Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực

Chương 45: USB


Trans + Edit: Cú Mèo Cạp Bắp, Beta: Lông Vũ Chạy TeTe


---------------------


Không biết qua bao lâu, cuối cùng Trần Linh cũng đã bình tĩnh lại đôi chút, lạnh lùng nói:


"Trưởng quan Hàn Mông, nếu anh đã hỏi xong rồi... Mời anh ra khỏi nhà tôi."


Hàn Mông không nói lời nào, anh ta trầm mặc đứng lên đi về phía cửa. Cánh cửa lớn được kéo ra, những mảnh bông tuyết theo đó bay vào trong nhà, chiếc áo khoác mang bốn đường vân bạc nhẹ nhàng tung bay... Anh dừng lại một lát rồi quay đầu nhìn về phía Trần Linh.


"Cho dù cậu có tin tôi hay không, tôi vẫn luôn chấp hành đúng chức trách của mình... Nếu cậu thật sự cảm thấy thế giới này không đủ chính nghĩa, chi bằng hãy tự mình trở thành nó. Cậu đã vượt qua bài kiểm tra thực hành với tư cách là người dự bị top đầu, bây giờ cậu đã là Người Chấp Pháp chính thức, ngày mai có thể đến trụ sở để báo cáo.


Còn nữa... Có tư cách tiến vào Binh Đạo Cổ Tàng, cũng chính là cậu."


Nói xong những lời này, anh ta bước vào màn tuyết dày đặc, chiếc áo khoác màu đen dần biến mất nơi cuối góc phố.


Ánh mắt của Trần Linh lướt qua căn phòng trống rỗng không người, tâm trạng mang theo một chút phức tạp... Đợi khi Hàn Mông đã đi xa, cậu cũng đứng lên rời khỏi ngôi nhà, đi về hướng sau núi.


...



Bãi tha ma.


Trần Linh mang theo hộp bánh kem vẫn chưa cắt, chầm chậm ngồi xuống nền tuyết.


"A Yến, anh đến rồi." Cậu nhìn vào cái hố gồ ghề mà mình vừa đào trên đất, nói nhỏ.


Những mảnh hoa tuyết tan bám vào thái dương của thiếu niên giống như mái tóc trắng. Cậu rút từng cây nến trên bánh ra và cắm chúng vào mặt tuyết.


"Lúc trước em đã ước rồi, không cần thắp nến nữa... Anh cắt bánh kem cho em."


Trần Linh lấy một con dao nhựa từ trong hộp, cẩn thận từng chút cắt chiếc bánh ra thành hai phần, một phần được đặt ngay ngắn trước hố đất, phần còn lại được cầm lên từ hộp. Tuyết theo làn gió phủ lên bề mặt bánh, Trần Linh cắn một miếng, không biết là kem hay là vụn băng. Cậu vừa nhai vừa nói một cách mơ hồ:


"A Yến, em biết không? Thế giới này thật sự quá tệ... Bánh kem dở như vậy mà bán tận 200 đồng. Ở thế giới của anh, bánh kem 200 đồng vừa to vừa ngon hơn cái này nhiều. Nếu có cơ hội, thật sự rất muốn đưa em đến đó. Tuy anh của em chỉ là người làm công ăn lương, nhưng số tiền kiếm được cũng đủ cho em ăn uống no nê.


Mà nói ra, nếu em cùng anh đến đó, nhất định là còn sống tốt hơn bây giờ... Em có ngoại hình tuấn tú, hát hí lại rất hay, chỉ cần làm một blogger video ngắn thôi cũng có thể kiếm hàng triệu fan, trở thành người kế thừa quốc phong đích thực."


Gương mặt của Trần Linh đỏ bừng vì gió lạnh. Cậu cắn vài miếng bánh lớn rồi nhìn lên bầu trời.


"Chẳng qua, ở đây cũng có cái hay của nó... Cực quang ở đây rất đẹp, cho dù là ban ngày hay ban đêm.


Nhưng đẹp thì có tác dụng gì? Chỉ mỗi việc tiếp tục sống thôi mà anh đã phải cố gắng hết sức mình...Con đường em cho anh có vẻ rất lợi hại, nhưng dường như nó đang ảnh hưởng đến tâm trí anh... Đây chính là quanh co mà em nói đến sao?



A Yến... Em nói xem con đường tiếp theo anh nên đi thế nào?"


Trần Linh nhìn xuống cái hố, tự lẩm bẩm một mình.


Tách——


Ngay lúc này, một vật gì đó trượt ra khỏi túi, rơi xuống nền tuyết. Trần Linh nhặt vật đó lên, chính là khối lập phương bạc nhỏ Sở Mục Vân đưa cho cậu trước đó, trong gió lạnh run rẩy, chạm vào tay lạnh thấu xương.


Trần Linh nhớ Sở Mục Vân từng nói, nhờ thứ này, có lẽ có thể hiểu về họ hơn...Nhưng thứ này nên dùng làm sao?


Cậu cầm khối lập phương bạc nhỏ nghịch một hồi lâu, đầu ngón tay nhẹ nhàng đẩy, nắp trượt bạc tách rời khỏi thân, lộ ra một đoạn kim loại màu bạc có vài lỗ vuông, nhìn thế nào cũng giống một cái...


"USB tiêu chuẩn?!"


Trần Linh kinh ngạc nhìn chiếc USB trong tay, lòng tràn ngập mờ mịt. Từ khi đến thế giới này, Trần Linh luôn cho rằng trình độ khoa học kỹ thuật của nó có lẽ dừng lại ở thời dân quốc của thế giới trước, đèn dầu, xe kéo, rắc muối tan tuyết, súng lục kiểu cũ...Nhưng khi nhìn thấy chiếc USB này, Trần Linh đột nhiên ngơ ngác.


Thứ này... có nên xuất hiện ở thế giới này không? Thế giới này thì lấy đâu ra máy tính? Không có máy tính, cắm cái USB này vào đâu?


Một loạt câu hỏi hiện ra trong đầu Trần Linh. Cậu như bị ma xui quỷ khiến cầm chiếc USB lên, c*m v** nền tuyết dưới thân...


Giây tiếp theo, một chuỗi mã màu xanh lục đậm tự động xuất hiện trên mặt tuyết!



[Đang đọc...]


[Đã đọc xong]


Trần Linh trợn tròn mắt, ngất xỉu ngay tại chỗ.


...


"Ào——"


Tiếng nước chảy xiết vang lên bên tai.


Trần Linh đột nhiên mở mắt, như vừa tỉnh dậy từ cơn ác mộng, mồ hôi lạnh thấm ướt lưng. Không biết từ lúc nào cậu đã rời khỏi bãi tha ma, đến một không gian vuông vức nhỏ hẹp, tiếng xả bồn cầu dần biến mất, thay vào đó là tiếng gõ cửa dồn dập.


"Anh bạn ơi, xong chưa vậy? Tôi nhịn hết nổi rồi..."


Trần Linh hoàn hồn, ánh mắt nhanh chóng đảo qua xung quanh...


"...Nhà vệ sinh?"


Trần Linh kinh ngạc trợn to mắt. Không phải nhà vệ sinh cũ nát trong nhà ở phố Hàn Sương, mà là một nhà vệ sinh hiện đại sạch sẽ sáng sủa, dù là đèn cảm ứng trên đầu hay bồn cầu "TOTO" phía sau đều khiến Trần Linh có cảm giác quen thuộc mãnh liệt.



"Anh bạn ơi, mặc quần thì mặc nhanh lên đi, không là tôi nhịn hết nổi thật đấy..." Giọng người đàn ông ngoài cửa đầy vẻ nóng nảy.


Trần Linh lập tức đẩy cửa nhà vệ sinh ra, người đàn ông mặc áo polo bên ngoài mừng rỡ, nghiêng người chui vào buồng đóng sầm cửa lại, ngay sau đó là một tiếng r*n r* thoải mái...


Trần Linh nhìn quanh, vô thức bước nhanh ra khỏi nhà vệ sinh.


Thứ đầu tiên đập vào mắt là "Heytea". Bên cạnh đó còn có KFC, Muji, Zhou Hei Ya, Bánh bao dì lớn...


Nhìn những thương hiệu quen thuộc này, cùng với dòng người đi bộ qua lại trong trung tâm thương mại, con ngươi của Trần Linh hơi co rút... Cậu như nghĩ đến điều gì, điên cuồng bước nhanh băng qua đám đông, lao ra khỏi trung tâm thương mại giữa vô số ánh mắt kỳ lạ! Khoảnh khắc tận mắt nhìn thấy những tòa nhà cao tầng, trong đầu Trần Linh chỉ còn lại một ý nghĩ...


Cậu thật sự đã trở về.


"Mình... mình vừa mơ một giấc mơ sao?" Trần Linh ôm đầu lẩm bẩm, "Không đúng, nếu là mơ... tại sao tỉnh dậy lại ở trong nhà vệ sinh?"


"Vừa rồi mình ở bãi tha ma nói chuyện với A Yến... rồi cắm cái USB vào tuyết, rồi..."


"Là cái USB đó??"


Ngay khi Trần Linh đang tự nói chuyện, màn hình lớn của tòa nhà đối diện đột nhiên nhấp nháy,


"Sau đây là tin tức khẩn cấp. Sáng nay lúc chín giờ, một thiên thạch màu đỏ bay vụt qua Trái Đất, cùng lúc đó, những khu vực rất nhỏ trên khắp cả nước đã xảy ra động đất...Trong vòng ba phút ngắn ngủi, hàng trăm tòa nhà bị nứt vỡ, bao gồm Khách sạn Mỹ Thượng, Sân vận động Giang Khẩu, Nhà hát lớn Kinh Thành... theo thống kê chưa đầy đủ, số người thiệt mạng hiện tại đã vượt quá hai nghìn người..."


Hết chương 45.


Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực Truyện Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực Story Chương 45: USB
10.0/10 từ 15 lượt.
loading...