Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực
Chương 53: Tòa Án
Trans + Edit: Cú Mèo Cạp Bắp, Beta: Lông Vũ Chạy TeTe
--------------------
"Một tổ chức tà ác cuồng tín tôn thờ hủy diệt. Chỉ cần bọn họ xuất hiện, chắc chắn sẽ đem đến tai họa và bất hạnh."
"Nghiêm trọng vậy sao?"
"Cậu chưa gặp bọn họ thôi, thành viên Hoàng Hôn Xã cực kỳ ít, nhưng tên nào tên nấy ai ai cũng đều là kẻ điên." Hàn Mông nhớ lại cảnh mình bị [8 Chuồn] đùa giỡn, sự lạnh lẽo trong mắt càng thêm rõ ràng.
"Sự kiện khu 3 và khu 5 khu 6 lần này cũng là do họ gây ra?" Trần Linh bắt đầu nói bóng nói gió.
"... Có lẽ không phải." Hàn Mông lắc đầu, "Bọn họ không thể chủ động triệu hồi Thế giới Xám, đó là thủ đoạn của Giáng Thiên Giáo..."
"Vậy họ đã mang lại tai họa và bất hạnh gì cho lãnh thổ Cực Quang?"
Trần Linh cố gắng hết sức khiến giọng điệu của mình nghe thật ngây ngô đơn thuần... Để Hàn Mông không cảm thấy mình đang cố gắng tìm hiểu thêm thông tin về Hoàng Hôn Xã. Nhưng Hàn Mông quả thật rất thông minh, vẫn có thể bắt gặp chút kỳ lạ trong đó. Anh ta nhìn chằm chằm vào Trần Linh một lúc lâu, nhưng không trả lời câu hỏi của cậu. Thay vào đó lại nói một cách nghiêm túc:
"Trần Linh, cậu tốt nhất đừng nên có bất kỳ tò mò gì về Hoàng Hôn Xã, càng không được có bất kỳ tiếp xúc nào với họ... Bọn họ vô cùng nguy hiểm, hơn nữa cực kỳ giỏi tẩy não. Cậu chỉ cần biết, nếu vô tình đụng phải thành viên Hoàng Hôn Xã, tránh bọn họ càng xa càng tốt, hiểu chưa?"
Tiếc ghê, có một tên lính mới của Hoàng Hôn Xã đang ngồi trước mặt anh nè.
Thấy Hàn Mông đã nói đến nước này, Trần Linh cũng không tiện hỏi thêm nữa, chỉ điềm đạm gật đầu.
"Tóm lại, tổn hại bên khu 5 và khu 6 là cực kỳ nghiêm trọng. Theo thống kê chưa đầy đủ, đã có hơn ba nghìn người thiệt mạng trong thảm họa này, cộng thêm việc toàn bộ đội Chấp Pháp bị tiêu diệt, hai khu vực lớn này coi như đã bị hủy hoại... Ngay cả khi thành Cực Quang khẩn cấp điều động đội Quan Chấp Pháp đến lấp chỗ trống thì nhân lực vẫn không đủ."
"Vì vậy nên bọn họ mới mở Binh Đạo Cổ Tàng sớm, muốn nhanh chóng hồi máu?"
"Không sai."
Ba năm sau khi lên Người Chấp Pháp chính thức sẽ có một cơ hội được tiến vào Binh Đạo Cổ Tàng và có khả năng được Thần Đạo lựa chọn trở thành Quan Chấp Pháp... Mở Cổ Tàng sớm có nghĩa là thời gian trước mắt thu nhận những Quan Chấp Pháp tân binh, mặc dù bọn họ chỉ mới bậc một.
"Lần này những Người Chấp Pháp mà bảy đại khu cử đi, cộng thêm những người trong thành Cực Quang, có tất cả là 70 người... Các cậu phải đi thuyền qua biển băng, đến biên giới của lãnh thổ Cực Quang, nơi đó chính là Binh Đạo Cổ Tàng. Đồng thời sẽ có ba vị Quan Chấp Pháp của thành Cực Quang dẫn dắt, phụ trách bảo vệ an toàn cho các cậu."
"Bên trong Binh Đạo Cổ Tàng sẽ như thế nào?"
"Binh Đạo Cổ Tàng rất lớn, nhưng khu vực để các cậu thử luyện chỉ chiếm một phần nhỏ, cụ thể cậu đến đó sẽ biết."
Hàn Mông nhìn thời gian, điềm đạm nói:
"Cũng không còn sớm nữa, nghỉ ngơi đi, giữ gìn thể lực... Còn nữa, nếu vào Binh Đạo Cổ Tàng mà gặp phải một vài... chuyện, không cần quá sợ bóng sợ gió. Cậu là Người Chấp Pháp của khu 3 chúng ta, cho dù đụng phải chuyện gì không hay, cũng có tôi đây che chắn cho cậu... Đừng làm khu 3 chúng ta mất mặt."
Nghe đến đây Trần Linh ngây ra một chút. Không để cho cậu hỏi thêm điều gì, Hàn Mông đã quay người rời đi. Trần Linh ngẫm nghĩ ý nghĩa câu nói cuối cùng mà Hàn Mông để lại, dường như anh ta đang ám chỉ điều gì đó? Có lẽ... đây mới chính là mục đích thật sự khi hôm nay anh ta tới đây?
Trần Linh suy nghĩ một lúc rồi vẫn lắc đầu, xoay người nằm trên giường, ý thức dần dần chìm vào mộng mị.
...
"Ghét thật... không cho mình nằm mơ đàng hoàng à?"
Trần Linh mở mắt ra nhìn thấy chùm đèn trên đỉnh đầu, trong lòng thở dài một hơi. Trải qua giấc mơ ngày hôm qua, Trần Linh suýt nữa tưởng rằng mình sẽ không bao giờ đi "điểm danh" với cái rạp hát này mỗi đêm nữa... Thật không ngờ, bản thân vẫn trở về đây.
Lần trước sau khi hoàn thành vở kịch thứ nhất, cậu vẫn còn một phần thưởng nhân vật chỉ định chưa kịp sử dụng. Giờ đây cậu sắp phải tự mình đi đến Binh Đạo Cổ Tàng, thêm một kỹ năng phòng vệ nữa thì càng tốt.
Âm thanh hào hứng theo đó vang lên, Trần Linh quay đầu đi đến trước chiếc bàn, vô số lá bài bay lượn cuối cùng lộn ngược đáp xuống mặt bàn một cách chỉnh tề.
"Xin hãy viết lên giấy tên của nhân vật bạn muốn được nhận."
Một hàng chữ nhỏ hiện ra trên giấy. Trần Linh cầm lấy tờ giấy trắng đó, cậu do dự một lát, sau cùng vẫn quyết định viết hai từ:
Hàn Mông.
Nếu đã được chỉ định nhân vật, đường nhiên Trần Linh sẽ chọn người có năng lực mạnh nhất, mà xung quanh Trần Linh chỉ có hai người là Sở Mục Vân và Hàn Mông là sở hữu Thần Đạo, so với [Y Thần Đạo] thì [Binh Thần Đạo] nhất định có sức chiến hơn... Còn chưa kể hiện tại Trần Linh đã có [Vũ Điệu Giết Chóc], thêm một kỹ năng của Binh Thần Đạo nữa, hai bên phối hợp với nhau sẽ càng nhịp nhàng... Nếu có thể, Trần Linh thậm chí muốn chép nguyên cả lối [Phán Quyết]. Theo cách này, vậy cậu cũng có thể xem như cùng lúc bước trên Hí Thần Đạo và Binh Thần Đạo.
Hai chữ Hàn Mông vừa xuất hiện trên giấy thì toàn bộ các lá bài trên mặt bàn đều biến mất, chỉ chừa lại mười hai lá bài xếp thành một hàng. Đây là tất cả các kỹ năng mà Hàn Mông đang có, mà trong đó có một lá mang màu xám không thể lựa chọn.
Theo Trần Linh được biết, Hàn Mông là Quan Chấp Pháp bốn đường vân, cũng tương ứng với bậc bốn của Binh Thần Đạo... Mười hai lá bài này chỉ có bốn lá là kỹ năng Thần Đạo màu xanh lam, mấy cái khác có lẽ đều là kỹ năng thông thường như "trù nghệ" hay "theo dõi". Còn về lá bài không thể chọn kia có lẽ là kỹ năng Trần Linh đã có - [Vũ Điệu Giết Chóc].
Tỉ lệ ba trên mười một... Không đúng, trên màn hình có nói tùy thuộc vào giá trị kỳ vọng của khán giả về vở diễn trước đó, sẽ có một số gia tăng. Trần Linh xoa tay, do dự một chút rồi lựa chọn một lá bài trong số đó.
"Kỹ năng: [Tòa Án]"
"Thuộc tính: Binh Thần Đạo, lối [Phán Quyết], bậc 4."
"Nhân vật: Hàn Mông."
Tới rồi.
Nhìn thấy kỹ năng này, Trần Linh đột nhiên nhớ lại ngày Hàn Mông chiến đấu với quái vật giấy đỏ, ba viên đạn bắn nát cơ thể cậu. Nếu không ngoài ý muốn, đây là một trong những kỹ năng cốt lõi của lối [Phán Quyết].
Trần Linh hấp thu lá bài, mọi thông tin về kỹ năng này đột nhiên hiện ra trong tâm trí cậu. Không giống với [Vũ Điệu Giết Chóc], đây là kỹ năng loại lãnh địa, khi được giải phóng, nó sẽ tiêu hao năng lượng tinh thần của người sử dụng.
Mà nói ra, cho dù là [Vô Tướng] hay [Bí Đồng], khi Trần Linh dùng đều không có bất kỳ tác dụng phụ nào. Nhưng [Vũ Điệu Giết Chóc] mới chỉ tiến hành được mười mấy giây là cả cơ thể mệt lả đi...
"Kỹ năng bậc một đến bậc ba sẽ tiêu hao thể lực, còn bậc bốn trở đi thì tiêu hao năng lượng tinh thần..." Trần Linh suy nghĩ như vậy.
Không biết là với năng lượng tinh thần bậc một hiện tại của cậu có thể chống đỡ cho cậu sử dụng được một lần [Tòa Án] không?
Hết chương 53.
Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực
Đánh giá:
Truyện Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực
Story
Chương 53: Tòa Án
10.0/10 từ 15 lượt.
