Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực

Chương 481: Chúng ta cần nói chuyện


Dưới sự hỗ trợ của nhân viên, Dương Tiêu thu dọn xong hành lý, thay một bộ quần áo sạch sẽ. Lúc này, đầu óc anh đã hoàn toàn tỉnh táo, trạng thái cũng khá tốt.


“Bên kia đã sắp xếp xe cho tôi rồi” – Dương Tiêu liếc nhìn đồng hồ, quay đầu hỏi Lục Tuần – “Còn anh thì sao? Không đi à?”


“Tôi phải đợi cái tên gia hỏa này tỉnh lại.” – Lục Tuần bất lực chỉ vào Ngô Đồng Nguyên đang ngủ say – “Tôi chính là người kéo anh ta vào vụ này, dù sao cũng phải làm tròn trách nhiệm chứ.”


Dương Tiêu gật đầu nhẹ. Anh biết quan hệ giữa Lục Tuần và Ngô Đồng Nguyên vốn khá thân thiết, lần này còn liên lụy ông ta vào một nơi nguy hiểm như vậy, suýt chút nữa mất mạng, chắc chắn trong lòng Lục Tuần cũng day dứt không yên.


“Vậy tôi đi trước đây. Lần này khảo sát kéo dài quá lâu, còn rất nhiều chuyện bên Phòng Thí Nghiệm đang chờ tôi xử lý…”


“Chờ đã.” – Lục Tuần gọi với theo, ngập ngừng một lúc rồi vẫn mở miệng – “Cậu và cái người tên Trần Đạo kia… quen nhau từ trước à?”


“Trần Đạo?” – Dương Tiêu hơi sửng sốt, rồi lắc đầu – “Không quen. Chúng tôi cũng chỉ mới gặp lần đầu. Cậu ấy sao rồi?”


“Tôi cũng vừa mới biết, người dẫn đường thật tên Trần Đạo hoàn toàn chưa từng vào Thần Nông Giá. Cậu ta bị ai đó đánh tráo rồi.”


“Cái gì?” – Dương Tiêu kinh ngạc – “Vậy người đã cùng đi với chúng ta suốt chuyến đó… là ai?”


“Không biết.” – Lục Tuần lắc đầu, hồi tưởng lại cảnh Trần Linh một mình đứng chắn tai ương cứu cả nhóm, nghiêm túc nói –“Nhưng chắc chắn cậu ta không phải người bình thường. Tin tốt là, cậu ta có vẻ… không có ác ý với chúng ta. Nếu không nhờ cậu ta, e rằng chín người chúng ta đã có thương vong rồi.”


“Tôi thấy lúc đi đường, cậu ta nói chuyện với cậu nhiều nhất, còn cố gắng bảo vệ cậu… nên tôi tưởng hai người vốn đã quen biết từ trước.”



Dương Tiêu nhíu mày, cố nhớ lại hành vi của người đó, càng nghĩ càng thấy khó hiểu.


“Nhưng… thật sự là tôi chưa từng gặp cậu ấy bao giờ.”


“Dù sao thì…” – Lục Tuần trầm giọng – “Lần khảo sát này… quá kỳ quái. Tôi có cảm giác mọi chuyện sẽ không kết thúc đơn giản vậy đâu. Sau khi về, nhất định phải giữ cảnh giác.”


“Tôi hiểu rồi.”


Sau khi tạm biệt Lục Tuần, Dương Tiêu rời khỏi căn cứ. Trên đường ra khỏi khu vực núi, Vương Tân Nghiệp đưa đến một bản hiệp nghị bảo mật, đồng thời hỏi một số vấn đề liên quan đến Trần Linh. Tất cả thủ tục hoàn tất, chính ông ta đích thân tiễn Dương Tiêu đến tận đường núi.


Lúc này, một chiếc xe thương vụ màu đen đang đỗ sẵn bên đường, như đã chờ đợi từ lâu.


“Xin chào, xin hỏi ngài có phải là tiến sĩ Dương Tiêu không?”


Tài xế đeo găng tay trắng bước xuống, lịch sự giúp Dương Tiêu đặt hành lý vào cốp sau xe, đồng thời xác nhận.


“Ừ.”


“Điểm đến là sân bay, đúng không ạ?”


“Đúng vậy.”


“Vậy mời ngài lên xe.”



Dương Tiêu ngồi vào ghế sau. Ánh mắt anh lặng lẽ nhìn qua cửa kính, hướng về dãy núi Thần Nông Giá trải dài trong sương mù mờ ảo. Khung cảnh ấy như được phủ lên một tấm màn bí ẩn mờ mịt… Anh sắp rời đi, nhưng tất cả những gì vừa trải qua nơi đây, lại khiến Dương Tiêu có cảm giác như một giấc mộng dài.


Chiếc xe khởi động, chầm chậm lăn bánh. Bên ngoài cửa sổ, dãy núi cứ thế lùi dần về phía sau. Xa xa, mặt trời đang dần lặn xuống sau đường chân trời, ánh sáng cuối cùng tan vào bóng tối, còn con đường núi phía trước thì gập ghềnh, ngoằn ngoèo, dường như chẳng biết kéo dài đến đâu.


Dương Tiêu khẽ nhíu mày, lặng lẽ hồi tưởng từng chuyện đã xảy ra trong chuyến khảo sát: mỗi một chi tiết, mỗi gương mặt, từng con quái vật kỳ dị, cả mảnh vỡ khổng lồ trong lòng đất…


Mãi cho đến khi anh định thần lại, sắc trời ngoài cửa sổ đã hoàn toàn đen kịt. Chiếc xe cũng đã rời khỏi vùng núi, chạy dọc theo một con đường nhỏ dẫn về hướng Tây.


Dương Tiêu nhìn ra cảnh vật hoang vắng ngoài thôn làng, hơi sững sờ.


“Đây… là đường đi sân bay sao?”


Ánh sáng đèn pha xé tan màn đêm, rọi sáng một khoảng đường phía trước. Người tài xế không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn Dương Tiêu qua gương chiếu hậu. Ánh sáng yếu ớt từ đồng hồ xe chiếu lên mặt cậu ta, lộ ra một góc khuôn mặt trẻ tuổi, nhưng phủ trong bóng tối, có chút gì đó rất kỳ lạ…


Đúng lúc đó, cậu ta giơ tay lên, nhẹ nhàng xé mặt nạ da trên cằm xuống.


Một gương mặt khác hiện ra trong bóng tối.


Trần Linh.


Cậu bình tĩnh cất tiếng:


“Tiến sĩ Dương Tiêu, chúng ta… cần nói chuyện.”
...



Dưới bầu trời đêm, một bóng người tay đúi túi quần, từng bước thong thả leo l*n đ*nh núi.


Đỉnh núi giờ phút này đã có sẵn một người đang đứng sừng sững, mày kiếm mắt sáng, ánh mắt sắc bén như lưỡi dao, chăm chú nhìn về một hướng nào đó trong màn đêm sâu thẳm.


“Bệ hạ không giết được 6 Cơ sao?” – Tiến sĩ Lâu khẽ nhíu mày.


“……” – Doanh Phúc trầm giọng đáp – “Là trẫm đã xem thường hắn… Không ngờ ngay từ đầu hắn đã sở hữu loại sức mạnh đó.”


“Dù gì cũng là người được Hồng Vương chọn.” – Tiến sĩ Lâu nhẹ giọng – “Hồng Vương đã dám giao Linh Bảo cho hắn, ắt hẳn cũng có điều để đặt niềm tin.”


Dưới bóng đêm, tay áo tiến sĩ Lâu tung bay theo gió. Trong mắt hắn, ánh sáng lạnh lóe lên:


“Một kẻ có được Linh Bảo là 6 Cơ, một kẻ không mời mà đến, chính là Cơ Huyền... Hai người này chính là trở ngại lớn nhất trong kế hoạch của bệ hạ. Nhưng hiện tại 6 Cơ vẫn chưa đủ mạnh, chưa đáng ngại. Người thật sự nguy hiểm… vẫn là tên Cơ Huyền kia.”


“Còn Hồng Vương, kẻ nắm giữ Nguyên Thủy thì sao?” – Doanh Phúc hỏi.


“Hắn à…” – Tiến sĩ Lâu dừng lại một chút – “Hồng Vương đúng là một mối đe dọa chí mạng. Nhưng nếu hắn thực sự có thể ra tay, thì lúc chúng ta tranh đoạt mảnh ngôi sao chổi đỏ, hắn đã xuất hiện từ sớm rồi.”


“Ý ngươi là… hắn không thể ra tay?”


“Hồng Vương bí ẩn và cường đại, từ trước đến nay chẳng ai đoán nổi hắn đang nghĩ gì.
Nhưng kể cả khi hắn ra tay… tôi cũng không sợ.” – Tiến sĩ Lâu v**t v* ống tay áo, vẻ mặt bình tĩnh – “Huống hồ, chẳng phải chúng ta còn có bệ hạ sao?”


Doanh Phúc khẽ thở dài:



“Ở thời đại này, trẫm không có cánh, không có gió, muốn đối đầu Hồng Vương và Cơ Huyền… vẫn chưa đủ lực.”


“Không sao.” – Tiến sĩ Lâu nhắm mắt, giọng trầm ổn – “Chúng ta vẫn còn thời gian. Tôi sẽ kiềm chế Cơ Huyền, bệ hạ hãy mau chóng xây dựng thế lực. Còn những chuyện khác… giao cho thần tử của ngài xử lý.”


Doanh Phúc nghiêng đầu liếc nhìn hắn ta, đôi mắt sâu thẳm uy nghi như xuyên thấu tận tâm can. Hắn chậm rãi mở miệng:


“Ngươi… muốn giết ai?”


Bị nhìn thấu tâm cơ, tiến sĩ Lâu không hề lúng túng. Hắn mỉm cười, móc từ túi áo ra một tờ danh sách đưa cho Doanh Phúc:


“Nếu bệ hạ muốn thống trị thiên hạ, có vài người buộc phải diệt trừ… Nếu không, sau này tất thành đại họa.”


Doanh Phúc nhận lấy, liếc nhìn qua. Cái tên đầu tiên đập vào mắt hắn, chính là ba chữ to đùng:


Ngô Đồng Nguyên.


Người xếp thứ hai: Tô Tri Vi.


Doanh Phúc không nói gì. Hắn tùy ý ném tờ danh sách về phía sau. Trong màn đêm tĩnh mịch, một bóng người đeo súng săn lặng lẽ bước tới, vững vàng bắt lấy tờ danh sách ấy.


Đôi tay đón lấy danh sách thô ráp, chai sần. Trên đôi ủng da dính đầy bùn đất, như thể vừa băng qua ngàn dặm núi rừng để đến nơi này.


Hắn cúi đầu, siết chặt tờ danh sách, trong màn đêm tối đen, một đôi đồng tử sắc lạnh như loài sói chậm rãi mở ra.


Binh Thần Đạo, Cấp năm — Thiên Lang.


Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực Truyện Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực Story Chương 481: Chúng ta cần nói chuyện
10.0/10 từ 15 lượt.
loading...