lại mở cửa tiệm, nhìn về hướng bóng người kia rời đi, đồng thời thầm cầu nguyện trong lòng...
Cùng lúc đó ở góc phố, ba Người Chấp Pháp từ từ bước ra. Họ nhìn những người dân cách đó không xa vẫn còn vương sự sợ hãi trên mặt, lông mày càng nhíu chặt.
"Đó là tên Chấp Pháp yêu ma mà các cậu nói à?"
"Đúng vậy, nghe nói cậu ta dùng tim người dọa nạt cư dân phố Hàn Sương, danh tiếng đã truyền đến chỗ chúng tôi rồi."
"Tim người? Thật à?"
"Mấy cái túi đó đựng gì vậy?"
"Chắc là tiền bảo kê? Chậc chậc chậc, túi lớn như vậy, bên trong hẳn phải có bao nhiêu tiền chứ?"
"Chậc, một thằng lính mới mà kiếm chác còn ghê hơn chúng ta nhiều..."
"Hừ, giả thần giả quỷ."
Ba người nhìn thẳng về hướng Trần Linh rời đi, nghĩ đến mấy túi đồ đầy ắp trong tay cậu lúc nãy, trong lòng chỉ cảm thấy như có gì đó đang cào xé...
"Anh Quách, giờ làm sao đây?" Một Người Chấp Pháp ánh mắt lóe lên vẻ tàn nhẫn, "Hay là tìm chỗ dạy cho nó một bài học?"
Người được gọi là anh Quách khẽ nheo mắt, một lát sau cười lạnh mở lời:
"Chỉ dạy một bài học thì quá dễ cho cậu ta rồi... Tiểu Tả, cậu đến trụ sở một chuyến, nói với họ rằng..."
Anh Quách dặn dò liên tục mấy câu, mắt Tiểu Tả lập tức sáng lên, không kìm được vỗ tay khen ngợi: "Cách này hay thật!"
"Anh Quách, làm vậy có được không? Người Chấp Pháp khu 3 ai mà chẳng kiếm chác chút đỉnh, đâm cậu ta một cách công khai thế này, không hay lắm đâu?" Một Người Chấp Pháp khác ngần ngại nói.
"Đây gọi là kiếm chác chút đỉnh sao? Cậu nhìn mấy cái túi kia xem, tổng số chúng ta kiếm được còn không bằng."
Anh Quách dường như nghĩ ra điều gì đó, cười lạnh:
"Tổng trưởng Chấp Pháp Hàn Mông là người chính trực nhất, để anh ấy thấy được tiền ăn hối lộ của thằng nhóc này... Tôi không tin nó còn có thể tiếp tục làm Người Chấp Pháp được!"
Hết chương 94.
Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực
Đánh giá:
Truyện Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực
Story
Chương 94: Kính tử vong
10.0/10 từ 15 lượt.
