Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực

Chương 490: Tô Tri Vi


“Giết người ở khu Tam Giác Vàng à…”


Ngồi ở ghế phụ, Dương Tiêu đọc hết hồ sơ rồi lẩm bẩm như suy tư, “Nghe qua thì đúng là một nhân vật khó đối phó.”


“Tôi có thể đoán được tại sao hắn lại thần phục ‘Hoàng đế’.” Trần Linh chậm rãi lên tiếng, “một người muốn xóa bỏ toàn bộ ranh giới quốc gia, nghe đã thấy là vọng tưởng. Nhưng nếu có một người như ‘Hoàng đế’ thật sự mang chí lớn thống nhất hai giới, tôi nghĩ Nhiếp Vũ sẽ không chút do dự đi theo hắn ta… Có điều, tốc độ chiêu mộ thần tử của Hoàng đế quá nhanh, tôi thật sự tò mò không hiểu hắn ta làm bằng cách nào.”


“Có một kẻ địch mang tín niệm, mới là thứ đáng sợ nhất. Xem ra chúng ta phải nhanh chóng tìm được Tô Tri Vi và bảo vệ cô ấy mới được.” Dương Tiêu thở dài.


Trần Linh đạp mạnh chân ga, chiếc taxi màu vàng lao nhanh trong gió sớm. Dưới ánh rạng đông mờ mờ, đường chân trời phía trước dần hiện ra dáng hình của một thành phố cổ kính.


Trần Linh liếc nhìn bản đồ định vị trên điện thoại, bình tĩnh nói:


“Chúng ta sắp đến rồi.”


Chừng nửa tiếng sau, xe dừng lại bên đường nhỏ.


Hai người xuống xe, ánh mắt đảo quanh quan sát. Đây không phải là trung tâm thương mại với cao ốc san sát, mà là khu phố yên tĩnh với những ngôi nhà tường trắng chỉ cao ba, bốn tầng. Một con suối nhỏ uốn quanh nối bằng vài cây cầu đá, bên bờ là hàng liễu rủ nhẹ trong gió, tĩnh mịch và thanh bình.


“Nhà của tiến sĩ Tô trông có vẻ không khá giả lắm ha?” Dương Tiêu nghiêng đầu, có chút nghi ngờ. “Chỗ này… chẳng phải là vùng quê sao?”



“Quê?” Trần Linh nhướn mày, “Anh từng thấy cái ‘quê’ nào giá đất sáu vạn một mét vuông chưa?”


“??? Bao nhiêu cơ??”


“Đây là trung tâm thành phố Cô Tô đấy, lại còn là khu phố cổ giữ được nguyên vẹn nhất.” Trần Linh nhìn bản đồ, khóe miệng khẽ giật giật, “xem ra gia cảnh của tiến sĩ Tô không hề đơn giản…”


Đoạn đường tiếp theo là những lối đi nhỏ hẹp không tiện chạy xe, nên hai người đành dựa vào bản đồ mà đi bộ. Băng qua một dãy phố cổ, cuối cùng họ dừng lại trước một ngôi nhà lớn.


Trước mặt họ là cánh cổng gỗ màu đỏ sẫm, rộng hơn ba mét, phía trên khắc rõ hai chữ “Tô phủ”. Dương Tiêu tròn mắt:


“Đây là… nhà của tiến sĩ Tô á? Ngay bên cạnh khu di tích? To vậy luôn?”


Trần Linh xác nhận lại địa chỉ, không sai. Cậu tiến lên, dùng tay cầm chiếc vòng đồng gõ vào cánh cổng.


Cộc cộc cộc ——


Chờ đợi một lúc, cổng từ từ mở ra, một bà cụ khoảng năm, sáu mươi tuổi bước ra, ánh mắt đánh giá họ từ đầu đến chân.


“Các cậu là ai?”


“Chào bác, bọn cháu là bạn của tiến sĩ Tô.” Trần Linh đáp lễ phép, ánh mắt lướt vào trong sân. “Tiến sĩ Tô có ở nhà không ạ?”



“Chờ một lát.”


Hai người đứng ngoài, không thể nhìn vào trong sân, nhưng từ thái độ của bà cụ, có vẻ Tô Tri Vi đang ở nhà, điều này khiến cả hai thầm thở phào.


Thứ họ lo nhất chính là tìm được địa chỉ rồi mà người không có ở đó. Như vậy, mọi chuyện có thể rơi vòng lặp trung tìm giống như Nhiếp Vũ… Chỉ có tìm được Tô Tri Vi trước, đưa cô ấy đi an toàn, mới có thể tránh thảm kịch xảy ra.


Một lát sau, Dương Tiêu khẽ hỏi:


“Lát nữa, chúng ta sẽ nói với tiến sĩ Tô thế nào đây?”


“Nói sự thật thôi.”


“Nhỡ đâu cô ấy không tin thì sao? Cô ấy sống trong biệt thự thế này, yên ổn như vậy, làm sao nghe vài câu chuyện liền buông bỏ tất cả để đi cùng chúng ta chạy trốn?”


Trần Linh suy nghĩ một chút, rồi đáp dứt khoát:


“Vậy thì khỏi cần cô ấy quyết định... Dù có phải cưỡng chết thì chúng ta vẫn phải đưa cô ấy theo.”


Dương Tiêu: …


“Cho nên giờ chúng ta kiêm luôn cả ‘nghề’ bắt cóc à?”



“Sao gọi là bắt cóc được…”


Trần Linh còn đang định giải thích gì đó thì cánh cổng gỗ đỏ sẫm mở ra lần nữa. Một dáng người thanh thoát bước ra, vừa nhìn thấy hai người thì hiện rõ vẻ bất ngờ.


“Dương Tiêu? Trần Đạo?”


Trong sân, Tô Tri Vi mặc một bộ đồ luyện công màu trắng, mái tóc dài buộc cao gọn gàng phía sau, trên trán còn lấm tấm mồ hôi, có lẽ cô vừa mới kết thúc một buổi luyện công buổi sớm.


“Tiến sĩ Tô.” Trần Linh nghiêm túc nói, “Chúng tôi có chuyện quan trọng cần nói với cô.”


Tô Tri Vi nhìn cả hai một lượt, rồi không chút do dự khẽ gật đầu:


“Vào trong rồi nói.”


Hai người bước theo cô vào trạch viện, cô tiện thay khép lại cánh cổng lớn phía sau. Gió sớm lướt qua sân vắng, thổi lay mấy nhánh liễu rủ bên hồ nước. Dưới mặt hồ tĩnh lặng, mấy con cá diêu hồng to tròn bơi qua nhẹ nhàng, linh hoạt như thể chẳng hề hay biết thế giới sắp cuốn vào một cơn gió lốc dữ dội.


Trần Linh và Dương Tiêu đứng ngẩn ra giữa sân, một lúc lâu chưa nói nên lời…


So với nơi này, khu nhà kiểu Trung Hoa mà Sở Mục Vân sở hữu ở thành Cực Quang chẳng khác nào bản nhái vụng về, không chỉ diện tích chênh lệch vài lần, mà cả cách sắp đặt giả sơn, tiểu cảnh và bố trí không gian cũng như khác biệt giữa ngày và đêm. Ở đây, bước chân đến đâu trước mắt cũng là một khung cảnh sân vườn được chăm chút tỉ mỉ.


Sau đại tai biến, có rất nhiều thứ dù cố bắt chước cũng không thể phục hồi nguyên vẹn, giống như thời hiện đại cũng không thể hoàn toàn phục dựng lại chiều sâu văn hóa cổ xưa. Bao nhiêu di sản văn hóa, kho tàng văn minh từng được tích lũy và gìn giữ, nay phần lớn đã bị chôn vùi dưới lớp tro tàn của lịch sử.



“Khu tiếp khách ở bên này.”


“Tiến sĩ Tô, chỗ này… là nhà của cô thật sao?” Dương Tiêu vẫn còn chưa hết kinh ngạc.


“Là tổ tiên để lại.” Tô Tri Vi khẽ mỉm cười. “Trước kia, nhà họ Tô chúng tôi cũng có vài sản nghiệp ở Cô Tô. Nhưng thời thế đổi thay, gia tộc cũng đã dần sa sút. Bây giờ, trong nhà chỉ còn lại mỗi căn nhà này coi như di sản cuối cùng. Với đồng lương ít ỏi của tôi ở Phòng Thí Nghiệm, sao có thể mua nổi chỗ này chứ.”


“Cô sống ở đây một mình sao?”


“Còn có một dì giúp việc, lo việc dọn dẹp và nấu ăn.” Cô liếc mắt nhìn hồ cá giữa sân, bên kia là cụm giả sơn, liễu mềm phất phơ theo gió. “Nhưng cây cối trong sân, hoa lá trong vườn… đa phần là tôi tự tay chăm. Tôi thực sự rất thích không khí và phong cách kiểu Giang Nam thế này. Nếu không ai giữ gìn, nơi đây sẽ sớm thành bãi cỏ hoang, vậy thì tiếc quá.”


Vừa nói, cô vừa đưa hai người đi đến một gian phòng trà tầng trệt.


Đó là một căn phòng mở, hành lang nối thẳng ra khoảng sân thoáng đãng. Ba người ngồi xuống, bên cạnh là cánh cửa gỗ mở ra khu vườn. Lớp màn lụa mỏng theo gió lay động nhẹ nhàng, khung cảnh Giang Nam như phủ một tầng sương mỏng, mông lung như trong mộng, đẹp đến nao lòng.


Trần Linh và Dương Tiêu tuy không am hiểu về kiến trúc hay phong thủy, nhưng hai người cảm nhận rõ ràng sự tinh tế, thanh nhã toát ra từ từng chi tiết nơi này, điều này càng khiến ấn tượng về Tô Tri Vi thêm phần rõ nét: giản dị, điềm đạm, mà không hề tầm thường.


Tô Tri Vi vẫn mặc bộ đồ luyện công màu trắng, ngồi xuống vị trí chủ tọa. Cô thuần thục rửa ly, pha trà, động tác bình thản mà tao nhã. Phía sau lưng là cảnh xuân nhè nhẹ của sân vườn, bản thân cô lại mang theo khí chất thanh nhã, không tầm thường.


Lý trí khoa học và lãng mạn cảm tính, hai khí chất tưởng chừng đối lập, lại dung hòa rất tự nhiên trên người cô. Từng cử chỉ của cô đều khiến người ta có cảm giác dễ chịu đến lạ kỳ.


Sau một thoáng yên tĩnh, Tô Tri Vi chủ động mở lời:


“Không biết hai vị đội ngột ghé thăm... là có chuyện gì quan trọng?”


Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực Truyện Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực Story Chương 490: Tô Tri Vi
10.0/10 từ 15 lượt.
loading...