Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực

Chương 445: Thành kính


“Có lẽ sẽ không.” Trần Linh đáp.


“Tại sao vậy?”


“Có những người đã quen sống một mình, không thích có ai kề cận bên cạnh... Nhất là người của hội Hoàng Hôn.” Giọng nói của Trần Linh vang lên từ sau chiếc mặt nạ vàng, trong căn phòng đen tuyền, sâu thẳm và đầy bí ẩn.


Liễu Khinh Yên nhìn xuống cái bóng đổ trên nền đá cẩm thạch, khẽ hỏi: “Ngài cũng là kiểu người như vậy sao?”


Trần Linh hơi sững người.


Phản ứng đầu tiên của cậu là nghĩ Liễu Khinh Yên đã nhận ra thân phận thật sự của mình, nhưng rất nhanh liền phủ định suy nghĩ ấy… Không nói đến chuyện mình đang đeo mặt nạ vàng, ngay cả khuôn mặt dưới lớp mặt nạ cũng là gương mặt giả. Hơn nữa, cậu và Liễu Khinh Yên mới chỉ gặp nhau hai lần, không quen thân gì cả, đối phương căn bản không thể nào nhìn thấu được lớp ngụy trang này.


“… Đúng vậy.”


Nhận được câu trả lời ấy, Liễu Khinh Yên khẽ gật đầu.


“Tiểu nữ đã hiểu… Cảm ơn ngài Đặc Sứ.”


Nói rồi, cô đẩy cửa bước ra ngoài.



Dưới ánh sáng lộn xộn nơi hành lang, bóng dáng cô lại hiện ra. Liễu Khinh Yên nhẹ nhàng khép cửa phòng, váy đen theo bước chân thanh thoát mà bay nhẹ, yên ả xuyên qua ánh sáng mờ nhòe như một bóng ma.


Bước chân cô rất khẽ, gần như không phát ra chút âm thanh nào, tựa như một hồn ma khoác lên chiếc váy đen mỏng tang.


Khi đi đến giữa hành lang, Liễu Khinh Yên chợt dừng lại, quay đầu nhìn về cánh cửa lớn bằng hợp kim đen phía sau.


Hành lang trống không một bóng người, cô gái trẻ đối diện cánh cửa lớn, nhẹ nhàng quỳ một gối xuống đất, váy đen bung nở như một đóa hồng nở rộ trong bóng tối, mái tóc xanh mờ bay nhẹ trên nền đá cẩm thạch bóng loáng… Tựa như một tín đồ gầy gò, đang cầu nguyện trước vị thần mà mình tin tưởng trong giáo đường.


Trong đôi mắt như mặt nước của cô, phản chiếu một sợi tơ đỏ mảnh chỉ mình cô có thể thấy, kéo dài từ trái tim mình, thẳng đến sau cánh cửa hợp kim đen ấy.


“Nếu ngài không muốn tiếp nhận, thì tiểu nữ cũng sẽ không quấy rầy… Nếu có thể ở nơi rất xa, làm cái bóng của ngài thôi, như vậy cũng đủ rồi.”


Cô khẽ nhắm mắt lại, thì thầm lời cầu nguyện không ai nghe rõ.


Sau mười giây, cô đứng dậy, chỉnh lại váy áo, ánh mắt cuối cùng dừng lại trên cánh cửa đen kia, rồi xoay người rời khỏi, hướng đến sảnh đấu giá.



“Ra đi.”


Trần Linh thấy cửa phòng đã khép, liền tháo chiếc mặt nạ vàng xuống, khẽ gọi một tiếng về phía sau.



“Anh nói cô tà à?” Trần Linh nhún vai. “Tôi với cô ta đâu có quen biết gì đâu.”


“Ê a! Ya ya ya…”


Vai hề vung tay vung chân chỉ về phía cửa, sau đó đột nhiên quỳ phịch xuống trước mặt Trần Linh, làm bộ nói gì đó, rồi bất ngờ bật dậy, xoay người bước đi.


Trần Linh nhìn màn biểu diễn khó hiểu ấy, trên mặt hiện rõ vẻ nghi hoặc. Do dự một lát, cậu vẫn mở cửa bước ra ngoài nhìn thử, nhưng ngoài hành lang đã vắng tanh.


Vai hề thấy vậy, gương mặt nhỏ nhắn lộ vẻ thất vọng, bất đắc dĩ giơ tay lên, làm ra vẻ “cậu trễ rồi”.


Trần Linh không hiểu Vai hề muốn nói gì, dứt khoát ngồi lại ghế xoay, ngẩng đầu nhìn đồng hồ treo tường.


“Nếu không có chuyện gì bất ngờ xảy ra, chắc hai người bọn họ cũng sắp quay lại rồi.”


Quả nhiên, chưa bao lâu sau, hai bóng người lần lượt lật qua cửa sổ bước vào, chính là Giản Trường Sinh và 9 Cơ.


Bây giờ đang giữa ban ngày, cửa chính chắc chắn không thể vào, họ chỉ có thể lén đi đường vòng. Trần Linh nhìn thấy Giản Trường Sinh mồ hôi đầm đìa, không nhịn được hỏi:


“Thế nào? Bỏ cuộc rồi à?”


“Xong việc rồi.”



Giản Trường Sinh ngửa cổ nốc một hơi trà, thở phào nhẹ nhõm:


“Trời ơi, cậu cũng không nói trước cho tôi là thứ đó lại to như vậy! Nếu không phải giữa đường hai cái phong ấn bị giải trừ, thật sự không cách nào khiêng nổi nó từ tiệm cơm ra ngoài…”


“Lúc chúng tôi vận chuyển đến nhà kho kia thì vừa hay gặp người tới kiểm tra, may mà chạy kịp nên không bị phát hiện.” 9 Cơ nhớ lại, “Nhưng mà, lúc họ thấy pho tượng Phật đó, vẻ mặt thực sự rất đặc sắc.”


“Không gặp rắc rối gì là tốt rồi.” Trần Linh khẽ gật đầu.


“Nhưng mà chúng tôi lại tình cờ phát hiện một chuyện!”


Giản Trường Sinh đặt ly trà xuống, gương mặt phấn khích hẳn lên:


“Khi đi đường vòng, bọn tôi đi ngang một nhà kho khác của Tập đoàn Hoa Đô, bên trong có rất nhiều tranh chữ, đồ cổ. Đáng tiếc thời gian quá gấp, không kịp tìm kỹ… Nhưng tôi có linh cảm, nếu bức tranh đó thật sự còn ở thành chủ Hồng Trần, rất có thể nó đang nằm trong tay một trong năm tập đoàn lớn!”


Trần Linh hơi nhíu mày, cảm thấy những lời của Giản Trường Sinh cũng có lý.


Mặc dù không rõ bức họa kia có bí ẩn gì, nhưng ngay cả hội Hoàng Hôn cũng đang ráo riết truy tìm, chắc chắn nó phải có điều đặc biệt. Trong thành chủ Hồng Trần, những ai đủ năng lực để sưu tập những bức tranh dạng này, tám phần là các tập đoàn lớn... Tuy không thể chắc chắn hoàn toàn, nhưng nếu xuất phát từ bảo khố của một tập đoàn nào đó, khả năng đúng là sẽ cao hơn một chút.


“Vậy nên ý cậu là?”


“Lục soát bảo khố!” Giản Trường Sinh kiên định đáp. “Bắt đầu từ năm tập đoàn lớn... Tôi không tin mình đến một nhiệm vụ cũng không làm nổi!”



Giản Trường Sinh ngẩn ra, sau đó xị mặt xuống… Trong khi 9 Cơ thì cười khẩy, ánh mắt lạnh lẽo ánh lên tia sắc bén.


“Nếu không lẻn vào được thì cứ cướp thẳng luôn! Trong năm tập đoàn đó cũng chẳng có mấy cái đáng gờm, ông đây càn quét hết bọn chúng cũng được… Chỉ là lo đến lúc đó làm ầm quá lớn, lại khiến đám người của hội Phù Sinh mò tới.”


Trần Linh: ……


Trần Linh đột nhiên thấy việc tháo phong ấn cho hai người này là một quyết định sai lầm… Nhất là 9 Cơ, tên này khi còn bị phong ấn đã nghẹn đến sắp điên, giờ giống hệt con ngựa hoang vừa thoát cương, lúc nào cũng chỉ mong làm một cú lớn để trút hết nỗi bức bối trong lòng. Khi còn mang phong ấn thì ít ra hai người còn biết dè chừng, giờ thì cậu sợ họ sẽ lật tung cả thành chủ Hồng Trần lên mất.


Tổ chức cử các cậu đến để cắm rễ, chuẩn bị căn cứ… chứ không phải để đạp một cú thủng cả thành chủ đâu!


“… Thôi được, tôi có một cách này.”


Trần Linh trầm ngâm một lát, rồi nghĩ ra một phương án có thể dung hòa cả hai bên:


“Cho dù các cậu có thể gây chuyện long trời lở đất, thậm chí cướp bảo vật trước mặt người ta, nhưng nếu cứ làm mãi như vậy, mấy tập đoàn kia kiểu gì cũng cảnh giác. Chưa kể họ có thể giăng bẫy sẵn, chờ các cậu tự đâm đầu vào, hoặc âm thầm dời hết những vật quý đi nơi khác… Lỡ như hai cậu vất vả xông vào được bảo khố, mà thứ chờ sẵn bên trong là một phòng đầy thuốc nổ thì rắc rối to đấy.”


Trần Linh cố ý nói khéo để dẫn dắt 9 Cơ giữ lý trí, ai ngờ hắn lại thật sự bắt đầu suy nghĩ nghiêm túc, rồi đáp gọn:


“… Bọn họ nổ không chết tôi được đâu.”


Sau đó hắn còn vỗ vai Giản Trường Sinh, cười tự tin:


“Cũng nổ không chết cậu ta luôn!”


Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực Truyện Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực Story Chương 445: Thành kính
10.0/10 từ 15 lượt.
loading...