Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực
Chương 470: Thiên địch
Xấu Phong
“Ê a ~”
Trước căn phòng nhỏ được xếp bằng đá, một bóng dáng nhỏ bé nằm sóng soài trên mặt đất, vừa lơ đãng vuốt cục đá trong tay, vừa uể oải ngáp dài.
Vai hề là người đảm nhận sứ mệnh canh giữ Xấu Phong. Mấy lần trước vì lén vào Cổ Tàng Hí Đạo để xem Trần Linh học lớp, cậu ta đã bị sư phụ mắng không ít lần. Vậy nên hôm nay chỉ có thể ngoan ngoãn canh giữ nơi này… Nếu lại chạy loạn, sư phụ có khi phạt không cho ăn cơm cũng nên, mà đó là điều mà Vai hề tuyệt đối không thể chấp nhận được.
Ngay lúc cậu ta đang chán nản buồn bực, bỗng như cảm nhận được điều gì đó, cả người bật dậy!
“Ê a?!”
Vai hề quay đầu nhìn về phía Cổ Tàng Hí Đạo, gương mặt trắng bệch được bôi phấn trắng bất ngờ hiện lên vẻ nghiêm trọng và dữ tợn hiếm thấy, như một con dã thú cảm nhận được khí tức của kẻ địch, toàn thân từ đầu đến chân đều dựng đứng cả lên!
Cậu ta nghiến răng, tưởng như muốn lập tức lao về phía Cổ Tàng Hí Đạo, nhưng vừa bước ra một bước liền do dự thu lại…
Nhiệm vụ của cậu là canh giữ Xấu Phong, còn Cổ Tàng Hí Đạo không nằm trong phạm vi cậu có thể can thiệp.
Dù vậy, Vai hề vẫn nhìn chằm chằm về hướng đó, như thể nơi tận cùng hư vô kia đang dần nổi lên thứ gì đó kinh khủng.
...
“Đó là…?!”
Bốn người Ninh Như Ngọc bỗng đồng loạt đứng bật dậy, sắc mặt ai nấy đều tái mét.
“Là tai ương?!”
“Gương mặt Quỷ dị thật sự…”
“Đây là thứ mà sư phụ từng nhắc đến, là ‘Trào’ sao? Sao nó lại chui ra khỏi cơ thể tiểu sư đệ?!”
Khí tức quỷ dị lan tràn trong Kịch viện, mọi người đều căng thẳng nhìn chằm chằm vào gương mặt “Trần Linh” trên sân khấu màu đen như đang đối mặt với kẻ địch hùng mạnh… Mà đúng lúc ấy, “Trần Linh” cũng đang nhìn họ chằm chằm.
Kỳ vọng khán giả -1
Hiện tại: 73%
Đôi mắt đỏ rực kia dường như mang theo một thứ ma lực nào đó, chỉ cần bị nhìn chằm chằm cũng khiến người ta có cảm giác như mọi bí mật trong lòng đều bị bóc trần, không có chỗ che giấu. “Trần Linh” từng bước một đi về phía rìa sân khấu, bộ hí bào đỏ rực không gió mà bay phần phật.
Nhưng ngay lúc cậu ta sắp bước khỏi rìa sân khấu, bước chân lại bỗng khựng lại…
Một làn sóng vô hình khuếch tán trong hư vô, hoàn toàn cách ly sân khấu và khu vực khán giả, giống như một bức “tường” không thể vượt qua.
Bức tường thứ tư.
Thấy cảnh này, thần kinh mọi người căng như dây đàn bỗng dịu xuống.
“Bảo sao sư phụ lại chọn nơi này để dạy tiểu sư đệ… Xem ra từ sớm đã đoán được sẽ có chuyện ngoài ý muốn thế này rồi?”
“Nếu đúng là tai ương ‘Trào’, phong ấn nó trong bức tường thứ tư đúng là lựa chọn tốt nhất. Lỡ như mất khống chế thì Cổ Tàng Hí Đạo e rằng long trời lở đất…” Mạt cũng thở phào nhẹ nhõm.
Mọi người đều thầm khâm phục sư phụ anh minh, song trên gương mặt thiếu niên kia lại chẳng có chút nào thả lỏng.
Hắn nhìn “Trần Linh” trên sân khấu, không biết đang suy nghĩ điều gì.
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, “Trần Linh” cử động.
Cậu ta chậm rãi giơ tay lên, tay áo màu đỏ tươi trượt xuống, đầu ngón tay vươn về phía bức tường vô hình trước mắt…
Kỳ vọng khán giả -1
Hiện tại: 72%
Khi đầu ngón tay “Trần Linh” chạm vào bức tường thứ tư, nụ cười nơi khóe miệng cậu ta càng thêm rõ rệt. Đôi môi đỏ rực dường như bị ai đó móc kéo, cong lên một cách đầy tà dị. Ngay sau đó, cậu ta đột ngột bước ra, quả nhiên là xuyên qua ranh giới sân khấu!
“Người xem”, vượt qua bức tường thứ tư!
Thấy cảnh này, lòng mọi người như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực!
“Sao có thể?! Không ai có thể vượt qua bức tường thứ tư cả… Cho dù là cấp chín cũng tuyệt đối không thể!”
Ngược lại, sư phụ thì không hề tỏ ra ngạc nhiên, ánh mắt hắn chạm thẳng vào “người xem” trên sân khấu, hai luồng ánh nhìn giao nhau trong hư không, không ai biết hắn đang suy nghĩ gì.
Ninh Như Ngọc thấy “Trần Linh” đã hoàn toàn thoát khỏi bức tường thứ tư, sắp bước xuống sân khấu, trong mắt lóe lên hàn quang!
Anh hừ lạnh một tiếng, từ hư không triệu hồi một cây trường thương, nắm chặt trong tay, khí thế bộc phát như muốn phá trời!
Đúng lúc ấy, giọng sư phụ vang lên điềm tĩnh:
“Như Ngọc, con muốn giết sư đệ của mình sao?”
Rõ ràng biết Tai ương “Trào” đã chiếm lấy Trần Linh, rõ ràng biết có một tai ương diệt thế đang hoành hành… Nhưng giờ khắc này, không ai trong Cổ tàng Hí Đạo có thể ra tay, bởi vì người mang theo chiếc mặt nạ đó, vẫn là tiểu sư đệ của họ.
“Sư phụ, vậy bây giờ phải làm sao?!” Mạt không nhịn được hỏi.
“Đã không thể làm cậu ấy bị thương… thì vây khốn cậu ấy lại.”
Ninh Như Ngọc phản ứng cực nhanh. Anh vung tay bắt lấy trong hư vô, một chồng hộp CD hiện ra trong lòng bàn tay. Anh nhắm thẳng vào Trần Linh, quăng từng chiếc một!
Từng chiếc đĩa CD phản chiếu gương mặt “người xem” nhanh chóng xếp chồng lên nhau, vô số thế giới ảo điên cuồng thành hình!
Mười mấy thế giới phim giống như những chiếc lồng giam, ầm ầm trấn áp “Trần Linh” vào bên trong. Cảnh vật xung quanh không ngừng thay đổi, khi thì là vũ trụ mênh mông, khi thì là hẻm nhỏ xóm giềng, lúc lại thành nhà ma kinh dị, rồi chuyển sang một tòa thành ma huyễn…
Gông xiềng của “câu chuyện” quấn chặt lấy đôi vai cậu, khiến cậu ngày càng rời xa cái gọi là “hiện thực”.
Kỳ vọng khán giả -1
Hiện tại: 71%
“Có kẻ đột nhập!”
“Hắn cũng là đồng bọn của Voldemort sao?! Giết hắn!”
Tiếng huyên náo vang lên từ cổ bảo phía xa.
Vô số bóng người cưỡi chổi lao nhanh xuống từ bầu trời đêm, từng cây đũa phép giơ cao, hàng loạt ma pháp như mưa trút hướng thẳng về phía dưới!
Còn Trần Linh khoác chiếc hí bào đỏ chót, lại đứng yên như một bức tượng, dường như không thèm để tâm đến tất cả những gì đang diễn ra. Cậu để mặc cho vô số ma pháp bao phủ lấy thân hình mình.
Rầm rầm rầm ——!!
Ánh sáng ma pháp rực rỡ nở rộ khắp mặt đất, tiếng nổ vang trời khiến đại địa nứt toác,
Duy chỉ có một bóng người đỏ thẫm vẫn đứng sừng sững giữa làn bụi mù. Dù cho mọi thứ xung quanh đã hóa thành hư vô, thân ảnh ấy vẫn không nhiễm bụi trần, như thể tất cả đòn tấn công vừa rồi không hề gây thương tổn gì.
“Sao có thể như vậy được?”
Trong kịch viện, vài vị sư huynh đệ nhìn thấy cảnh này, trong mắt hiện rõ vẻ bàng hoàng:
“Bức tường tầng thứ tư cũng không ngăn nổi hắn, mà đến cả kịch bản phim cũng chẳng có chút ảnh hưởng nào đến hắn?”
Cùng lúc đó, vị sư phụ từ đầu đến cuối vẫn giữ im lặng, rốt cuộc cũng cất tiếng.
“Chuyện này… rất bình thường.”
Ninh Như Ngọc và mọi người quay đầu nhìn về phía hắn.
“Trào trong ‘trào phúng’, là sự nhạo báng, châm biếm… Bản chất của nó, chính là ác ý của ‘người xem’.” Sư phụ dừng lại một chút rồi nói tiếp:
“Bức tường tầng thứ tư được tạo ra để bảo vệ người xem, nhưng đối với nó thì chẳng có chút ý nghĩa nào. Hơn nữa, trong mắt ‘người xem’, câu chuyện vốn đã là hư cấu, tồn tại chỉ để cung cấp giá trị cảm xúc mà thôi…”
“Bất kỳ câu chuyện hay màn biểu diễn nào… đều không thể ảnh hưởng đến đám ‘người xem’ đó.”
“Bất kỳ cái nào đều không thể ảnh hưởng sao?” Mạt khẽ sững người, “Vậy chẳng phải là…”
“Không sai.”
Sư phụ hít một hơi sâu, chậm rãi nói:
“Trào… chính là thiên địch của Cổ Tàng Hí Đạo chúng ta. Thậm chí là thiên địch chí tử của toàn bộ Hí Thần Đạo.”
Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực
Đánh giá:
Truyện Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực
Story
Chương 470: Thiên địch
10.0/10 từ 15 lượt.
