Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực

Chương 399: Sao lại không nói lời nào vậy

"Tô lại hồn sao......" Trần Linh nghi hoặc hỏi, "nhưng kỹ năng cấp ba của tôi đâu phải cái đó... Vậy chẳng khác nào tôi vĩnh viễn không thể 'ngụy trang hoàn hảo' à?"

"Cậu có kỹ năng khác biệt là vì vai diễn của cậu là chính mình, còn bọn tôi thì vào vai người khác... Nhưng suy cho cùng, lõi năng lực của chúng ta vẫn giống nhau, đều dựa trên tín niệm và cảm giác mà vận hành." Mạt nghiêm túc nói, "chỉ cần có tín niệm và cảm giác làm nền tảng, kết hợp với luyện tập và dẫn dắt đúng cách, cậu cũng có thể làm được những điều giống như bọn tôi."

"Chẳng hạn như... học kiến thức cơ bản?"

"Không sai. Ngoài việc giúp cậu đạt được khả năng 'ngụy trang hoàn hảo', bốn kiến thức cơ bản hátniệmlàmđánh khi được cộng hưởng bởi tín niệm và cảm giác đều có thể sinh ra biến hóa kỳ diệu... Đây là những thứ luyện được bằng cố gắng hậu thiên, không phải kỹ năng trời cho 'ngoài định mức', nên cũng không thể bị bất kỳ cách thức nào phong tỏa hay tước đoạt.
Những kỹ năng này có thể không quá mạnh, nhưng trong một số tình huống nhất định, có thể phát huy tác dụng ngoài dự kiến... Đó chính là 'bí pháp' của Hí Thần Đạo."

Mạt dừng một chút rồi nói thêm:

"Tất nhiên, bí pháp mà sư phụ muốn truyền dạy cho cậu sẽ là những thứ cao cấp hơn một chút. Nhưng trước hết, cậu cần phải nắm vững kiến thức cơ bản."

"'Kỹ năng ngoài định mức', 'bí pháp Hí đạo'..." Trần Linh bất giác nhớ đến khi ở thành Cực Quang đã từng chứng kiến Đàn Tâm dùng Chỉ Qua phong ấn tinh thần lực, rồi mới đây lại bị vai hề khóa kỹ năng... Nếu học được những thứ này, ít nhất sau này gặp phải những phong ấn tương tự cũng không đến mức bị bó tay chịu trận.

Trần Linh nghiêm túc gật đầu:

"Tôi hiểu rồi, sư huynh, chúng ta bắt đầu thôi."

Mạt Sừng mỉm cười hài lòng. Y uống một ngụm trà rồi tiếp lời:

"Tiểu sư đệ, đây là lần đầu tiên đệ tiếp xúc với việc huấn luyện giọng hát, sư huynh cũng không rõ đệ có tố chất cơ bản không. Giờ tôi sẽ hát một đoạn, cậu cố bắt chước lại, để tôi nghe thử xem cậu có chút thiên phú nào không."

"Vâng."

Mạt hắng giọng, cất cao tiếng hát:

"Hải đảo mặt trăng băng luân sơ chuyển đằng, gặp thỏ ngọc, thỏ ngọc lại sớm mọc lên ở phương đông.

Kia mặt trăng băng luân cách hải đảo, càn khôn hết sức minh, trăng sáng vằng vặc,

vừa liền giống như Thường Nga cách Nguyệt cung,

nô giống như Thường Nga cách Nguyệt cung,

tốt dường như Thường Nga hạ cửu trọng,
thanh thanh lạnh ~ rơi vào Quảng Hàn cung,

a, tại Quảng Hàn cung."

(*): Trích trong hí khúc «Quý phi say rượu»

Nghe xong một lượt, Trần Linh còn choáng váng, một là vì đoạn này quá dài, hai là giai điệu uyển chuyển, đòi hỏi cảm âm và tiết tấu cực cao.

Trần Linh nuốt nước bọt. Với khả năng ca hát của mình, cậu vốn không tự tin. Từ nhỏ đã bị thầy cô nói là "ngũ âm không đầy đủ", lớn lên cũng chẳng bao giờ đi hát karaoke, cùng lắm chỉ dám đeo tai nghe lẩm nhẩm vài câu.

Bây giờ đột nhiên phải hát? Trần Linh thấy hơi rụt rè.

"Sao thế, tiểu sư đệ?" Mạt dịu dàng khích lệ. "Cứ hát đi, không cần chuyên nghiệp quá, tôi chỉ muốn nghe giọng cơ bản của cậu thôi."

"......Vâng."

Đã đến nước này, Trần Linh đành cắn răng mở miệng. Âm thanh vỡ vạc vang lên từ cổ họng:

"Hải đảo... mặt trăng băng luân... sơ... chuyển đằng... gặp... thỏ ngọc... thỏ ngọc... lại sớm... ờ... mọc lên... ờ..."

Mạt đang mỉm cười thì mặt dần cứng đờ.

Chờ Trần Linh chật vật hát xong chữ cuối cùng, cả viện lặng ngắt như tờ. Mạt Sừng đứng đó, tóc rối loạn trong gió.

Trần Linh chớp mắt, thăm dò: "......Sư huynh?"

"À, rất tốt!" Mạt cố gắng nặn ra một nụ cười: "Tiểu sư đệ khí của đệ cũng không tệ lắm... chỉ là... chuẩn âm hơi kém chút."

Trần Linh gật gù, "Vậy tiếp theo là gì?"

Mạt bắt đầu đi qua đi lại trong viện, suy nghĩ rất lâu, như thể đang không tin vào tai mình, rồi quay lại nhìn Trần Linh.

"Vậy tôi dạy cậu luyện chuẩn âm trước... Tôi hát một nốt, cậu cố hát theo đúng cao độ, giữ cho âm chúng ta khớp với nhau. Hiểu chưa?"

"Vâng!"

Mạt hít sâu, hát ra một nốt:

"A ~~"


"A ~~↑↓←→"

"......" Mạt ngừng lại. "A ~~~"

"A ~~ -- ~↓↓↓......"

Mạt: "............"

...

Buổi chiều.

"Bắt đầu từ hôm nay, tôi sẽ dạy cậu kiến thức cơ bản trong mục làm."

Loan Mai mặc một bộ sườn xám, dáng người cao gầy, đứng giữa sân. Gió nhẹ lướt qua, từng cánh hoa mai rơi lả tả từ bức tường bao quanh, trải đầy mặt đất.

Khác với Mạt, cô không chuẩn bị bàn trà hay ghế ngồi cho Trần Linh. Cô chỉ lặng lẽ đứng đó, ánh mắt tựa mặt hồ mùa đông, thanh lạnh và bình tĩnh.

Thấy Trần Linh bước vào, Loan Mai mới chậm rãi lên tiếng:

"Làm là một phần vô cùng quan trọng trong diễn xuất. Một vai diễn muốn lay động lòng người, nhất định phải thể hiện được tính cách, cảm xúc và nội tâm của nhân vật thông qua động tác cơ thể. Mà trước tiên, phải luyện tập tư thế cơ bản, bao gồm độ mềm dẻo, khả năng giữ thăng bằng, cảm giác tiết tấu..."

Trần Linh nghe vậy, trong lòng lập tức dâng lên dự cảm không lành...

"Việc luyện tập cơ bản thường dành cho thiếu niên, nên cần kéo dãn cơ, mở vai mở ngực... Nhưng vì cậu đã lên cấp ba, thể chất không còn là vấn đề lớn. Điều quan trọng hơn là phải nắm bắt được tiết tấu trong động tác, rồi mới học cách kiểm soát biểu cảm và ánh mắt."

Loan Mai mở bàn tay ra, một cuộn băng nhạc nằm lặng lẽ trong lòng bàn tay cô. Theo một luồng ý niệm, nó lập tức tan biến không dấu vết.

Ngay sau đó, tiếng nhạc nhẹ nhàng vang lên giữa không trung.

"Bắt đầu luyện cảm giác tiết tấu từ vũ đạo đi. Cậu cứ học theo từng động tác của tôi, từ từ mà làm theo."

Loan Mai không chờ Trần Linh trả lời. Cô đã xoay người, khẽ nhấc bước, bắt đầu những động tác múa đầu tiên. Từng cử chỉ của cô nhẹ như gió thổi trên đồng cỏ, thân hình thon dài khẽ lượn giữa sân, dẫn theo những cánh hoa mai bay múa, khiến người ta có cảm giác an yên lạ thường.

Trần Linh không dám lên tiếng. Cậu chỉ có thể gật đầu, vừa chăm chú quan sát động tác của sư tỷ, vừa cố gắng bắt chước theo.

"Chậm lại một chút."



"Nhanh lên."

"......"

"Thân thể của cậu luôn cứng ngắc như vậy sao?"


"......"

"Lại lạc nhịp rồi..."

"......"

...

Đêm dần buông.

Hương thơm đồ ăn lan tỏa khắp bàn cơm, Trần Linh ngồi đó lặng lẽ đào từng thìa cơm vào miệng. Tốc độ ăn nhanh hơn hẳn hôm qua, giống như thực sự đã đói lả.

Phía đối diện, thiếu niên vẫn ôm thau cơm ăn ngấu nghiến như cũ. Nhìn thấy Trần Linh mới đó đã ăn quá nửa chén, ánh mắt hắn lộ vẻ tán thưởng:

"Xem ra hôm nay luyện tập có hiệu quả ghê. Bắt đầu từ ngày mai lão Lục nên đổi sang chén cơm lớn hơn đi."

"Chuẩn đấy. Học hát còn đỡ, chứ làm đúng là tiêu hao thể lực." Đại sư huynh cười nói, "nghe nói trưa nay cùng sư tỷ luyện tới tận bốn năm tiếng chứng tỏ tiểu sư đệ thật sự rất nỗ lực nha. Ngày mai học tới đánh, e là còn mệt hơn."

Tam sư huynh khẽ gật đầu: "Lát nữa trước khi về phòng, tôi sẽ chuẩn bị chén lớn cho đệ ấy."

"Nhưng mà nói chứ, tiểu sư đệ học tới đâu rồi?" Đại sư huynh trầm ngâm hỏi, "với thiên phú của đệ ấy, cộng thêm việc chăm chỉ luyện tập, chắc chẳng bao lâu là có thể nắm vững kiến thức cơ bản rồi."

Trần Linh khẽ run người, cúi đầu, vùi đầu ăn cơm nhanh hơn một chút.

Còn bên kia, Loan Mai và Mạt đều im lặng ngồi yên, đồ ăn trong chén gần như chưa đụng đến, cả hai trông như hai pho tượng đá mờ nhạt giữa làn khói cơm.

Thiếu niên nhíu mày, nhìn hai người họ, bật cười nói:

"Lão Nhị, lão Tứ, hai người sao lại không nói lời nào vậy?"



Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực Truyện Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực Story Chương 399: Sao lại không nói lời nào vậy
10.0/10 từ 15 lượt.
loading...