Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực
Chương 81: Mộ và khán giả
Trans + Edit: Cú Mèo Cạp Bắp, Beta: Lông Vũ Chạy TeTe
--------------------
Lệnh bài Bạch Khởi có phản ứng? Trong lòng Trần Linh hiện lên một tia nghi ngờ, cậu nắm chặt lệnh bài trong tay rồi tiếp tục tiến về phía trước.
Sự xuất hiện của lệnh bài Bạch Khởi vốn dĩ đã vô cùng kì lạ, giống hệt như có một người nào đó ở nơi sâu thẳm trong Cổ Tàng thông qua Binh Thần Đạo truyền thông điệp đến cậu... Như lúc này Trần Linh đi sâu vào Cổ Tàng thì lệnh bài Bạch Khởi lại có phản ứng, lẽ nào đang chỉ dẫn cho cậu điều gì?
Khi Trần Linh dần tiến sâu vào Cổ Tàng, thanh kiếm lớn xuyên thủng trời đất kia cũng đang từ từ tiến lại gần cậu, một sự ớn lạnh khó hiểu bao quanh cậu, dường như có thể đóng băng cả xương tủy. Cơn ớn lạnh này không phải là ớn lạnh về mặt vật lí, mà là một loại cảm giác khó nói thành lời, giống như nửa đêm đi ngang qua bãi tha ma, sau đó nổi hết gai ốc lên vì cảm thấy như có người đang nhìn mình.
Trần Linh đột nhiên nghĩ rằng xét theo nghĩa nào đó, chính mình cũng đang đi giữa một ngôi mộ lớn rồi còn gì... Một ngôi mộ chiến tranh tồn tại vĩnh hằng kể từ khi loài người được sinh ra.
Trần Linh nhìn xung quanh, từng cái khe rãnh lớn nằm rải rác khắp mặt đất... Không, đó không còn có thể gọi là khe nữa, mà là "hố". Trong hố chứa đựng hàng trăm hàng ngàn bóng người bất động như tượng điêu khắc, như đội quân đất nung mà cậu đã từng thấy.
Ở khu vực thử thách, khe núi lớn nhất mà Trần Linh thấy cũng chỉ chứa khoảng năm mươi người, nhưng ở đây chỉ cần liếc mắt sẽ thấy đều là trăm người trở lên, càng đi sâu vào, hố ngàn người có thể thấy ở khắp mọi nơi.
"Càng lúc càng lạnh." Trần Linh nhíu mày.
Ngay khi cơn ớn lạnh xung quanh khiến cậu khó lòng chịu đựng nổi, lệnh bài Bạch Khởi trong tay lại càng nóng rực, tựa như một mặt trời thu nhỏ bị cậu nắm chặt, hơi nóng đẩy lùi khí lạnh ra xa nửa mét. Nhưng Trần Linh nắm giữ lệnh bài lại không cảm thấy bị bỏng, ngược lại còn có một cảm giác an toàn kỳ lạ.
Rốt cuộc nó muốn dẫn mình đi đâu?
Bước chân Trần Linh bất giác nhanh hơn, khi cậu dần tiến gần đến thanh kiếm đen, có thể mơ hồ thấy có thứ gì đó lóe lên xung quanh mình... Một cảm giác bị theo dõi dâng lên trong lòng. Thế nhưng mỗi khi Trần Linh quay đầu nhìn lại đều không thấy bóng dáng của chúng, có vẻ chỉ là ảo giác của cậu.
Sâu trong Cổ Tàng, có thứ gì đó!
Trần Linh càng nhíu chặt mày, ngay khi cậu không nhịn được muốn quay đầu rời đi, một hố sâu khổng lồ vô cùng xuất hiện ngay trước mắt. Đó là một hố tròn đường kính dài đến vài kilomet, dưới bầu trời u ám, nhìn mãi mà không thấy đáy, Trần Linh đứng ở mép hố giống như một con kiến nhỏ bé.
Đôi mắt cậu hiện rõ sự kinh sợ.
Một cái hố lớn như vậy có thể chứa được bao nhiêu người? Vài chục nghìn? Một trăm nghìn? Vài trăm nghìn??
Đây là hố lớn nhất mà Trần Linh từng thấy kể từ khi tiến vào Binh Đạo Cổ Tàng. Tất cả các hố chứa lính được làm mới trước đó cộng lại cũng không lớn bằng một cái hố này... Nhưng kỳ lạ là cái hố khổng lồ này lại trống rỗng. Bên trong không có hình chiếu sát khí được làm mới định kỳ, vì không có hình chiếu sát khí nên chính giữa cái hố khổng lồ trống không, chỉ có một ngôi mộ hoang cô độc sừng sững.
Trần Linh đột nhiên nhớ ra hình như mình đã từng đọc trong sách lịch sử, tướng nhà Tần là Bạch Khởi sau trận Trường Bình đã chôn sống 40 vạn quân Triệu. Cũng chính vì vậy mà danh xưng "Sát Thần" của Bạch Khởi mới lưu danh thiên cổ.
Ánh mắt Trần Linh rơi vào chính giữa hố sâu, trên ngôi mộ hoang duy nhất kia, đôi mắt cậu khẽ nheo lại.
Cái hố khổng lồ này không giống như những hố khác làm mới hình chiếu sát khí... Thay vào đó lại là một ngôi mộ hoang. Điều này phải chăng có nghĩa là ngôi mộ hoang này đã đủ sức địch lại hàng chục vạn hình chiếu sát khí?
"Chẳng lẽ đó chính là..."
Trần Linh liếc nhìn lệnh bài nóng rực trong tay, do dự một lát rồi vẫn bước vào hố sâu, đi thẳng về phía ngôi mộ hoang.
Khi Trần Linh đến gần, cậu chậm rãi nhìn rõ toàn bộ ngôi mộ. Nói là mộ, chi bằng nói là một nấm mồ cao nửa người... Trước mộ không có gì cả, có thể so sánh với bãi tha ma lộn xộn mà Trần Linh từng chôn trước đây.
Đường đường là Sát Thần Bạch Khởi, sao lại bị chôn ở nơi như thế này?
Trong lòng Trần Linh dấy lên nghi ngờ. Cậu dừng bước trước ngôi mộ hoang, hơi nóng từ lệnh bài trong tay từ từ rút đi, dường như việc dẫn Trần Linh đến đây chính là mục đích tồn tại của nó.
Đồng thời, một luồng hàn ý lạnh lẽo hiện ra xung quanh cậu, trên mặt đất trước ngôi mộ hoang, một hàng chữ máu như từ lòng đất thấm ra, chậm rãi hiện lên:
- Ba quỳ chín lạy, truyền ngươi thần thông.
Ngay khi nhìn thấy dòng chữ này, Trần Linh không khỏi nhíu chặt mày.
Chưa kịp để cậu phản ứng, một luồng khí tức lạnh lẽo hơn nữa bùng nổ từ hư vô sau lưng, vô số đôi mắt đỏ tươi đột ngột mở ra, ánh mắt xuyên qua ranh giới nhà hát, tựa như những hung thú diệt thế vô hình đang gầm thét giận dữ!
Cuồng phong nổi lên từ trong cơ thể Trần Linh, ầm ầm đánh về phía ngôi mộ hoang đối diện.
Gần như đồng thời, từ trong nấm mồ đất điên cuồng trào ra một luồng sát khí đen đặc ngưng tụ đến mức có thể sờ thấy, như thể chủ nhân của ngôi mộ hoang đã đứng đó từ hàng ngàn năm trước, cũng hướng ánh mắt giết chóc về phía này!
Ầm-!!
Hai luồng khí tức kh*ng b* tột cùng va chạm trong hố sâu, giống như một vòng sóng lớn bùng nổ ra bốn phía khiến cát bụi xung quanh bay lên, lộ ra máu me và xương cốt bên dưới.
Trên mảnh đất trước ngôi mộ hoang, một chữ lớn được tạo thành từ máu tươi đang rỉ ra, dữ tợn vô cùng:
- Tai.
Khán giả đánh nhau với Bạch Khởi rồi sao?
Ý nghĩ này lóe lên trong đầu Trần Linh, trong lòng cậu chợt vui mừng.
Nếu Bạch Khởi có thể đối kháng với khán giả, vậy chẳng phải cậu có khả năng tiêu diệt hoàn toàn khán giả sao? Nếu khán giả chết ở đây, vậy cậu cũng sẽ hoàn toàn trở lại với tự do!
Ý nghĩ này vừa nảy ra đã khó lòng xua tan, đáng tiếc mọi chuyện không diễn ra suôn sẻ như Trần Linh nghĩ, qua kẽ ngón tay, Trần Linh có thể thấy ngôi mộ hoang đang rung chuyển, dường như sắp vỡ tan.
Đôi mắt đỏ tươi sau lưng Trần Linh dần nhạt đi trong hư vô, cảm giác áp bức cấp "diệt thế" theo đó mà tan biến. Đồng thời, sát khí trào ra từ mộ cũng rút ngược về đáy hố.
Cái hố khổng lồ lại một lần nữa chìm vào tĩnh lặng chết chóc.
Cuộc giao tranh của hai bên diễn ra bất ngờ và cũng kết thúc đột ngột. Nếu không phải lớp đất bề mặt xung quanh đều bị cạo đi một lớp lộ ra màu đỏ tươi bên dưới, Trần Linh có lẽ đã nghĩ tất cả vừa rồi chỉ là ảo giác. Ánh mắt Trần Linh lại rơi vào ngôi mộ hoang, trên bề mặt nấm mồ đất, quả thực đã xuất hiện thêm không ít vết nứt... Xem ra Bạch Khởi trong cuộc giao tranh vừa rồi cũng không chiếm được ưu thế.
Ngay khi Trần Linh cảm thấy tiếc nuối, một dòng chữ màu máu khác lại từ dưới đất thấm ra:
- Giúp ta hồi sinh, thực hiện nguyện vọng ngươi.
Hết chương 81.
Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực
Đánh giá:
Truyện Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực
Story
Chương 81: Mộ và khán giả
10.0/10 từ 15 lượt.
