Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực

Chương 473: Bài vị


Kỳ vọng khán giả -1


Kỳ vọng khán giả +1


Hiện tại: 69%


Theo ánh sáng hạnh sắc trong mắt Trần Linh lóe lên, một điểm “neo” nặng nề rơi xuống thế giới ý thức của cậu. Mê võng xung quanh dần tan biến, cơn đau như bị xé rách trong đầu cũng hoàn toàn biến mất…


Cậu hít sâu một hơi, con ngươi ánh lên sự lạnh lẽo và uy nghi, giọng nói đầy giận dữ tựa như sấm sét vang rền:


“‘Trào’ ——!”


“Từ khi nào... đến lượt mày bước lên sân khấu?!”


Giọng nói vừa vang lên, một tòa Kịch viện quanh Trần Linh nhanh chóng hình thành. Cậu như lại rơi vào tòa sân khấu Kịch viện chỉ từng xuất hiện trong giấc mơ, vô số đèn chiếu sáng đồng loạt bật lên, ánh sáng rực rỡ như mặt trời giữa trưa, quét tan bóng tối!


Dưới ánh sáng ấy, luồng sáng như dòng nước tuôn trào qua ranh giới sân khấu, rồi quay lại khán đài, hóa thành từng đôi mắt đỏ rực đang nhe răng cười, cùng lúc trừng trừng nhìn chằm chằm Trần Linh trên sân khấu.


Trần Linh chợt bừng tỉnh từ sân khấu, như vừa trải qua một giấc mơ, lưng áo đã thấm đẫm mồ hôi… Cậu đứng dậy, nhìn đám “người xem” đông đảo trên khán đài, sắc mặt lúc sáng lúc tối, không ngừng biến đổi.



Nói thật, chính Trần Linh cũng không rõ rốt cuộc vừa rồi đã xảy ra chuyện gì. Cảm giác như sau khi sư phụ chạm bút vào mi tâm của cậu, ý thức liền rơi vào một trạng thái hỗn loạn nào đó… còn sâu hơn cả giấc mơ, đến mức ngay cả tòa Kịch viện trong mơ kia cũng chưa từng xuất hiện.


Trạng thái hỗn loạn đó hẳn là điều mà sư phụ gọi là “vô tướng vô ngã”, đến cả Kịch viện và người xem cũng tạm thời bị che giấu. Mà khi cậu không ngừng đào sâu vào ký ức trong nội tâm, lại vô tình chạm đến tầng “mê võng” sâu nhất, khiến người xem theo lỗ hổng đó bò lên, trong thời gian ngắn ngủi chiếm lấy ý thức và thân thể cậu…


May mà cậu kịp thời tìm được một cái “neo”, giành lại một phần nhỏ ý thức, trở về Kịch viện này ra một lần nữa, dùng sức mạnh của nó đẩy lùi toàn bộ người xem trở về.


Theo quy tắc của Kịch viện, chỉ khi giá trị chờ mong thấp hơn 20%, người xem mới được phép tham gia biểu diễn. Lần này, người xem đã lợi dụng lỗ hổng để vượt giới hạn, đương nhiên sẽ bị Kịch viện trấn áp.


“Sau khi có được ‘Chu Nhan’, sức ép từ phía người xem dường như đã giảm đi đôi chút...” Trần Linh nhìn hai tay mình, lẩm bẩm, không dám chắc chắn.


Nếu như trước đây, khi bị người xem chiếm lấy cơ thể, cậu hoàn toàn không có sức chống cự, thì vừa rồi, trong quá trình đẩy lùi người xem, Trần Linh rõ ràng cảm nhận được mình đã có một chút năng lực đối kháng… Tuy chỉ là rất ít.


Nhưng dù vậy, với Trần Linh, đó đã là một bước nhảy vọt về chất. Nếu một ngày nào đó “Chu Nhan” của cậu chạm đến độ hoàn mỹ, thì có lẽ cũng có nghĩa là cậu đã có tư cách đối kháng chính diện với người xem. Dù cho giá trị chờ mong có tụt xuống còn 13%, thậm chí thấp hơn, dù bị người xem hoàn toàn ch**m l** th*n th*… thì cậu vẫn có thể cướp lại!


Khi trật tự của Kịch viện dần khôi phục, Trần Linh nhắm mắt lại, ý thức chậm rãi rời khỏi Kịch viện, như thể đang dần tỉnh lại từ trong mộng...


...


Vẻ tối đen trên mặt Trần Linh dần nhạt đi, nơi khóe mắt thấp thoáng hiện lên ánh đỏ hạnh sắc.


Một gương mặt còn chưa vẽ xong, thô sơ mộc mạc, thay thế cho mặt người xem lúc trước, gương mặt ấy hoàn toàn khớp với khuôn mặt Trần Linh, thậm chí giống như từ chính khuôn mặt cậu mọc ra một lớp trang điểm tiên diễm, hài hòa đến tự nhiên.



Trần Linh chậm rãi mở mắt, vừa thấy cảnh vật xung quanh, liền sững người.


“Nơi này là…”


Lúc này Trần Linh mới phát hiện: Không rõ từ lúc nào, cậu đã rời khỏi sân khấu ở khu biểu diễn , bước vào một vùng hoang mạc. Trước mắt cậu là một tòa từ đường cổ kính. Đứng ở lối vào nhìn vào trong, cậu có thể miễn cưỡng nhận ra có bốn tấm bài vị được đặt trong đó.


Lẽ ra ở khoảng cách này, Trần Linh căn bản không thể nhìn rõ được chữ viết trên những bài vị phía dưới kia. Thế nhưng bây giờ cậu đang trong trạng thái “Chu Nhan”, Trần Yến đã vẽ lên đôi mắt cậu lớp trang điểm đặc biệt, dung hợp với bí đồng, như thể ban tặng cho cậu năng lực mạnh hơn cả...


Khoảnh khắc ấy, Trần Linh dường như thấy rõ bốn tấm bài vị, cùng một cái tên hiện lên trên đó.


—— Con hát vô danh.


Bốn tấm bài vị Con hát vô danh được trưng bày ở trung tâm từ đường. Dù có bị bỏ hoang giữa sa mạc, những bài vị này và cả gian từ đường vẫn không nhiễm chút bụi trần. Ánh nến mờ ảo lay động trong bóng tối, chiếu lên bốn bài vị được che phủ bằng khăn đen thần bí.


Trần Linh ngây người ra, còn chưa kịp nhìn kỹ thêm thì một bóng người đã chắn ngang trước mặt, hoàn toàn chặn tầm mắt của cậu.


“Sư phụ?”


Thấy người ấy, Trần Linh theo bản năng mở miệng gọi.


“Con đã thành công.” Sư phụ bình tĩnh nhìn cậu, “Dù chỉ mới là hình thức sơ khai, nhưng con thực sự đã có được ‘vẻ mặt’ của chính mình. Về sau có thể phát triển tới mức nào, gánh vác được bao nhiêu sức mạnh... còn phải dựa vào bản thân con.”



Trần Linh giơ tay sờ khóe mắt mình, sau đó như chợt nhớ ra điều gì:


“Sư phụ, đây là đâu vậy? Tại sao con lại ở đây?”


“Con đến đây bằng cách nào, lại quên rồi à?”


“……”


Thấy biểu cảm của sư phụ, Trần Linh lập tức dâng lên một dự cảm chẳng lành… Thật ra vừa rồi cậu cũng đã có suy đoán rồi, mỗi lần bị đám người kia ch**m l** th*n th*, đều không có chuyện gì tốt xảy ra. Xem ra lần này cũng chẳng ngoại lệ, có khi đã mượn thân thể của cậu để gây náo loạn một phen trong Cổ Tàng Hí Đạo.


“……Lần này không làm hư thứ gì đấy chứ?” Trần Linh dè dặt hỏi.


Cậu vẫn còn nhớ rõ lần trước lỡ tay làm vỡ mất Kính bản ngã, khiến sư phụ đau sót vô cùng, mấy ngày liền nhìn cậu với ánh mắt đầy u oán.


Sư phụ hừ lạnh một tiếng, chậm rãi nói:


“Con tưởng sư phụ với sư huynh sư tỷ của con đều ăn không ngồi rồi à? Muốn lật tung cả Cổ Tàng Hí Đạo, con còn non lắm.”


Trần Linh cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.


“Sư phụ, vậy... gian từ đường này là chỗ nào?”



“Đây không phải nơi con nên đến.” Sư phụ cắt lời Trần Linh, “Trở về đi, bên ngoài mọi người còn đang lo cho con.”


Thấy sư phụ không muốn nói thêm, Trần Linh cũng hiểu ý, không hỏi nữa. Cậu cúi đầu cảm ơn rồi xoay người rời đi… Sư phụ vẫn đứng yên nơi cửa từ đường, bộ hí bào tung bay trong cơn bão cát, lặng lẽ tiễn mắt theo bóng lưng Trần Linh đang dần khuất xa.


Sư phụ… thật sự sống ở nơi như thế này sao?


Trần Linh đi xuyên qua hoang mạc, trong đầu vẫn nghĩ đến toà từ đường nhỏ hẹp mà kỳ quái kia. Cậu có thể cảm nhận được nơi này chính là trung tâm của Cổ Tàng Hí Đạo, tựa như phần chuôi kiếm của Cổ Tàng Binh Đạo vậy... Nhưng cậu không thể ngờ rằng, hạch tâm của Cổ Tàng Hí Đạo lại có dáng vẻ như thế này.


Sau một lúc đi loanh quanh trong hoang mạc, Trần Linh cũng hiểu rằng không thể nào thoát ra chỉ bằng hai chân được, bèn giơ tay vén lên tấm màn hư vô, thân ảnh biến mất khỏi nơi đây.


Đợi đến khi Trần Linh hoàn toàn rời đi, bóng người khoác hí bào khi nãy mới khẽ khép mắt lại.


“Haizz…”


Sư phụ khẽ thở dài một hơi, quay người trở lại trong từ đường. Gió cát bên ngoài vẫn gào thét, phát ra những tiếng rền rĩ u ám. Bộ hí bào trong ánh nến lờ mờ cứ chập chờn sáng tối, lay động theo gió.


Hắn nhìn chằm chằm vào bốn bài vị trong đường, ánh mắt thoáng chút phức tạp. Sau đó, hắn vén tấm vải dưới bàn thờ lên, để lộ ra một hốc nhỏ ẩn bên dưới, trong đó có một chiếc USB đang nằm đó.


Hắn lẩm bẩm:


“Lần này… chúng ta nhất định sẽ thành công… đúng không?”


Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực Truyện Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực Story Chương 473: Bài vị
10.0/10 từ 15 lượt.
loading...