Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực

Chương 487: Khoảng cách được kéo giãn


Chiếc máy bay hành khách xuyên qua tầng mây đen đặc như mực, bắt đầu dần hạ độ cao, hướng về mặt đất.


Theo đà hạ xuống, ánh đèn lấp lóe trên mặt đất cũng dần hiện rõ. Các hành khách bắt đầu cảm nhận được máy bay sắp hạ cánh, không khí trong khoang cũng theo đó trở nên náo nhiệt hơn.


Từ lao phát thanh, giọng thông báo quen thuộc của tiếp viên vang lên, nhắc nhở mọi người thu bàn ăn, thắt chặt dây an toàn… Mọi việc dường như diễn ra hoàn toàn bình thường.


Chỉ có Dương Tiêu, đang ngồi một mình cạnh cửa sổ bên trong khoang hạng nhất, hai bàn tay ướt đẫm mồ hôi, trong lòng anh bất giác bồn chồn, bất an. Chiếc ghế bên cạnh vẫn trống, Trần Linh chưa quay lại.


Nhiếp Vũ thì đang ngồi tựa lưng, mắt nhắm chặt, trông như đã ngủ say.


“Xin chào tiên sinh, mời ngài gấp bàn lại giúp, xin cảm ơn.” – một tiếp viên đi đến nhắc nhở nhẹ nhàng bên cạnh Nhiếp Vũ.


Nhiếp Vũ từ từ mở mắt, thần sắc có chút khó chịu, nhưng vẫn đưa tay thu bàn lại, sau đó lại tiếp tục nhắm mắt nghỉ ngơi…


Đúng lúc này, từ phía sau rèm, một đoạn đối thoại vang lên, truyền thẳng vào tai hắn.


“A Nhã đâu?”


“Không biết, từ nãy đến giờ chẳng thấy đâu.”


“Khoang máy bay có lớn lắm đâu đâu, cô ấy trốn đi đâu được chứ? Hay là đang trong toilet?”


“Cửa toilet khóa rồi, hình như không mở được…”


“A Nhã? A Nhã, cô có ở trong đó không?!”


 


Tiếng của vài tiếp viên vang lên sau rèm, khiến mồ hôi trong lòng bàn tay Dương Tiêu càng túa ra nhiều hơn. Anh biết rõ kế hoạch của Trần Linh, giờ đây tim anh như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.


Nghe đoạn đối thoại đó, Nhiếp Vũ cũng từ từ mở mắt ra, cau mày quay đầu nhìn về phía sau rèm, dường như đang nghĩ gì đó.


Một lúc sau, nhóm tiếp viên đã đứng đợi trước cửa toilet khá lâu nhưng vẫn không có phản hồi nào. Trong số đó, tiếp viên trưởng còn thử mở cửa khoang lái, nhưng phát hiện cửa không sao mở ra được...


Trong lòng mọi người lập tức dâng lên một cảm giác bất an rõ rệt.



“Không sao đâu.” – tiếp viên trưởng trấn an, sau khi dùng thiết bị liên lạc để kết nối với khoang lái.


“Vừa rồi A Nhã vào khoang lái để đưa nước cho hai phi công, chắc cửa bị kẹt, nên cô ấy vẫn còn mắc kẹt trong đó thôi.”


Lúc này, sự nghi hoặc trong lòng các tiếp viên mới dần tan biến. Mặc dù vẫn còn chút mơ hồ, nhưng khi máy bay tiếp tục hạ độ cao, họ đành quay lại vị trí của mình để chuẩn bị hạ cánh.


Ngay trước khi máy bay chạm bánh xuống mặt đất, một bóng người từ sau rèm chậm rãi bước ra, rồi ngồi xuống vị trí bên cạnh Dương Tiêu.


Thấy Trần Linh đã quay lại, Dương Tiêu lập tức gửi tin nhắn:


Thế nào rồi??


 


Trần Linh không trả lời.


Vì cậu cảm nhận được một ánh nhìn nghi hoặc từ bên cạnh. Trần Linh quay đầu, ánh mắt cậu và ánh mắt của Nhiếp Vũ bất ngờ chạm nhau…


Khoảnh khắc đó, Trần Linh bỗng nở nụ cười rạng rỡ.


Nhiếp Vũ: ?


Kỳ vọng khán giả +3


 


Không rõ vì sao, Nhiếp Vũ bỗng nhiên có một dự cảm xấu.


Máy bay dừng hẳn trên đường băng.


Nhưng… cửa cabin vẫn không hề mở ra. Hành khách vốn đã đứng lên lấy hành lý, lập tức đồng loạt phàn nàn, oán thán vang dậy.


Ngay lúc đó, trong đám đông bỗng vang lên một tiếng hét kinh hoàng:


“Đù má! Ngoài kia có phải xe đặc nhiệm không?!”


 



Chỉ thấy trên đường băng trong đêm đen, ánh đèn nhấp nháy của hàng loạt xe đặc chủng đang lao tới bao vây chiếc máy bay. Ánh đèn đỏ xanh lấp loáng như cả một biển sáng, chói đến mức khiến người ta hoa mắt, tim đập thình thịch.


Tất cả hành khách đều tròn mắt kinh ngạc. Không một ai hiểu chuyện gì đang xảy ra. Đám đông vốn đang chuẩn bị lấy hành lý xuống máy bay, giờ lại ngoan ngoãn ngồi trở về ghế của mình. Trong khoang vang lên tiếng xì xầm thắc mắc.


Nhiếp Vũ nhìn ra ngoài cửa sổ, gương mặt đầy vẻ hoang mang và nghi hoặc…


Bàn tay chai sần siết chặt vô thức, trong ánh mắt lóe lên sự cảnh giác.


Không đúng…


Trước giờ hắn mua vé máy bay luôn cẩn thận nhờ người xử lí. Đó giờ bay bao nhiêu lần cũng chưa từng gặp chuyện gì. Lần này lại xảy ra vấn đề, rốt cuộc là do điều gì?


Bịch ——


Tiếng cửa cabin mở ra. Một nhóm người tay cầm súng xông vào máy bay, chỉ trong tích tắc đã khống chế toàn bộ khoang hành khách. Cùng lúc đó, một giọng trầm vang lên:


“Kính chào quý hành khách, xin đừng hoảng loạn. Chúng tôi là cảnh sát của thành phố Kinh Nam. Chiếc máy bay này vừa bị cướp nhưng hiện đã được kiểm soát hoàn toàn. Mong mọi người phối hợp điều tra.”


 


Câu nói này vừa dứt, toàn bộ hành khách như chết lặng.


Kinh Nam?


Cướp máy bay???


 


Hai từ này rơi vào tai khiến đầu óc mọi người như ong ong nổ tung. Tất cả đều đồng loạt nghĩ cùng một điều: “Mình... bị cướp bao giờ vậy???”



Trước khi ai kịp phản ứng, đội đặc nhiệm đã phá cửa khoang điều khiển, giải cứu hai phi công đầu đầy mồ hôi từ trong đó ra.


“Tên cướp ở đâu?” – Một thành viên đội đặc nhiệm lạnh giọng hỏi.


 


Một phi công đưa mắt nhìn quanh cabin, ánh mắt nhanh chóng dừng lại ở khoang hạng nhất, chỉ tay thẳng vào Nhiếp Vũ:



“Chính hắn! Hắn là kẻ cướp máy bay! Hắn còn mang theo súng!!”


 


Nhiếp Vũ: ??????


“Ôm đầu, ngồi xuống!! Nhanh!!”


 


Nhiếp Vũ hoàn toàn sững sờ. Trước khi hắn kịp phản ứng, hàng loạt họng súng đã đồng loạt chĩa vào người hắn.


Không khí trong khoang hạng nhất đột ngột lạnh băng đến nghẹt thở.


Dù với thực lực hiện tại, những vũ khí nóng kia chẳng thể uy h**p hắn được bao nhiêu. Nhưng Nhiếp Vũ lớn lên ở xã hội hiện đại, hắn hiểu rõ, trong tình huống này, chống cự với hệ thống cảnh sát không phải là hành động khôn ngoan.


Trừ khi hắn định dùng thân mình chọi với tên lửa phòng không… Nhưng sân bay xung quanh trống trải như vậy, hắn căn bản không có chỗ để chạy.


Không còn cách nào khác, hắn đành tạm thời giơ tay ôm đầu, ngồi xuống theo yêu cầu. Nhưng trong lòng vẫn đầy nghi hoặc: Mình chỉ ngủ một giấc thôi, sao lại thành ra cướp máy bay?!


 


“Có khi nào… có hiểu lầm gì đó?” – Nhiếp Vũ cố gắng giữ bình tĩnh. “Tôi chỉ ngủ từ đầu đến giờ, sao có thể cướp máy bay?”


 


“Chính là hắn!” – Viên phi công lập tức phản bác. “Tôi đã xem video giám sát! Hắn rời chỗ ngồi ngay sau khi máy bay cất cánh, sau đó suốt quá trình không trở lại cho đến trước khi hạ cánh. Camera trong khoang điều khiển cũng quay rõ mặt hắn!”


 


Ánh mắt của Nhiếp Vũ tối sầm lại, nhìn chằm chằm phi công kia:


“Mày nói cái chó má gì thế?!”


 


Cùng lúc đó, nhân viên phụ trách kỹ thuật cũng bước đến, gật đầu xác nhận:



 


Vừa nói, anh ta vừa đưa đoạn video cho Nhiếp Vũ xem.


Trên màn hình, chính là gương mặt của Nhiếp Vũ, tay cầm súng đứng sau hai phi công, ánh mắt lạnh lẽo như băng.


Nhiếp Vũ kinh ngạc nhìn chằm chằm đoạn video, cả đầu óc như rơi vào trạng thái tê liệt.


“Khám người.”


 


Một nhóm người đội đặc nhiệm tiến lên lục soát, từ túi Nhiếp Vũ móc ra một khẩu súng ngắn màu đen, hoàn toàn trùng khớp với khẩu súng trong video giám sát.


Nhưng rõ ràng… thứ đáng lẽ trong túi hắn là điện thoại di động!


Mọi chuyện trước mắt quá mức phi thực. Nhiếp Vũ bắt đầu nghi ngờ bản thân đang nằm mơ.


Trong cơn choáng váng, hắn mơ hồ thấy hành lý của mình bị mở tung ngay tại chỗ.


“Vàng?! Tất cả là vàng ròng!!!”


 


“Mang hết đi!!”


 


Mấy khẩu súng tiếp tục dí sát vào người hắn, ép Nhiếp Vũ rời máy bay.


Khẩu súng, video giám sát, cùng số lượng lớn vàng ròng không rõ nguồn gốc, tất cả đều trở thành bằng chứng định tội hắn.


Nhiếp Vũ đứng chết lặng, trơ mắt nhìn toàn bộ quá trình mà không thể làm gì.


Đúng lúc đó, hắn như sực nhớ ra điều gì, quay đầu lại!


Chỉ thấy ở cửa cabin phía trước, một bóng người trong chiếc áo khoác nâu đang lặng lẽ đứng nhìn hắn, khóe môi nhếch lên, hiện ra một nụ cười thản nhiên như gió xuân.


“Hiện tại, khoảng cách đã được kéo giãn.”


Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực Truyện Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực Story Chương 487: Khoảng cách được kéo giãn
10.0/10 từ 15 lượt.
loading...