Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực
Chương 440: Đã lâu không gặp
Đi tới phía khu ổ chuột, hai bóng người loạng choạng dừng lại, thở hổn hển không ngừng.
“Có lẽ là… Bọn chúng bỏ quách chúng ta đi rồi?”
Giản Trường Sinh nhìn quanh một lượt, phát hiện hai tên “người chim” vừa rồi còn truy sát gắt gao giờ đã chẳng thấy bóng dáng đâu, xung quanh yên tĩnh đến lạ thường, như thể tất cả hỗn loạn ban nãy chỉ là ảo giác.
“Xem ra đã cắt đuôi được rồi.”
Tuy nói vậy, nhưng sắc mặt 9 Cơ vẫn không hề thư giãn mà còn trở nên nặng nề hơn, ánh mắt hắn liên tục lướt qua những lối hẻm mờ tối xung quanh, như đang tìm kiếm gì đó.
“Vậy tức là vận may của chúng ta vẫn chưa quá thảm, không xui như tưởng tượng.”
“Vận may?”
9 Cơ khẽ cười lạnh. “Nếu hoàn toàn dựa vào may rủi thì chắc giờ này hai đứa đã chết chẳng còn xác.”
Giản Trường Sinh nhướng mày: “Ý mày là sao?”
“Mày không thấy… tất cả mọi chuyện diễn ra đều quá mức trùng hợp à? Ở ngã ba xuất hiện dị biến vừa khéo thu hút bọn đuổi theo đi chỗ khác. Cần trục tháp đột nhiên bị đổ, vừa hay ngăn lại bọn truy kích. Và bây giờ, chúng ta còn chẳng thấy bóng dáng kẻ nào đuổi theo nữa… Cứ như có một bàn tay vô hình trong bóng tối, sắp đặt tất cả những chuyện này. Mày thực sự nghĩ… đây chỉ là trùng hợp?”
“Ý mày là… có người đang âm thầm giúp chúng ta?”
Giản Trường Sinh rùng mình, cả nửa ngày không nói nên lời. “Không phải chứ, trong thành chủ Hồng Trần ngoài chúng ta ra, còn thành viên nào nữa đâu?”
“Về lý thuyết thì đúng là không có. Nếu không thì cấp trên đã chẳng chỉ định một mình tôi phối hợp với cậu hoàn thành nhiệm vụ lần này… Vậy thì còn ai có thể nhúng tay vào được đây?”
Hai người nghĩ mãi không ra, cuối cùng đành tạm gác lại, rời khỏi nơi này rồi tính tiếp.
Ngay lúc 9 Cơ định cất bước rời đi, ánh mắt vô tình quét qua thứ gì đó khiến toàn thân hắn chấn động, đứng sững tại chỗ.
“Sao thế?”
Giản Trường Sinh đi được hai bước liền phát hiện người đi cùng không theo kịp, nghi hoặc quay đầu lại nhìn.
Chỉ thấy vẻ mặt 9 Cơ cực kỳ đặc sắc, hắn im lặng giơ tay, chỉ lên không trung…
Giản Trường Sinh ngẩng đầu nhìn theo, sau một giây liền buột miệng chửi thề:
“Đù má…”
Ánh sáng ban mai nhạt nhòa dần hiện lên từ đường chân trời, trong không gian hẹp giữa các tòa nhà nơi lối tắt, một bóng áo khoác đen lặng lẽ đứng lơ lửng giữa không trung từ lúc nào. Hai bức tường cao ở hai bên khiến hình ảnh ấy càng thêm áp lực. Trên gương mặt người đó là một chiếc mặt nạ bằng vạng cổ kính và thần bí, đang âm thầm quan sát hai người họ từ trên cao…
“Đặc Sứ Hoàng Kim???”
Bốm chữ này đồng thời hiện lên trong đầu cả hai, tim lập tức trùng xuống một nhịp.
“Hắn… sao hắn lại ở đây??”
Giản Trường Sinh nuốt khan, thì thào, “Không phải hắn đang ở trong nhà hàng kia cướp tiền sao?”
“Tao biết chết liền ấy! Với thân phận như hắn, sao lại xuất hiện ở nơi thế này…”
“Mẹ nó, tao biết mà, chuyện này sao có thể đơn giản được!”
“Khoan đã… hình như hắn không có ác ý với chúng ta.”
9 Cơ nhớ lại những chuyện vừa xảy ra, ánh mắt lộ ra tia suy tư. “Không chừng… chính hắn là người đã âm thầm giúp ta?”
Hai người đứng dưới bóng chiếc mặt nạ vàng kia, hoàn toàn không dám manh động. Cảnh tượng tên nhóc xấu xí kia đánh gục cả hai bằng một cú đấm vẫn còn in hằn trong trí nhớ, giờ đây Đặc Sứ thật sự đang đứng trước mặt, cảm giác áp bách lại càng khủng khiếp hơn gấp bội.
Ngay lúc họ đang thì thầm bàn tán không hiểu đầu đuôi ra sao, một giọng nói trầm tĩnh đột nhiên vang lên giữa không trung:
“Hai người… từng thấy Vai hề chưa?”
Đặc Sứ chủ động lên tiếng khiến cả Giản Trường Sinh và 9 Cơ đều sửng sốt.
Lúc này họ mới hiểu ra, thứ mà Đặc Sứ gọi là “Vai hề”, chính là tên nhóc xấu xí đã để lại dấu ấn trên mặt họ. Cả hai lập tức gật đầu xác nhận.
“Thấy rồi… Từng gặp luôn rồi.”
“Gặp ở đâu?”
“Ngay trong phòng của ngài mà?”
9 Cơ buột miệng đáp theo bản năng. Chưa dứt lời đã bị Giản Trường Sinh bịt miệng lại, thấp giọng mắng:
“Mày nói vậy chẳng phải là khai toạc việc chúng ta lẻn vào phòng hắn rồi sao?!”
9 Cơ lúc này mới nhận ra mình lỡ lời, vẻ mặt lập tức trở nên lúng túng.
Còn Trần Linh, dưới lớp mặt nạ bằng vàng, biểu cảm của cậu cũng vô cùng phức tạp. Cậu biết ngay mà, hai tên này mò tới chắc chắn không định làm chuyện gì tử tế. Nhưng điều khiến cậu không ngờ chính là: Vai hề… vậy mà lại xuất hiện ở thành chủ Hồng Trần?
Lẽ nào, từ lúc rời khỏi Cổ Tàng Hí Đạo, cậu ta vẫn luôn bám theo mình tới tận đây?
Trần Linh lặng lẽ nhìn hai người trước mặt, ánh mắt phức tạp. Sau một hồi trầm ngâm, cuối cùng cậu chỉ biết… thở dài một tiếng bất đắc dĩ.
Không thể để bọn họ cứ thế rời đi.
Mà bản thân cậu thì chắc chắn không thể lúc nào cũng ở bên để bảo vệ họ được.
Suy nghĩ một lúc, Trần Linh bình thản lên tiếng:
“Đi theo tôi.”
Vừa dứt lời, cậu liền xoay người, bước thẳng về một hướng khác.
Giản Trường Sinh và Hồng Tâm 9 liếc nhìn nhau.
“Sao? Chạy không?”
“Chạy? Giờ chúng ta chẳng làm được gì, chạy nổi à?”
“… Thôi bỏ đi, cứ theo sau vậy. Nếu hắn thật sự muốn giết chúng ta, đã chẳng tốn công ra tay cứu từ trước.”
Sau một thoáng do dự ngắn ngủi, cả hai cũng vội vàng đuổi theo bước chân Trần Linh… May mà trời còn sớm, trên đường chưa có ai qua lại, ba người nhanh chóng xuyên qua các con phố vắng, hướng về phía hội đấu giá mà đi.
...
Cùng lúc đó.
Phòng nghỉ VIP tại hội trường đấu giá.
“Ê a~”
Vai hề đạp chân lên mép bàn, cả người ngồi xoay tròn trên ghế xoay, liên tục quay vòng vòng như trẻ nhỏ phát hiện trò chơi mới. Đôi mắt to tròn lấp lánh như đậu đậu chứa đầy vẻ tò mò, như thể đây là lần đầu cậu ta được chơi một thứ thú vị đến thế.
Xung quanh cậu ta là hàng loạt rương gỗ chất đầy ngân phiếu, quà tặng từ ban tổ chức đấu giá cũng vừa được nhân viên mang tới. Nhưng Vai hề hoàn toàn không có khái niệm hay hứng thú gì với chúng, chờ nhân viên rời đi, cậu ta lại tiếp tục tự bày trò chơi đùa một mình.
“Yaa yaa!”
Khuôn mặt nhỏ nhắn dính đầy vôi trắng lập tức lộ vẻ luống cuống. Cậu ta vội vàng nhảy khỏi ghế xoay, dùng vạt áo chùi sạch dấu chân vừa để lại trên mặt bàn, sau đó nhìn trái nhìn phải, rồi vèo một tiếng… chui thẳng ra ngoài cửa sổ.
Căn phòng lập tức rơi vào tĩnh lặng.
Ba giây sau, cánh cửa bị nhẹ nhàng đẩy ra.
Trần Linh mang chiếc mặt nạ vàng chậm rãi bước vào trong phòng. Ánh mắt quét một vòng khắp gian phòng, không thấy bóng dáng Vai hề đâu… Cậu khẽ nhắm mắt lại, rồi tiếp tục tiến sâu vào bên trong.
Phía sau cậu, Giản Trường Sinh và 9 Cơ với vẻ mặt phức tạp cũng dè dặt bước theo. Hai người không ngừng quan sát khắp nơi, chỉ sợ từ đâu đó lại có một cú đấm bay ra đập thẳng vào mặt như lần trước.
“Cái này là sao? Hắn dẫn bọn mình đến đây làm gì?”
Giản Trường Sinh thì thào hỏi, giọng đầy nghi hoặc.
9 Cơ chỉ lắc đầu, giơ tay tỏ ý bản thân cũng mù tịt.
Cửa phòng chậm rãi đóng lại. Bóng áo khoác đen phía trước bước chậm rãi đến trước chiếc bàn làm việc, ngồi xuống chiếc ghế xoay vẫn còn hơi ấm.
Ngay sau lưng cậu là một “ngọn núi” ngân phiếu cao chất ngất, hơn 200000 vạn tiền mặt, lần đầu tiên xuất hiện một cách trực quan, tr*n tr** như vậy trước mắt hai người.
Bóng người kia ung dung gác chân, dựa lưng thoải mái vào đống tiền, một tay chống cằm, tay kia thì chậm rãi tháo chiếc mặt nạ hoàng kim cổ kính xuống…
Một gương mặt quen thuộc với nụ cười vừa giễu cợt vừa thoải mái hiện ra trước mắt bọn họ.
“Hai vị…”
Trần Linh khẽ mỉm cười:
“Đã lâu không gặp.”
Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực
Đánh giá:
Truyện Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực
Story
Chương 440: Đã lâu không gặp
10.0/10 từ 15 lượt.
