Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực

Chương 51: Quả đào


Trans + Edit: Cú Mèo Cạp Bắp, Beta: Lông Vũ Chạy TeTe


--------------------


Nghe đến đây, Trần Linh xem như đã hiểu rõ căn nguyên, nhẹ nhàng gật đầu.


"Trưởng quan Trần Linh." Ông chủ Lý liếc dọc liếc ngang rồi lấy một bọc giấy dầu từ ngăn kéo ra dúi vào tay Trần Linh, "Đây là chút lòng thành của cửa hàng... Ngài nhận đi, lần sau muốn ăn bánh kem thì chỉ cần nói một tiếng, tôi sẽ tự mình giao đến tận nhà cho ngài."


Trần Linh nheo mắt mở tờ giấy dầu ra, hai đồng bạc vẫn còn dính mùi bơ rơi vào lòng bàn tay. Lông mày cậu đột nhiên nhíu lại. Nhìn thấy Trần Linh nhíu mày, ông chủ Lý đang quan sát biểu cảm của Trần Linh trong lòng cảm thấy đau xót, lập tức lên tiếng, "Trưởng quan Trần Linh, tháng này vừa mưa to vừa tuyết lớn, lại còn có Tai Ương xâm nhập, cửa hàng của tôi thật sự chẳng kiếm được mấy đồng... Tháng sau, tháng sau nhất định sẽ được nhiều hơn."


Cầm hai đồng trong tay, Trần Linh dường như hiểu ra vừa nãy người dân phố Hàn Sương đều đang xì xầm bàn tán cái gì... Ngay lúc Trần Linh đang định nói, vài bóng người đi ra từ các cửa hàng xung quanh.


"Trưởng quan Trần Linh, tôi ở tiệm may đối diện, gọi tôi Tiểu Từ là được..."


"Trưởng quan Trần Linh còn nhớ tôi không? Lúc trước tôi có đến sửa ống nước nhà ngài đấy, cửa hàng bán đồ kim khí của tôi ở ngay bên cạnh, đây là chút tâm ý..."


"Trưởng quan Trần Linh thật đẹp trai... Lúc rảnh thì đến quán tôi ngồi một chút đi. Chỗ tôi có không ít mấy cô gái xinh đẹp đó..."



"..."


Có vẻ như sau khi thấy chủ tiệm bánh Lý đi đầu, các chủ tiệm khác cũng noi theo. Mọi người đều nở nụ cười, cầm bọc giấy dầu trên tay đưa cho Trần Linh... Xét theo trọng lượng, những chủ cửa hàng này hẳn đã thảo luận trước khi cậu đến, mỗi cửa hàng đều đưa hai đồng bạc. Ngoại trừ người phụ nữ trung niên mời Trần Linh đến quán, bà ta một hơi nhét năm đồng rồi nhìn cậu với ánh mắt như muốn nói "ai hiểu thì hiểu".


Chỉ trong mấy chục giây ngắn ngủi, số tiền trong tay Trần Linh đã gần 20 đồng... Nếu theo quy chiếu trước khi xảy ra Đại biến cố thì số tiền này tương đương khoảng 5000 tệ, mà đây chỉ là cậu khi mới bước đến đầu phố. Lúc này Trần Linh mới hiểu rõ tại sao loại Quan Chấp Pháp như Mã Trung lại mua được căn biệt thự xa hoa ở khu 2. Nếu một Người Chấp Pháp bình thường có thể lợi dụng chức trách của mình để thu được nguồn lợi ích một cách quang minh chính đại như vậy, vậy thì Mã Trung thân là Quan Chấp Pháp một tay che trời ở khu 3 còn có nguồn thu kh*ng b* đến mức nào?


Hơn nữa sản nghiệp của hắn còn dính dáng đến vùng đen phố Băng Tuyền. Xét theo phản ứng của người dân phố Hàn Sương, chuyện này có lẽ cũng giống bao chuyện bình thường khác ở lãnh thổ Cực Quang...


"Xin lỗi, tôi không nhận." Trần Linh lắc đầu.


Nghe thấy năm từ này, sắc mặt mọi người trắng bệch, đưa mắt nhìn nhau rồi cẩn thận nói:


"Vậy, vậy ý của ngài là..."


"Không có ý gì cả, chỉ là không nhận."


Trần Linh trực tiếp đặt tiền của mọi người lên quầy bánh, lùi ra và tiếp tục đi về phía đầu kia của phố Hàn Sương. Vẻ mặt của các chủ cửa hàng càng lúc càng khó coi, họ nghiến răng, móc thêm vài đồng bạc từ trong túi, nhét vào giấy dầu của mình rồi vội vàng đuổi theo.


"Trưởng quan Trần Linh, thu nhập tháng này của chúng tôi quả thật không khấm khá, ngài thương xót chúng tôi với, tha cho chúng tôi một tháng đi..."



"Ngài không nhận số tiền này chúng tôi không yên tâm được... Nếu có Người Chấp Pháp khác đến, chúng tôi, chúng tôi sẽ không có ai che chở cho..."


Tiếng nói của mọi người ngày càng nhỏ dần, nhưng tâm trí của Trần Linh lại ngày càng sáng suốt. Bọn họ đưa tiền không chỉ muốn hối lộ, mà còn là một loại hình thức của phí bảo kê...Họ nghĩ muốn yên ổn tiếp tục sống ở khu 3, nếu không có ai che chở thì không được. Nếu cậu không nhận tiền của họ, trong lòng họ sẽ càng bất an không thôi. Họ cảm thấy vốn dĩ Trần Linh từ chối là vì số tiền quá ít. Nhận thì không được, không nhận cũng không ổn... Trần Linh khẽ nheo mắt, một ý nghĩ đột nhiên lóe lên trong đầu.


"Mọi người, dùng cái này để kiểm tra cán bộ à?" Trần Linh hỏi.


Câu này thốt ra, các chủ cửa hàng đều ngây người.


"Bọn, bọn tôi... Vậy, vậy ngài cần bao nhiêu, ngài nói một con số..."


"Trần Linh tôi chưa từng có hứng thú với tiền."


"Vậy ngài thích cái gì, ngài cứ nói, bọn tôi sẽ lập tức chuẩn bị!"


Trần Linh từ từ lấy ra một quả đào trong túi rồi đưa cho ông chủ Lý, "Tôi muốn loại này, quả đào giống hệt như vậy... trước hết cứ lấy một xe."


Dứt lời, Trần Linh liền quay người rời đi. Nếu những ông chủ này thông minh, họ nên đi hỏi mua quả đào này ở đâu, không khó để tìm thấy bà lão đang bán đào ở con phố bên cạnh...Như vậy họ vừa trả tiền cho bà lão, vừa tặng đào cho mình, lại vừa có thể yên lòng... Ừm, kế hoạch này rất hoàn hảo. Trần Linh nghĩ như vậy.


Khi bóng dáng cậu dần khuất xa, ánh mắt của các chủ quán đổ dồn vào tay ông chủ Lý... Hai người trong số họ chân tay mềm nhũn, quỳ sụp xuống đất.



"Nó... nó nó nó... nó nói, nói chúng ta tặng nó loại "đào" này sao?" Ông chủ tiệm kim khí cứng rắn cao to một mét tám vậy mà lúc này cũng bị dọa đến tím tái cả môi.


"Cậu ta... gọi cái này là đào!?"


Lúc này, trong tay ông chủ Lý.


Một quả tim người đỏ tươi, từ từ ngừng đập...


...


[Giá trị kỳ vọng của khán giả +2]


Nhìn thấy dòng chữ này xuất hiện trên nền tuyết, Trần Linh sững người. Sao tự nhiên giá trị kỳ vọng của khán giả lại tăng lên? Trần Linh nhíu mày, ngẫm lại tất cả những gì mình vừa làm vẫn không tìm ra điểm nào tăng giá trị kỳ vọng... Chẳng lẽ khán giả lại tự kiếm chuyện?


Trần Linh vừa nghi ngờ suy nghĩ, vừa tiếp tục đi sâu vào phố Hàn Sương, ngày càng có nhiều chủ cửa hàng tiến lên muốn làm quen, Trần Linh liền đưa hết số đào trong túi ra, nói với họ chỉ nhận cái này, rồi quay đầu đi.


Hiệu quả của việc tặng đào có vẻ tốt hơn Trần Linh tưởng tượng, mỗi lần tặng xong, đám chủ cửa hàng đó đều không đuổi theo nữa, chắc là đi tìm chỗ mua đào rồi.


[Giá trị kỳ vọng của khán giả +2]



[Giá trị kỳ vọng của khán giả...]


Nhìn giá trị kỳ vọng ngày càng tăng lên, Trần Linh càng nhíu mày chặt hơn, cậu dường như nhận ra điều gì, cúi đầu nhìn chiếc túi trong tay. Quả đào cuối cùng nằm trong đó, bóng loáng mọng nước và thơm ngát. Trần Linh cầm quả đào lên ngắm nghía một hồi lâu cũng không tìm ra vấn đề gì. Thế là cậu cẩn thận cắn một miếng.


Ừm, ngọt.


Cùng lúc đó, một gia đình đang lén nhìn Trần Linh qua cửa sổ bên kia đường, bà chủ nhà thấy vậy trợn tròn mắt, bị dọa ngất xỉu ngay tại chỗ.


Trần Linh ăn xong quả đào trong vài ba miếng, lúc này cũng đi gần hết phố Hàn Sương, thấy thời gian không còn sớm, cậu liền đi thẳng về hẻm nhà mình. Về đến trước cửa nhà, cậu phát hiện quán ăn sáng nhà họ Triệu đối diện đã kéo cửa cuốn kim loại xuống. Cậu hơi ngạc nhiên, theo lý thuyết giờ này dù chú Triệu không bán hàng thì cũng nên mở cửa chuẩn bị nguyên liệu cho ngày mai...


Trần Linh không nghĩ nhiều, đi thẳng về nhà thay bộ đồng phục đen đỏ, ngồi trên mái hiên trước cửa nhà. Không biết bao lâu sau, cậu nhìn con phố vắng tanh, trầm ngâm suy nghĩ...


Sao vẫn chưa có ai mang đào đến?


Hết chương 51.


------


Lại chuyên mục nói nhảm. Chuyện là tụi mình vừa tạo page trên fb, dù chưa nghĩ ra sẽ đăng gì ngoài thông báo chương mới với nói xàm xàm, nếu mọi người muốn chung vui thì vô chơi chung nhen. Tui sẽ năn nỉ boss làm cái give away nếu lượt like ổn ổn. Đây sẽ là bài nói nhảm cuối cùng vì tui chuyển địa chỉ nói nhảm sang fb =))


Link fb tụi tui để ở phần bio wattpad á nha. Mãi iu (⁠ ⁠˘⁠ ⁠³⁠˘⁠)⁠


Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực Truyện Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực Story Chương 51: Quả đào
10.0/10 từ 15 lượt.
loading...