Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực
Chương 442: Bánh bao
Giản Trường Sinh đương nhiên rất muốn hoàn thành tốt nhiệm vụ, nhưng bản thân hắn cũng không hiểu vì sao lần này lớp an ninh của khu vực Hồng Trần lại đột nhiên nghiêm ngặt đến vậy. Vừa mới xuống tàu, hắn đã bị dán nhãn truy nã, sau đó thì liên tục bị truy sát suốt cả quãng đường...
Trong tình cảnh trời sụp như thế, ngay cả việc giữ mạng còn chưa chắc lo nổi, lấy đâu ra thời gian và sức lực để ổn định chỗ đứng, tạo thành trì?
Trần Linh chợt khựng lại một chút, vẻ mặt dường như có chút vi diệu...
Nếu cậu đoán không sai, thì việc Giản Trường Sinh rơi vào tình cảnh bi đát như hiện giờ, rất có thể là do cậu gây ra.
Trần Linh suy nghĩ một chút, rồi chậm rãi lên tiếng:
“Về nhiệm vụ tạo thành trì vững trãi, tôi có thể giúp cậu.”
“Thật sao?!”
Giản Trường Sinh lập tức ngẩng đầu lên, đôi mắt ngập tràn kinh ngạc và vui mừng.
Hắn bước tới, vỗ mạnh vào vai Trần Linh, cười rạng rỡ:
“6 Cơ, người anh em tốt của tôi! Tôi biết mà, cậu không phải loại người thấy chết không cứu!”
Trần Linh liếc hắn ta một cái, chậm rãi tiếp lời:
“Nhưng... chuyện này không phải giúp không công đâu. Tôi cần các cậu làm giúp một việc.”
Nụ cười trên mặt Giản Trường Sinh lập tức cứng đờ, “…Là chuyện gì?”
“Trên nhà kho tầng hai của nhà hàng Hồng Trần, có một bức tượng Phật Bình An. Trước tám giờ, hai người phải lén vận chuyển bức tượng đó ra ngoài, rồi đặt tại…” Trần Linh nói ra một địa chỉ.
“Chỉ cần vận chuyển thứ gì đó thôi sao?” Giản Trường Sinh nghĩ ngợi một chút rồi gật đầu, “Chuyện nhỏ.”
So với cái nhiệm vụ mơ hồ kiểu “đứng vững gót chân, tạo thành trì”, thì nhiệm vụ cụ thể như thế này lại khiến hắn cảm thấy dễ thở hơn nhiều. Ít nhất thì hắn biết mình phải làm gì. Không cần nghĩ ngợi thêm, hắn lập tức đồng ý.
“Vậy còn nhiệm vụ thứ hai của các cậu là gì?”
“Là tìm một bức tranh.”
“Tranh?” Trần Linh hơi nhướng mày, lộ rõ vẻ ngạc nhiên.
“Đúng vậy, nhiệm vụ nói là phải tìm một bức tranh chân dung, nhưng lại không biết được bức tranh đó ở trong tay ai, cũng chẳng rõ nằm ở đâu, chỉ biết là ở trong thành chủ Hồng Trần…” Giản Trường Sinh nói với vẻ bất mãn, như thể đã nguyền rủa nhiệm vụ này không biết bao nhiêu lần, “Cái thành này lớn như vậy, lại bảo tôi đi tìm một bức tranh? Thế khác gì mò kim đáy biển đâu chứ?”
“Tranh chân dung sao…” Trần Linh cũng bất giác nhíu mày, “Chỉ có chừng đó thông tin thôi à? Không còn manh mối gì cụ thể hơn sao?”
“Không có… Nhưng nhiệm vụ có nói, mặt sau bức tranh có một ký hiệu 8 Tép.”
8 Tép?
Trần Linh hơi sững lại, trong đầu đột nhiên hiện lên hình ảnh thiếu niên mà cậu từng gặp ở khu vực Cực Quang… Cậu ta chính là “8 Tép” phải không? Bức tranh này là vật mà cậu ta để lại à? Vậy thì bây giờ cậu ta đang ở đâu?
Trần Linh không rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì với 8 Tép, còn về nhiệm vụ này… cậu cũng bó tay. Dù sao thì cậu cũng đâu có thời gian mà đi khắp thành tìm một bức tranh chân dung.
9 Cơ cuối cùng cũng lên tiếng, chỉ tay vào mũi mình vẫn còn dính vôi, ánh mắt tràn đầy bất lực:
“Cái phong cấm này ảnh hưởng đến tôi quá…”
“Chuyện đó cứ giao cho tôi.”
Trời đã gần tối, Giản Trường Sinh và 9 Cơ lập tức rời đi, hướng về nhà hàng Hồng Trần. Trần Linh ngồi lại một mình trong phòng, đảo mắt quan sát một lượt, rồi bước đến cánh cửa sổ đang mở hé.
Ánh lam nhàn nhạt tràn ra trong đôi mắt cậu. Trần Linh lập tức khóa chặt ánh nhìn vào bên cửa sổ, nơi đó có một cặp dấu chân nhỏ bé mờ nhạt, từ vách tường kéo dài tới con đường phía xa xa.
“Ở đây à…”
Cậu tháo mặt nạ vàng xuống, rồi thoắt cái đã nhảy qua cửa sổ, lặng lẽ biến mất trong màn đêm.
...
Sáng sớm.
Phố xá trong thành chủ Hồng Trần đã bắt đầu náo nhiệt, người người vội vã đi làm. Những người bình thường tay kẹp cặp tài liệu, bước chân gấp gáp. Không ít người cưỡi xe đạp, lao vút qua giữa dòng người, tay bóp chuông leng keng vang lên những tiếng giòn giã.
“Bán báo đây! Bán báo! Đặc sứ Hoàng Kim kết giao bằng hảo với Chủ tịch Tập đoàn Bắc Đẩu! Cùng nhau thúc đẩy phát triển kinh tế thành chủ, hướng tới phồn vinh!”
“Chủ tịch Tập đoàn Hoa Đô bắt tay với ngài Đặc sứ! Nhóm nhạc nữ Tường Vi biểu diễn rực lửa, đốt cháy bữa tiệc đêm!”
“Nữ minh tinh Lư Ái Trinh lộ ảnh nóng! Người đàn ông trong ảnh chính là chồng bạn thân?!”
Tiếng rao bán báo liên tục vang lên khắp con phố phồn hoa, khiến nhiều người dừng bước, chen nhau mua báo, rồi nhét chung vào cặp tài liệu, vừa đi vừa nóng lòng bàn tán sôi nổi, ánh mắt ai nấy đều sáng rực.
Cùng lúc đó, trước một tiệm ăn sáng ven đường, một bóng dáng nhỏ bé đang nhón chân, ánh mắt dán chặt vào giỏ bánh bao bốc khói nghi ngút, nuốt nước bọt liên tục.
“Nhóc con, muốn ăn bánh bao không?” Ông chủ mặc tạp dề trắng thấy vậy, chủ động hỏi.
“Ê a!”
“Bánh to hai đồng một cái, loại nhỏ thì một đồng một cái… Nhóc muốn loại nào?”
“Ê a!!” Vai hề không nói lời nào trực tiếp chỉ tay thẳng vào cái giỏ chứa loại to nhất.
“Được rồi, hai đồng một cái.” Ông chủ nhanh tay gắp một cái bánh bao bỏ vào túi, tay kia thì chìa ra trước mặt vai hề, giống như đang đợi gì đó.
Vai hè tròn xoe mát như hạt đậu, ngơ ngác chớp mắt một lúc lâu, rồi yên lặng đặt bàn tay bé xíu của mình vào lòng bàn tay ông chủ.
“Ê a?”
“……” Biểu cảm ông chủ đột nhiên cứng lại, có chút khó xử, “Nhóc con, đừng nói là không có tiền nhé? Không có tiền thì không ăn được đâu… Đi gọi người lớn nhà nhóc tới đi.”
Vai hề trơ mắt nhìn ông chủ đem bánh bao bỏ lại vào giỏ, mắt mở tròn xoe, miệng không ngừng nuốt nước bọt, hai tay vung vẩy ra sức “ê a” giải thích, nhưng ông chủ chỉ khoát tay xua đi, bắt đầu nhìn quanh:
“Đứa bé nhà ai đây? Người lớn đâu? Đừng đứng đây làm phiền buôn bán…”
Thấy ông chủ nhất quyết không bán cho mình, cả khuôn mặt vai hề như phủ một lớp tro buồn bã. Cậu ta cúi đầu, đi tới ven đường, ngồi thụp xuống ôm gối, đôi mắt vẫn nhìn chằm chằm tòa nhà tổ chức đấu giá ở đằng xa, không biết đang nghĩ gì.
Một tiếng động rõ ràng phát ra từ bụng cậu ta khiến mấy người đi đường ngoảnh lại nhìn… Cậu đã mấy ngày không được ăn gì rồi.
“Chào ông, cho tôi một cái bánh bao.” Một người có dáng vẻ bình thường tiến đến tiệm ăn sáng, móc ra hai đồng tiền đặt lên bàn.
“Rồi, mời đợi một chút!”
Ông chủ nhanh tay gắp một cái bánh bao đưa cho người đó. Hơi nóng phả ra mang theo hương thịt thơm ngào ngạt, khiến bụng vai hề lại vang lên ùng ục. Cậu ta không dám nhìn lâu, vội quay đầu đi chỗ khác.
Đúng lúc đó, một bàn tay chìa bánh bao ra trước mặt cậu ta.
Ngửi thấy mùi thơm ngay trước mũi, vai hề ngạc nhiên mở to mắt. Khi thấy rõ người thanh niên lạ mặt kia, ánh mắt cậu ta càng thêm nghi hoặc… Cậu nhìn chăm chú khuôn mặt ấy hồi lâu, bỗng như nhận ra điều gì, lập tức bật dậy khỏi đất!
“Y… Ê a?!” Cậu ta hốt hoảng hét lên, quay người định chạy trốn.
Người thanh niên dường như đã đoán trước được, một tay túm lấy cổ áo sau lưng cậu ta, nhấc cậu ta trở lại trước mặt mình.
“Tôi hỏi thật… Chạy cái gì chứ?” Trần Linh, người đã đổi mặt, bất đắc dĩ mở miệng. Nhưng vai hề không dám nhìn cậu, chỉ cúi đầu im lặng.
Trần Linh thấy vậy, liền đưa cái bánh bao trong tay nhét vào lòng bàn tay vai hề. Vai hề khựng lại một chút, mùi thơm khiến cậu ta mờ mịt, bụng lại tiếp tục réo vang.
Cậu ta rụt rè ngẩng đầu nhìn Trần Linh bằng ánh mắt lén lút.
“Lén lút theo tôi ra ngoài lâu như vậy, chắc đói lắm rồi nhỉ?”
Trần Linh thấy dáng vẻ tội nghiệp của cậu ta, thở dài một hơi:
“Ăn đi… Mua riêng cho anh đấy.”
Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực
Đánh giá:
Truyện Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực
Story
Chương 442: Bánh bao
10.0/10 từ 15 lượt.
