Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực

Chương 412: Cút đi


“Chết… Rốt cuộc thì Cổ Tàng Hí Đạo trong truyền thuyết nằm ở đâu chứ?!”


Trên mặt đất đen khô cằn, năm sáu bóng người loạng choạng bước đi, ai nấy đều mang thương tích, trong tay cầm một tấm bản đồ vẽ tay, sắc mặt tái nhợt vô cùng.


“Chúng ta liều mạng thoát khỏi khu vực Hồng Trần để tiến vào thế giới Xám suốt từng ấy thời gian, vậy mà vẫn chưa thấy được bóng dáng Cổ Tàng Hí Đạo!”


“Lực lượng đã hao tổn không ít, mà càng ở lại thế giới Xám lâu bao nhiêu, tai ương kéo tới sẽ càng nhiều bấy nhiêu… Nếu tiếp tục như thế, e rằng chúng ta đều sẽ bỏ mạng ở đây!”


“Tiểu thư, chúng ta nên làm gì bây giờ?”


Ở trung tâm được đám người bảo vệ là một cô gái trẻ tuổi, dung mạo thanh tú, mặc áo quần lộng lẫy. Dù chỉ có thể hiện rõ ba màu đen, trắng và xám trong thế giới Xám nhưng từng cử chỉ của cô vẫn toát lên khí chất bất phàm.


Cô gái mím chặt môi, dù trên người đầy thương tích, ánh mắt vẫn ánh lên sự kiên cường.


“Cho dù bây giờ quay đầu, cũng đã không còn kịp nữa… Trừ khi tìm được Cổ Tàng Hí Đạo, chúng ta mới có một tia hy vọng sống sót.”


“… Vâng.”


Mấy người còn lại nhìn nhau, rồi vẫn tiếp tục tiến lên theo lộ tuyến trên bản đồ.



Rống ——!!


Tiếng gầm như sấm nổ vang lên. Từ trong một khe sâu phía xa, một con tai ương khổng lồ cao mấy chục mét chậm rãi nhấc người dậy. Về hình dạng, nó giống như một con thằn lằn khổng lồ.


Dường như vừa tỉnh giấc, nó mở đôi mắt nhập nhèm nhìn về phía những kẻ mang khí tức con người nổi bật trong thế giới Xám này.


Đôi mắt ánh lên vẻ hung tợn, khí tức cấp năm bỗng tràn ngập, cái đuôi của con thằn lằn bùng lên ngọn lửa đen như địa ngục, quét ngang mặt đất như lưỡi kiếm bén ngót, chuẩn bị tấn công!


“Nguy rồi! Lại thêm một con nữa!!” Có người trong nhóm hô lên, sắc mặt mọi người lập tức tái nhợt.


“Chết tiệt, lại là cấp năm…”


Ngoại trừ cô gái được bảo vệ ở trung tâm, những người còn lại đều bộc phát khí tức thần đạo, thấp nhất là cấp hai, cao nhất là cấp năm, thực lực rất chênh lệch.


“Tôi sẽ đối đầu trực diện với nó! Các người tìm cơ hội đánh vào từ hai bên! Nhớ kỹ, bảo vệ tiểu thư cho tốt!”


Một người đàn ông cấp năm bị thương nặng hít sâu một hơi, rồi lao thẳng về phía con tai ương thằn lằn. Những người còn lại, ngoại trừ một lão giả cấp ba, cũng nối gót theo sau.


Cái đuôi bốc cháy ngọn lửa đen quật mạnh xuống đất, tạo ra những vết nứt lan ra điên cuồng. Con quái vật khổng lồ gầm vang lao đến với tốc độ kinh hoàng, chỉ một cú phun lưỡi đã tách cả nhóm ra mỗi người một hướng!


“Chú Toàn, bọn họ có thể thắng được không?” Áo của cô gái bay phần phật trong gió lốc từ trận chiến, cô giơ tay chắn bụi cát, hỏi khẽ.



Câu nói chưa dứt, phía trước đã vang lên một tiếng hét thảm. Cái đuôi quái vật bốc lửa đen trong nháy mắt hóa thành hàng ngàn gai nhọn, từ bốn phương tám hướng xuyên thủng người đàn ông cấp năm!


Ngọn lửa đen bùng lên, máu thịt nát bấy lập tức hóa thành tro bụi tại chỗ.


Người duy nhất đủ sức kiềm hãm tai ương bị giết, đội hình còn lại lập tức rối loạn. Con thằn lằn khổng lồ vọt tới như sấm sét, mở miệng giết sạch không chút kháng cự.


Con tai ương cấp năm ấy thậm chí chưa hề mở ra lãnh địa của nó, chỉ trong một lần đối mặt, đã đủ hủy diệt hoàn toàn đội ngũ đang cạn kiệt sinh lực này.


Từ xa, mắt của cô gái và ông lão co rút lại!


Con thằn lằn chậm rãi quay đầu, ánh mắt lạnh lẽo đầy sát khí khóa chặt vào hai người còn sót lại. Khuôn mặt ông lão hiện lên vẻ cay đắng.


“Tiểu thư… Chúng ta thất bại rồi.”


Cô gái cắn chặt môi. Gió từ tiếng gầm của thằn lằn thổi tung mái tóc nàng, ánh mắt cô vẫn tràn đầy không cam lòng… Nhưng cuối cùng, cô cũng chỉ có thể tuyệt vọng chậm rãi nhắm mắt lại.


Bịch, bịch…


Một âm thanh nhẹ vang lên từ đằng xa, như tiếng va chạm của chén bát.


Cô gái nghi ngờ mở mắt, nhìn về phía âm thanh. Chỉ thấy một cỗ xe bốn bánh nhỏ đang chậm rãi lăn trên mặt đất đầy đá vụn đen kịt. Bên trong xe là một đống đồ vật đang va vào nhau tạo nên tiếng động, không rõ chứa những gì.



Cùng lúc đó, trong thế giới u ám khô cằn này, một ánh đỏ phản chiếu vào mắt cô.


“Kia… là…?”


Cùng lúc ấy, con thằn lằn đang chuẩn bị tiếp tục tàn sát cũng cảm nhận được điều gì đó. Nó bất chợt quay đầu nhìn về hướng ấy, thân hình lập tức khựng lại giữa không trung!


Khi áp lực từ nó quét tới, người mặc áo đỏ khẽ nhíu mày.


Cậu ta ngẩng đầu, đôi mắt sâu thẳm bình thản khóa chặt lấy con thằn lằn khổng lồ đối diện.


“Cút đi.”


Ánh đỏ duy nhất trong thế giới này đang tiến lại gần. Đồng tử con thằn lằn co rút, như nhìn thấy thứ gì đó khủng khiếp đến cực độ. Nó gầm lên một tiếng, không do dự quay đầu lao về khe đá cũ, ngọn lửa đen phun ra, trong chớp mắt đã biến mất không dấu vết.


Thế giới xám xịt rơi vào tĩnh lặng lần nữa.


Bịch, bịch…


Chờ đến khi con tai ương chướng mắt kia biến mất, Trần Linh lại tiếp tục kéo xe, lặng lẽ đi qua rìa khe đá, ánh mắt lướt qua hai bóng người đang kinh ngạc đứng đó.


“Nơi như thế này… lại có người sao…” Trần Linh hơi nheo mắt.



Việc có con người trong thế giới Xám cũng chẳng có gì lạ. Trước đó Trần Linh đã nghe Lý Thanh Sơn nói, khu vực Hồng Trần gần như sùng bái Cổ Tàng Hí Đạo cuồng nhiệt, rất nhiều người liều mạng tiến vào thế giới Xám, chỉ mong tìm ra Cổ Tàng Hí Đạo, bước vào Hí Thần Đạo, thành tựu siêu sao…


Nhưng thực lực của nhóm người trước mắt này, hoàn toàn không đủ để tự do hành tẩu trong thế giới Xám, đừng nói tìm được cửa vào Cổ Tàng Hí Đạo ngay cả cái bóng gió cũng chưa chắc thấy nổi.


Theo bóng áo đỏ cùng cỗ xe nhỏ dần khuất xa, cô gái và ông lão vẫn đứng ngây ra ở mép khe đá.


“Chú Toàn… Đó là…”


Ông lão ngơ ngác nhìn theo bóng dáng dần xa, đến giờ vẫn chưa hoàn hồn từ cú sốc khi nãy, lẩm bẩm: “Chỉ một ánh mắt đã dọa lui tai ương cấp năm… Hắn là ai chứ?!”


“Chú Toàn, vì sao trên người hắn lại có màu sắc?” Ánh mắt cô gái vẫn dõi theo ánh đỏ ấy, không thể dời đi, khẽ hỏi.


Chú Toàn sửng sốt, sau đó chợt nhận ra. Trong mắt lộ rõ vẻ khiếp sợ tột độ!


“Sao có thể chứ?!”


Đây là thế giới Xám, bất kỳ sinh vật nào ở đây đều bị quy tắc chi phối, không thể hiện ra bất kỳ màu sắc nào. Vậy mà hắn… lại có thể giữ lấy màu sắc trong thế giới này? Việc này, ông thậm chí chưa từng nghe nói đến!


Lúc này, ánh mắt ông nhìn người áo đỏ đã thay đổi hẳn, kính sợ và dè chừng lan khắp trong lòng, bản năng mách bảo: tốt nhất là đừng dính dáng gì tới hắn.


Nhưng cô gái vẫn dõi theo bóng lưng Trần Linh thật lâu. Rồi cô cắn răng, bước nhanh đuổi theo.


“Tiểu thư! Người định làm gì?!”


Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực Truyện Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực Story Chương 412: Cút đi
10.0/10 từ 15 lượt.
loading...