Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực
Chương 79: Một chọi ba
Trans + Beta : Cú Mèo Cạp Bắp
-------------------
Hình bóng màu đỏ kia vừa xuất hiện, trái tim cả ba người họ dường như ngừng đập. Bọn họ ngơ ngác nhìn gương mặt thân quen nọ, ánh mắt tràn đầy kinh ngạc và khó hiểu... Ngay cả Lư Huyền Minh tính tình vốn trầm tĩnh nhưng giờ phút này gương mặt cũng có chút biến sắc.
Trần Linh?!
Kẻ Đoạt Lửa đó?
Không phải cậu ta đã chết lâu rồi sao?!
Những sự ngờ vực liên tiếp xuất hiện trong đầu họ khiến họ cảm thấy bộ não này có vẻ không đủ dùng nữa rồi... Bồ Văn là người đầu tiên phản ứng, cậu ta nhìn chằm chằm Trần Linh, giọng khàn khàn nói:
"Tôi đã nói là vẫn luôn cảm thấy mọi chuyện thật kì lạ... Là ngươi đứng sau kiểm soát mọi chuyện?"
"Nói thật thì tôi không muốn giải thích với các cậu lắm." Trần Linh ngừng lại một lát, "Dù sao mấy tên phản diện cũng đều chết vì lắm mồm mà."
Cả ba:...?
Trần Linh chầm chậm đứng dậy, đôi mắt nhìn xuống ba người bên dưới, chiếc áo khoác kinh kịch đỏ thẫm phất phơ trong gió như một tên huyết ma. Khóe miệng cậu cong lên thành một đường cong điên cuồng.
"Ba người các cậu, lên hết đi."
Ba người trên đỉnh đồi nhìn nhau, sắc mặt đều có chút khó coi. Nhưng Giản Trường Sinh vẫn là người xông ra đầu tiên, điên cuồng lao về phía Trần Linh như chó dại. Lư Huyền Minh vội vàng rút thanh trường đao cắm trên mặt đất ra, theo sát phía sau.
Bồ Văn thì đứng nguyên tại chỗ, lập tức cắn rách ngón tay, nhanh chóng viết vẽ trên mặt đất... Chữ "Phong" mà cậu dự trữ trước đó đã dùng hết, tờ giấy vừa rồi giữ chân Số 8 cũng là cậu tạm thời viết ra, nhưng bây giờ cậu không thể không ra tay lần nữa.
Trần Linh đứng trên tảng đá cao sừng sững, không nhanh không chậm đưa ngón tay lên má nhẹ nhàng xé một cái, một lớp da mặt theo gió bay đi.
Cùng lúc đó, Trần Linh đang đứng dường như biến mất không dấu vết, Giản Trường Sinh và Lư Huyền Minh đồng thời ngẩn người, một bóng đen mờ ảo nhanh chóng vụt qua bên cạnh hai người!
Đó là một con chim ưng đen.
"Đây là kĩ năng gì vậy?"
Lư Huyền Minh chưa từng thấy có người hóa thành động vật. Ngay cả "Hí Thần Đạo" nổi danh biến hóa khôn lường cũng chỉ có thể thay đổi gương mặt... Lẽ nào là chiêu trò của Vu Thần Đạo?
Bồ Văn chỉ còn thiếu một nét cuối cùng là viết xong chữ "Định", chỉ cảm thấy có thứ gì đó lóe lên trước mặt, đá vụn bắn tung tóe, cổ tay cậu ta đã bị kẹp chặt! Bồ Văn kinh ngạc nhìn gương mặt ở ngay sát bên, người kia đã dí họng súng vào giữa lông mày cậu, khẽ cười nhạt:
"Kĩ năng không tệ, tiếc là thao tác quá lâu."
Đoàng-!
Một súng, Bồ Văn chết tươi!
Trần Linh đã theo dõi sau cánh gà lâu như vậy nên đã sớm nhìn thấu kĩ năng của mỗi người. Thư Thần Đạo của Bồ Văn quả thật rất mạnh, mạnh toàn diện. Chỉ tiếc ở chỗ mỗi lần dùng kĩ năng đều phải lấy giấy ra, nếu không có giấy thì chỉ có thể viết chữ ngay tại chỗ...
Nếu như là lúc mới vào Cổ Tàng, Trần Linh đương nhiên sẽ không dám lấy một chọi ba. Nhưng lúc này Bồ Văn đã tiêu hao hết giấy tuyên, Lư Huyền Minh lại bị thương nặng, phế đi một cánh tay và một cẳng chân, lực chiến đấu đã giảm đi đáng kể.
Ban đầu giết Bồ Văn trước, nếu không thì một khi cậu ta triển khai chữ "Định", bản thân mình rất có khả năng sẽ bị phản sát... Đây là mắt xích quan trọng nhất trong kế hoạch của Trần Linh.
Nhìn thấy Bồ Văn đã bị Trần Linh giết ngay tức khắc, đồng tử của Lư Huyền Minh và Giản Trường Sinh lập tức co rút. Bọn họ nhìn nhau một lúc, ngầm hiểu ý mà đồng thời quay lại, một bên trái một bên phải lao nhanh đến tiếp cận Trần Linh... Mà tốc độ Giản Trường Sinh nhanh nhất, dường như hóa thành một tàn ảnh đỏ thẫm, trong nháy mắt đã phóng tới trước mặt Trần Linh.
Trần Linh lại dùng chiếc nhẫn đỏ đâm vào cơ thể của Bồ Văn, sau đó từ từ đứng lên tùy tiện vung tay về phía người kia.
"Uốn cong."
Giản Trường Sinh phản ứng cực nhanh, cậu ta né sang một bên ngay khi không gian vặn vẹo. Nhưng dù như vậy, một bên vai của cậu vẫn bị nghiền nát thành đống thịt máu mơ hồ.
Cậu ta khẽ rên một tiếng, ánh mắt hung ác càng thêm dữ tợn. Mất đi một cánh tay gây bất lợi lớn cho sự cân bằng của cậu, đặc biệt là khi di chuyển với tốc độ cao, thân hình cậu theo bản năng nghiêng về một bên, suýt chút nữa thì ngã xuống đất.
Ngay trong khoảng khắc ngắn ngủi đó, chiếc áo choàng đỏ rực đã giao chiến với Lư Huyền Minh áo đen! Dao găm và trường đao ma sát trong không khí tóe ra những tia lửa chói mắt, Lư Huyền Minh nhìn thấy chiếc nhẫn trên tay Trần Linh, lạnh giọng nói:
"Ngươi giết Diêm Hỉ Tài?!"
"Thì sao?"
Trần Linh cảm nhận được một luồng sức mạnh khổng lồ truyền đến từ mũi đao, thuận thế lùi về sau để giảm lực, thân hình nhẹ nhàng như một con bướm đang múa, trong nháy mắt đã lướt ra sau lưng Lư Huyền Minh!
Lư Huyền Minh sở hữu [Thiết Y], sức mạnh và phòng ngự đều cực kỳ mạnh mẽ nên Trần Linh đương nhiên không thể đối đầu trực diện với cậu ta, chỉ có thể dựa vào sự linh hoạt của [Vũ Điệu Giết Chóc] để giao chiến! Chỉ cần tốc độ của cậu đủ nhanh, góc ra tay đủ hiểm hóc, Lư Huyền Minh sẽ không kịp điều động [Thiết Y] phòng ngự.
Lư Huyền Minh vốn đã bị Số 8 phế một tay, giờ chỉ còn một tay cầm đao, hoàn toàn không theo kịp thế tấn công của Trần Linh, chỉ có thể chật vật chống đỡ và lùi lại nhằm chờ Giản Trường Sinh đến giải vây.
Mà Trần Linh đương nhiên sẽ không cho cậu ta cơ hội đó.
Trần Linh lướt sang một bên như quỷ ma, tránh nhát chém phản công của Lư Huyền Minh rồi thừa thế đâm bàn tay đeo nhẫn vào vết thương của cậu ta, sức mạnh căn nuốt điên cuồng từ đó truyền ra khiến thân hình Lư Huyền Minh gầy rộc đi trông thấy.
"Uốn cong!"
Một vùng không gian nhỏ bị vặn vẹo, chính xác rơi vào bàn tay đang cầm đao của Lư Huyền Minh, xương tay cậu ta lập tức vỡ vụn phải buông trường đao xuống. Trong chớp mắt một bóng người mờ ảo nhanh chóng lóe đến trước mặt cậu ta, ánh hàn quang đâm vào ngực!
Lư Huyền Minh khẽ rên một tiếng, hai mắt trừng trừng nhìn Trần Linh ngay trước mặt. Lát sau, cả người ngã thẳng xuống đất.
Cùng lúc đó, một tiếng xé gió vang lên từ sau lưng Trần Linh!
Cậu nhẹ nhàng nghiêng người tránh né, đoản đao sượt qua má. Ánh mắt Giản Trường Sinh lóe lên vẻ hung ác, đoản đao và dao găm với tốc độ kinh người giao chiến hơn mười lần trên không trung, bất phân thắng bại!
Sau màn giao chiến bùng nổ sức mạnh, cả hai đồng thời chọn cách lùi lại, hai bóng đỏ đứng ở hai bên chiến trường, nhìn chằm chằm vào nhau.
"Bất kể ngươi là người hay ma... Hôm nay đều phải chết." Giản Trường Sinh nghiến răng nghiến lợi, cậu ta có thể cảm nhận được sự mạnh mẽ của Trần Linh trước mắt, ngay cả Bồ Văn và Lư Huyền Minh cũng đã bị giết liên tiếp... Nhưng cậu ta vất vả lắm mới đi được đến đây, dù thế nào cũng không thể chết ở chỗ này.
Ý chí của cậu không ngừng dâng cao, sát khí lan tỏa xung quanh, cậu gầm nhẹ một tiếng rồi lao về phía Trần Linh như một tia chớp màu máu.
Trần Linh mặt không biểu cảm giơ súng lên, họng súng nhắm thẳng vào bóng đỏ đang nhanh chóng áp sát, chậm rãi nói:
"Vì sự khởi động lại của văn minh nhân loại... Ta phán quyết ngươi tử vong."
Hết chương 79.
Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực
Đánh giá:
Truyện Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực
Story
Chương 79: Một chọi ba
10.0/10 từ 15 lượt.
