Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực
Chương 408: Thức tỉnh thiên phú
Đùng —— đùng —— đùng —— đùng ——!!
Tiếng nổ lớn vọng lên từ xa, cả thảo nguyên rung chuyển dữ dội như thể đang xảy ra một trận động đất.
Ngay lúc này, dưới chân núi tuyết, một bóng người thấp bé đang điên cuồng dùng đầu đập vào khối núi đá khổng lồ. Mỗi lần va chạm, bề mặt núi đều nứt ra như mạng nhện, chỉ vài cú đã khiến cả ngọn núi rung lắc dữ dội, tưởng như sắp đổ sập.
“Ê a!!!!!”
Vai hề lấy trán nện mạnh vào núi đá, làm nó vỡ vụn tung tóe như tro bụi. Trán đỏ bừng, cặp mắt cậu ta long lên vì tức giận và áy náy.
“Lão Ngũ... Chuyện tiểu sư đệ bị thương, không phải lỗi của cậu.”
“Đúng vậy lão Ngũ, lúc đó cậu chỉ trốn trong tủ quần áo, chẳng làm gì cả. Cái gương kia đều là do sư phụ sắp xếp cả thôi, đâu có liên quan gì tới cậu”
“Dù cậu không dẫn tiểu sư đệ ra khu đó, thì sớm muộn gì sư phụ cũng sẽ lừa cậu ấy dùng chiếc gương đó thôi.”
“Lão Ngũ, đừng tự trách nữa, bọn tôi đều biết cậu không cố ý làm hại tiểu sư đệ đâu mà…”
“Cậu mà cứ đập như thế nữa thì núi này sắp sập thật đấy.”
“…”
Mấy vị sư huynh sư tỷ vây quanh vai hề, ra sức khuyên nhủ.
Nhưng vai hề dường như chẳng nghe thấy gì, mắt đỏ rực, lại hét một tiếng "Ê a", rồi chuyển sang đập đầu vào tảng đá khác cứng hơn, tiếng loảng xoảng vang dội.
Đúng lúc đó, Mạt vội vã từ xa chạy đến.
“Tiểu sư đệ tỉnh rồi!”
Nghe đến đây, động tác của vai hề lập tức khựng lại.
Mấy sư huynh sư tỷ mừng rỡ, vội vàng chạy về phía căn nhà của Trần Linh. Ninh Như Ngọc đi được mấy bước thì quay đầu lại, thấy vai hề vẫn đứng bất động chỗ cũ, bèn nghi hoặc hỏi:
“Lão Ngũ, cậu không đi cùng sao?”
“… Y, ê a.”
Vai hề do dự một lúc, rồi lại cúi đầu, tiếp tục lấy trán đập vào đá.
Những người khác thấy thế, chỉ biết cười khổ. Dù sao thì tính cách lão Ngũ thế nào, bọn họ quá hiểu rõ rồi, nên cũng không ép buộc cậu ta, chỉ lặng lẽ lần lượt đi về phía căn nhà của Trần Linh.
“Tiểu sư đệ hiện giờ sao rồi?” Ninh Như Ngọc hỏi Mạt.
Mạt há miệng, định nói gì đó rồi lại thôi.
Mọi người thấy thế, sắc mặt lập tức thay đổi.
“Chẳng lẽ nnhững vết thương đó vẫn chưa lành hẳn?”
“vết thương thì khỏi rồi... chỉ là… Ài, mọi người cứ vào xem rồi sẽ biết.” Mạt thật không biết phải miêu tả cảnh tượng đó thế nào, chỉ có thể cười gượng.
Cả nhóm nghi hoặc đi qua thảo nguyên, chẳng mấy chốc đã tới trước cửa nhà Trần Linh. Còn chưa kịp đẩy cửa, đã nghe bên trong vọng ra tiếng hát ngọt ngào:
“Khuyên quân vương uống rượu nghe Ngu ca,
Giải quân buồn phiền múa lượn quanh.
Anh hùng bốn hướng dấy binh đao.
Xưa nay nói rằng không lấn ta,
Thành bại hưng vong trong khoảnh khắc.
Uống rượu giải sầu ngồi lều trướng,
Đón tin quân tình thế nào đây ~”
(*) Trích từ vở “Bá Vương Biệt Cơ”
Mấy người bỗng ngây người tại chỗ.
Âm thanh này... quá quen thuộc! Mới mấy hôm trước, giọng đó còn như kéo vỡ cưa, khản đặc r*n r* vang vọng khắp thảo nguyên.
Thế mà giờ đây, lại như tiếng suối trong vắt ngân nga. Từng chữ, từng câu rơi đúng nhịp, giọng hát trong trẻo đầy cuốn hút.
“Chuyện này chẳng lẽ là…” Văn Nhân Hữu kinh ngạc thốt lên.
Mạt bất đắc dĩ cười, đẩy cửa sân ra.
Chỉ thấy trong sân, một bóng dáng vận hí bào đỏ rực đang múa hát. Thân hình mềm mại, từng động tác chuẩn xác không tì vết, như một danh ca tài năng đang thể hiện nhân vật Ngu Cơ một cách hoàn mĩ. Dù là người cứng khắc nhất như Loan Mai cũng không thể tìm ra lỗi.
“Đây… là tiểu sư đệ ư?” Ninh Như Ngọc không thể tin nổi.
“Sao có thể chứ?” Đôi mày Loan Mai nhíu lại, “Mới có mấy ngày, thân thể cậu ấy làm sao lại uyển chuyển đến vậy? Những bước chân kia… ta hoàn toàn chưa dạy.”
“Ai mà biết được,” Mạt nhún vai. “Tỉnh lại là như vậy luôn. Lúc đầu tôi còn tưởng bị thứ gì đó nhập vào, đi tìm sư phụ, ông bảo đây mới là tài nghệ thật sự của tiểu sư đệ.”
Mấy người nhìn nhau sửng sốt.
Trần Linh hát xong đoạn cuối, nhẹ nhàng nhắm mắt lại, thở ra một hơi thật dài.
Thiên phú khủng khiếp này từng thuộc về Trần Yến, kèm theo nhiều năm khổ luyện, cuối cùng đã thức tỉnh nhờ tác dụng của “kính bản ngã”.
Trần Linh có thể cảm nhận rõ khi mình hát, cơ thể này như được thiên phú và bản năng điều khiển hoàn toàn... Nói cách khác, trong khoảnh khắc đó, cậu và Trần Yến đã hoàn toàn hợp nhất.
Có lẽ đúng như lời Trần Yến từng nói, chỉ cần Trần Linh tin rằng cậu ấy còn sống, thì cậu thật sự sẽ còn sống.
Mỗi lần Trần Linh hát hay múa, Trần Yến đều tồn tại bên cậu.
Trần Linh mở mắt ra, thấy các sư huynh sư tỷ đang đứng ở cửa, ánh mắt nhìn cậu như thể đang nhìn một sinh vật quý hiếm.
“Sao thế?” Trần Linh nghi hoặc hỏi.
“…Tiểu sư đệ, đệ cảm thấy sao rồi?”
“Rất khỏe ạ.”
Trần Linh vén tay áo, những vết thương do mảnh kính gây ra đều đã lành hẳn. Đôi mắt sáng rực như sao.
“Vậy thì tốt, tốt rồi…” mọi người thở phào.
“Tứ sư huynh, có phải sắp tới giờ học rồi không?” Trần Linh như nhớ ra gì đó, ngẩng đầu nhìn bầu trời đang hửng sáng, hóa ra mình đã ngủ một mạch tới bình minh.
Mà theo lịch học, tiết đầu hôm nay chính là lớp “hát” của Mạt Sừng.
Mạt như bừng tỉnh, gật đầu: “Đúng đúng, dù tiểu sư đệ có tiến bộ vượt bậc, nhưng không được tự mãn. Chúng ta bắt đầu lớp học thôi…”
Nhưng cả đám chẳng chịu đi xa, chỉ lặng lẽ núp ngoài tường, dỏng tai nghe lén.
“Tiểu sư đệ, tôi vừa nghe qua, cậu đã hát rất chuẩn, chắc có thể vượt qua giai đoạn cơ bản... Hôm nay, tôi sẽ dạy cậu một đoạn ‘Trát Đẹp Án’.”
Mạt hít sâu, chuẩn bị hát mẫu thì Trần Linh đã khẽ nghiêng đầu, mở miệng trước:
“Phò mã gia phụ cận nhìn tường tận xem xét ~
Trên tường viết: Tần Hương Liên, ba mươi hai tuổi,
Cáo trạng đương triều phò mã lang,
Khi quân vương che giấu Hoàng thượng…”
Giọng hát trong như nước suối, câu cú rõ ràng tròn vành, không chút lấn cấn. Trần Linh hát liền một mạch hết đoạn “Trát Đẹp Án”.
Một chữ cuối cùng vừa kết thúc, cả trong sân và ngoài sân đều rơi vào im lặng tuyệt đối.
Mạt hé miệng, một lúc sau mới định thần lại, cười gượng: “Xem ra tiểu sư đệ đã học bài này rồi… Vậy hôm nay tôi dạy ‘Dương Môn Nữ Tướng’…”
“Gió tiêu tiêu, sương mờ mịt, ánh sao mờ lạnh ~
Người hô hào, sáo vang vang, núi gọi động vang…”
“Vậy thì chuyển sang ‘Nhạc Mẫu Khắc Chữ’…”
“Vừa đứng dậy, vào thảo đường nghe nương giảng dạy ~
Nam nhi tốt nên khiến thiên hạ vang danh…”
Mạt: ……
Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực
Đánh giá:
Truyện Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực
Story
Chương 408: Thức tỉnh thiên phú
10.0/10 từ 15 lượt.
