Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực

Chương 48: [Vô Tướng]


Trans + Edit: Cú Mèo Cạp Bắp, Beta: Lông Vũ Chạy TeTe


--------------------


"Đảo ngược thời đại... Khởi động lại thế giới?"


Những con chữ này Trần Linh đều hiểu, nhưng đặt chúng bên cạnh nhau thì cậu lại không hiểu nghĩa của nó lắm.


"Là ý trên mặt chữ." Sở Mục Vân chầm chậm nói, "Quay ngược toàn bộ từ lúc Đại biến cố cho đến nay, để văn minh nhân loại quay trở lại ngày mà thiên thạch đỏ xuất hiện..."


"Anh đang nói là quay ngược thời gian??"


"Không phải quay ngược, mà là khởi động lại... Ý nghĩa hai cái này khác nhau lớn lắm đó."


Trần Linh nhìn Sở Mục Vân với vẻ mặt không thể tin nổi, "Cái này... có thể làm được không?"


"Không phải cậu đã nhìn thấy rồi hay sao?"


Sở Mục Vân chỉ vào chiếc USB trong tay Trần Linh, "Kết quả thử nghiệm của chúng tôi."


Trong đầu Trần Linh đột nhiên nhớ lại cảnh tượng mình xuyên không về "kiếp trước" sau khi cắm USB vào trong tuyết... Không còn nghi ngờ gì nữa, đây chính là thế giới mà cậu từng tồn tại, cũng chính là thời đại thiên thạch đỏ vừa giáng lâm, mà Hoàng Hôn Xã đã khôi phục nó một cách hoàn hảo, niêm phong nó trong chiếc USB này.


"Đây là... Các anh đã làm nó như thế nào??" Những chuyện như khởi động lại thế giới đối với Trần Linh mà nói, đó chỉ là một điều viễn vông, nhưng cậu lại là người đã trực tiếp trải nghiệm nó.



"Quá trình này rất phức tạp... Chúng tôi nỗ lực đến bây giờ cũng mới chỉ hoàn thành "lưu trữ" được hai giờ đồng hồ. Nhưng dù sao chúng tôi cũng đã tìm ra phương pháp, nhất định có một ngày sẽ để lưu trữ này thay thế lịch sử, khởi động lại thế giới."


"Nếu thế giới này thật sự có thể tái khởi động, vậy bản thân các anh cũng xem như đại diện cho "chính nghĩa", tại sao lại bị chín đại lãnh thổ của nhân loại truy nã? Tại sao không cùng liên thủ với bọn họ?" Trần Linh hỏi lại.


Sở Mục Vân cười. Anh ta đẩy gọng kính, bình tĩnh nói:


"Sau này cậu sẽ hiểu."


Trần Linh trầm mặc trong chốc lát rồi nhẹ nhàng gật đầu.


"Lý tưởng cơ bản nhất của Hoàng Hôn Xã tôi đã nói cho cậu hết rồi." Sở Mục Vân nhìn chằm chằm Trần Linh, "Bây giờ... cậu nên đưa ra quyết định. Gia nhập cùng chúng tôi, trở thành tội phạm bị truy nã cấp cao nhất của chín đại lãnh thổ, cả đời phiêu bạt, bị thế gian khinh miệt, sợ hãi... hay là rời đi?"


Ánh mắt của Trần Linh lóe lên. Sau một hồi im lặng, cậu từ từ ngẩng đầu lên, nói một cách kiên định:


"Tôi tham gia."


Đảo ngược thời đại, khởi động lại thế giới.


Đối với người khác, Đại biến cố chỉ là một mô tả trong lịch sử, nhưng đối với Trần Linh, nó có nghĩa là tất cả những gì thuộc về cậu đều sẽ bị hủy diệt. Cậu không thích thế giới này, không thích thời đại này, cậu muốn trở về nơi mình thuộc về, hiếu kính ba mẹ, sống một cuộc sống yên ổn...Cậu càng muốn đảo ngược lịch sử đã định sẵn, để ba mẹ, người thân, bạn bè đều có thể sống tốt.


Cậu muốn về nhà.


Nghe được ba từ này, Sở Mục Vân cười nhẹ, anh ta lấy ba lá bài poker từ trong túi ra rồi đặt từng lá một lên bàn.


6 Bích, 6 Cơ, 6 Chuồn.



"Đối với các thành viên của chúng tôi, việc gia nhập Hoàng Hôn Xã có nghĩa là từ bỏ hoàn toàn quá khứ của mình, bao gồm tên, gia đình, thân phận... Sử dụng hình ảnh của các lá bài poker đại diện cho chính mình, cậu cũng có thể chọn một lá."


"...Tại sao đều là 6?"


"Con số thể hiện thâm niên. Cậu tham gia càng sớm thì số càng lớn... Đến lượt cậu là bắt đầu bằng 6." Sở Mục Vân nhún vai nói, "Thật ra 6 cũng không tệ rồi. Tôi tham gia sớm hơn cậu vài năm mà cũng chỉ hàng 7 thôi."


"Vậy tại sao chỉ có 3 lá này? Quân Rô đâu?"


"Hai tháng trước vừa có một người mới gia nhập, cậu ta chọn lá Rô rồi."


"Được thôi..."


Ánh mắt Trần Linh lướt qua ba lá bài poker, vô thức chạm vào ngực mình... Bên dưới lớp da thịt này, nó hoàn toàn trống rỗng.


"Tôi chọn Cơ, [6 Cơ]."


Lông mày Sở Mục Vân khẽ giật, anh gật gật đầu đẩy lá bài poker đó đến trước mặt Trần Linh.


"Vậy thì, hoan nghênh cậu chính thức gia nhập Hoàng Hôn Xã... [6 Cơ]."


Người phụ nữ đang ngồi im lặng ở góc phòng đúng lúc bắt đầu vỗ tay. Trần Linh nhìn cô với vẻ mặt kỳ lạ. Người phụ nữ lại ngáp một cái rồi quay đầu đi.


"... Cô ấy cũng là người của Hoàng Hôn Xã à? Là quân bài gì?"


"Cô ấy vẫn chưa có Thông Thần Đạo Lộ, cũng không có năng lực gì khác, chỉ là một người bình thường thôi, cho nên chỉ là thành viên ngoại vi... Chủ yếu phụ trách việc truyền tin, về cơ bản thì mỗi lãnh thổ, mỗi thành phố đều có."



"[7 Bích]"


Trần Linh gật đầu. Cậu nhìn lá [6 Cơ] trong tay, đột nhiên có một cảm giác không quá chân thực... Bản thân chỉ ngẫu nhiên rút một lá bài poker trong cửa hàng tạp hóa mà đã trở thành thành viên của Hoàng Hôn Xã bị cả chín đại lãnh thổ truy nã... Vừa mới mấy giờ đồng hồ trước thôi, cậu còn chắc chắn đây là tà giáo.


"Cả Hoàng Hôn Xã chỉ có ba bản lưu trữ này, Vua Đỏ và Vua Xám mỗi người một bản. Bản sao này tạm thời cứ bảo quản ở chỗ cậu đi, nhưng cậu chỉ có thể mở nó một lần mỗi tháng, nếu không nội dung bên trong sẽ bị hỏng."


"Vậy tiếp theo tôi nên làm gì?" Trần Linh hỏi, "Có cần phải đi báo cáo, làm thủ tục, sau đó chuyển vào ký túc xá gì gì không?"


"..." Sở Mục Vân câm nín lắc đầu.


"Hoàng Hôn Xã là tổ chức, quản lý hành vi cá nhân của các thành viên rất thoải mái, cậu muốn làm gì cũng được... Chỉ cần khi có nhiệm vụ thì phải nhanh chóng hoàn thành, sau đó ngụy trang cho tốt, đảm bảo bản thân không bị lãnh thổ nhân loại phát hiện. Nếu nói về ngụy trang... có lẽ là đánh vào sở trường của cậu rồi."


"Tôi?"


"Không phải cậu bước lên "Hí Thần Đạo" sao? Ngụy trang thành các vai trò khác nhau chắc chắn là điểm mạnh của các cậu." Sở Mục Vân nói như một lẽ đương nhiên, "Hơn nữa, kỹ năng của cậu dường như b**n th** hơn nhiều so với Hí Thần Đạo thông thường."


"Hí Thần Đạo... kỹ năng..."


Trần Linh như nhớ ra điều gì đó, ngón tay dò đến vị trí cằm, chỉ trong một ý nghĩ, ngay lập tức xé toạc cả lớp da mặt.


Dưới ánh mắt kinh ngạc của người phụ nữ, hai Sở Mục Vân giống y như đúc đang ngồi đối diện nhau.


"Không sai, chính là cái này." Sở Mục Vân bên trái gật đầu, "Sau khi bước lên Thần Đạo, mỗi khi tiến thêm một bậc, cậu sẽ tự động nắm giữ một kỹ năng tương ứng. Kỹ năng sẽ thay đổi tùy theo lối mà mỗi cá nhân lựa chọn... Cậu đã đi trên một Thần Đạo méo mó, kỹ năng của cậu có lẽ cũng độc nhất vô nhị."


"Thì ra là vậy..." Sở Mục Vân bên phải cúi đầu tự nhìn chính mình, thậm chí ngay cả giọng nói dường như cũng giống hệt nhau.



"Theo như tôi biết, kỹ năng bậc một của Hí Thần Đạo thông thường tên là [Ngàn Mặt], có thể tự do thay đổi khuôn mặt và giọng nói, nhưng không thể biến ra đồ vật... Còn cậu thì có thể làm được." Sở Mục Vân dừng lại một chút, "Cậu là người duy nhất đi trên lối này, không định đặt tên cho kỹ năng này à?"


"[Ngàn Mặt]..." Trần Linh suy nghĩ một chút, "Nếu vậy, kỹ năng của tôi gọi là [Vô Tướng] đi."


Vô hình vô tướng, tướng do tâm sinh.


"Thần Đạo của cậu rất tà môn, mặc dù năng lực rất mạnh nhưng tác dụng phụ cũng vô cùng rõ ràng. Nếu không có gì bất ngờ, sau này mỗi lần cậu thăng bậc sẽ gây ra sự hỗn loạn tinh thần ngắn hạn, điều này cần đặc biệt chú ý."


"Hỗn loạn tinh thần? Lúc tôi thăng cấp có bị không?"


"..."


Trần Linh hoàn toàn không nhớ quá trình mình biến thành nòng súng và Trần Yến, tàn sát khắp nơi. Sở Mục Vân mô tả một cách đơn giản lại cho cậu nghe, sau đó nhìn ra màn đêm u ám bên ngoài, từ từ đứng dậy.


"Cũng gần đến lúc rồi, tôi phải đi đây."


"Đi đâu?"


"Về thành Cực Quang, tôi còn nhiệm vụ ở đó."


Vừa nói, Sở Mục Vân vừa lấy ra một phong thư từ trong ngực, đưa cho Trần Linh.


"Đây là gì?"


"Là nhiệm vụ của cậu." Sở Mục Vân nghiêm túc trả lời, "Nhiệm vụ do chính Vua Đỏ đích thân giao phó cho cậu... Cả Hoàng Hôn Xã, có lẽ chỉ có cậu mới có thể hoàn thành."


Hết chương 48.


Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực Truyện Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực Story Chương 48: [Vô Tướng]
10.0/10 từ 15 lượt.
loading...