Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực

Chương 485: Trần Linh thăm dò


Đinh ~ đông ~ đông ——


[Kính thưa các quý ông, quý bà, các khách hàng thân mến, chào buổi tối. Tôi là tiếp viên trưởng của chuyến bay lần này. Cảm ơn quý khách đã lựa chọn chuyến bay của Hãng Hàng không Đông Phương Trung Quốc đến Cô Tô……]


Tiếng nói dịu dàng của tiếp viên hàng không vang lên trong cabin, cũng là lúc máy bay bắt đầu lăn bánh trên đường băng chuẩn bị cất cánh.


Trần Linh đang ngồi trên chuyến bay đêm muộn, là chuyến cuối cùng trong ngày. Ngoài cửa sổ chỉ là một màn đêm dày đặc, thi thoảng lấp lóe vài đèn chỉ dẫn đường băng, không hề nhìn thấy chiếc máy bay thứ hai cất cánh.


Cậu thu lại ánh mắt khỏi người đàn ông ngồi bên cạnh, rồi tựa lưng vào ghế khoang hạng nhất, nhẹ nhắm mắt lại như thể đã ngủ.


Chỉ vài giây sau, tiếng thông báo vang lên từ điện thoại của Dương Tiêu vang lên.


Tinh ——


Dương Tiêu, người đang mải nhìn ngắm bầu trời đêm ngoài cửa sổ, bỗng giật mình sững lại. Vì trước khi máy bay đã cất cánh, anh chắc chắn mình đã bật chế độ máy bay, làm sao có thể nhận được tin nhắn? Thế nhưng ngay lúc này, một tin nhắn từ “Trần Linh” trực tiếp phá giải khóa màn hình, hiện lên ngay trước mắt anh:


Khi anh thấy tin nhắn này, đừng giật mình. Tuyệt đối không được lên tiếng hay hành động bất thường…… Tôi có chuyện rất quan trọng muốn nói.


 


Dương Tiêu liếc nhanh sang bên cạnh. Trần Linh vẫn nhắm mắt, tựa như đang ngủ say, điện thoại cũng không thấy cầm trong tay. Anh cố giữ vẻ mặt bình tĩnh theo lời dặn, không ngói xung quanh, giả vờ như đang đọc tin nhắn bình thường rồi nhanh chóng gõ:


Chuyện gì vậy?


 


Người ngồi cạnh tôi có gì đó không ổn.


 



Không ổn chỗ nào?


 


Tay hắn có vết chai rất dày, nhưng không phải kiểu do làm nông hay làm bếp mà có. Dựa vào vóc dáng của hắn, tôi nghi là dấu vết do cầm súng trong một thời gian dài. Lúc hắn bước vào cabin, tôi để ý thấy xương quai xanh có vết sẹo do đạn, lúc đặt hành lý tay áo kéo lên còn lộ ra vết dao…… Quan trọng nhất, trên người hắn có mùi máu rất nồng.


 


Từ sau khi thị giác được tăng cường nhờ 'Chu Nhan', khả năng quan sát của Trần Linh hay chính là 'Bí Đồng' vẫn cực kỳ nhạy bén như trước. Vừa thấy người kia bước vào khoang hạng nhất, cậu đã bắt đầu để mắt đến, và dưới khả năng phân tích chi tiết đáng sợ ấy, cậu lập tức phát hiện ra những điểm dị thường.


Dương Tiêu lập tức hiểu ra ý của Trần Linh:


Hắn nhằm vào chúng ta à?


 


Hẳn là không. Nếu là thật, chắc chắn đã nhận ra chúng ta rồi.


Trần Linh ngừng vài giây rồi gửi tiếp một tin:


Nhưng chuyến bay này là từ Thần Nông Giá tới Cô Tô……


 


Ý cậu là, mục tiêu của hắn cũng giống như chúng ta?


 


Có khả năng.


 



Giờ phải làm sao?


 


Để tôi thăm dò thử.


 


Trần Linh chậm rãi mở mắt. Không nhìn sang Nhiếp Vũ mà trực tiếp mở điện thoại, vào app “Ghi chú”. Ngón tay cậu không hề gõ phím, nhưng từng dòng chữ lại hiện lên với tốc độ chóng mặt:


Thời gian: 23:15


Bối cảnh: Khoang hạng nhất


Nhân vật: Nam giới chưa rõ danh tính, tiếp viên trưởng, tiếp viên A, tiếp viên B……


Hí Thần Đạo vặn vẹo – Dệt Mệnh.


 


Dương Tiêu ở bên cạnh thấy tất cả, ánh mắt hiện rõ vẻ ngơ ngác, không hiểu vì sao Trần Linh lại đột nhiên viết kịch bản trong ứng dụng ghi chú. Nhưng ngay khi Trần Linh viết xong dòng đầu tiên, một cảm giác vô hình tựa như lực lượng nào đó thúc đẩy cốt truyện, sự việc bắt đầu đi theo một chiều hướng khó lường.


Kỳ vọng khán giả +3


 


Rất nhanh, một nữ tiếp viên từ sau rèm bước ra, cúi xuống hỏi Trần Linh:


“Xin chào tiên sinh, ngài có muốn dùng đồ uống gì không ạ?”


“Cho tôi cốc nước nóng.” Trần Linh thản nhiên đáp. “Ngoài ra, làm ơn mang cho chúng tôi một phần hoa quả, cho chúng tôi hai bộ nĩa luôn.”



“Vâng, còn vị tiên sinh này thì sao ạ?”


Dương Tiêu ngập ngừng: “Cho tôi hồng trà, cảm ơn.”


Hỏi xong hai người, cô tiếp viên đi tới bên cạnh Nhiếp Vũ, “Tiên sinh, xin hỏi……”


“Cho tôi nước nóng.”


Chưa để cô nói hết câu, Nhiếp Vũ đã lạnh lùng đáp.


Cô tiếp viên không nói gì thêm, quay về sau rèm để chuẩn bị phần ăn. Bên ngoài cửa sổ, ngoài bầu trời đêm tối om và ánh sáng nhấp nháy từ cánh máy bay, chẳng còn gì khác.


Tiếp viên trưởng bắt đầu chuẩn bị nước uống và hoa quả cho hành khách. Hai chiếc xiên kim loại sắc nhọn được đặt lên khay phục vụ. Lúc này, cô không để ý rằng một luồng khí lưu mạnh đang tiến về phía chiếc máy bay... Sau khi bưng khay đồ lên, cô tiếp viên tiến về khoang hạng nhất...


 


Khoảng năm phút sau, cô tiếp viên mang khay thức ăn đi ra.


Đúng lúc đó, máy bay rung lắc dữ dội vì trúng luồng khí lưu, cơ thể cô chao đảo mạnh, trong tiếng la khẽ, cả người và khay đồ uống đều ngã văng về phía trước.


Ba cốc nước nóng sôi trào đổ thẳng về phía chỗ ngồi của Nhiếp Vũ. Hai chiếc xiên kim loại sắc bén trên khay cũng văng ra, lao thẳng đến đôi mắt của hắn ta!


Nhiếp Vũ, người tưởng như đang ngủ, lập tức mở mắt, một luồng sát khi khủng khiếp lóe lên trong chớp mắt. Tay hắn ta nhanh như chớp bắt lấy hai chiếc xiên đang bay đến, thân hình lướt đi như tàn ảnh tránh khỏi nước sôi, chỉ trong tích tắc đã xông thẳng đến trước mặt cô tiếp viên, túm lấy cổ áo cô ta!


Động tác của hắn quá nhanh, đến mức cả tiếp viên hàng không lẫn Dương Tiêu đều không nhìn rõ chuyện gì vừa xảy ra. Chỉ khi một luồng gió mạnh do chuyển động tạo ra phất qua mặt mọi người, họ mới dần lấy lại tinh thần.


Lúc này, ánh mắt lạnh lẽo như băng của Nhiếp Vũ đã gắt gao nhìn chằm chằm vào cô tiếp viên!


“Cô muốn chết à?!” – Nhiếp Vũ trầm giọng quát lên.


“Thật… thật sự xin lỗi!” – Cô tiếp viên rốt cuộc hoàn hồn, ánh mắt tràn đầy hoảng loạn và sợ hãi. Áp lực từ ánh nhìn của Nhiếp Vũ khiến cả người cô run rẩy không kiểm soát nổi.



“Tiên sinh… ngài… ngài không sao chứ?” – cô lắp bắp.


Nhiếp Vũ cúi mắt nhìn hai chiếc xiên kim loại trong tay, vốn không phải vũ khí gây sát thương, thần kinh đang căng như dây đàn của hắn ta cũng dần dịu lại…


Nhưng vừa rồi, quỹ đạo bay của hai chiếc nĩa đó quá mức “tình cờ”, chúng lao thẳng về phía mắt hắn, gần như không sai lệch chút nào. Nếu không phải như vậy, hắn cũng không phản ứng kịch liệt đến thế.


“Leng keng ——”


Giọng phát thanh từ khoang lái vang lên:


[Do máy bay chịu ảnh hưởng từ luồng khí lưu mạnh, trong quá trình bay có thể xảy ra rung lắc. Kính mời quý hành khách thắt chặt dây an toàn, không di chuyển trong lối đi nhỏ, tạm ngưng sử dụng nhà vệ sinh…]


 


Nhiếp Vũ đưa mắt nhìn quanh với vẻ nghi ngờ, nhưng ngoài cô tiếp viên đang sợ hãi đứng đó, chỉ còn Trần Linh vẫn như đang ngủ say, và Dương Tiêu đang mờ mịt nhìn cảnh tượng vừa rồi. Ngoài họ ra, không có bất cứ dấu hiệu nguy hiểm nào.


Lúc này hắn mới thật sự thả lỏng. Có vẻ đúng là một tai nạn bất ngờ.


“Đi đứng cho cẩn thận vào!” – Hắn hung hăng trừng mắt cảnh cáo cô tiếp viên.


Cô vừa líu ríu xin lỗi, vừa vội vàng lau sạch nước đổ dưới đất. Đoạn “nhạc đệm” này đến đây xem như đã kết thúc.


Nhưng trong lòng Dương Tiêu giờ phút này lại vô cùng chấn động.


Tất cả những gì vừa diễn ra, từ rung lắc máy bay, xiên bay, nước sôi đổ, đến phản ứng của Nhiếp Vũ, đều y hệt như những gì Trần Linh đã viết vài phút trước trong ứng dụng ghi nhớ!


Là Trần Linh đã dự đoán tương lai, hay chính cậu ta là người âm thầm sắp đặt tất cả?


Dương Tiêu không thể lý giải, mà cũng không dám hỏi. Chỉ có thể khẳng định rằng trong lòng anh lúc này, hình tượng Trần Linh ngày càng trở nên thần bí và khó lường…


Ngay khi đầu óc còn đang rối loạn suy nghĩ, một tin nhắn nữa lại bật ra trước mắt:


Tuyệt đối không được để chiếc máy bay này hạ cánh xuống Cô Tô.


Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực Truyện Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực Story Chương 485: Trần Linh thăm dò
10.0/10 từ 15 lượt.
loading...