Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực

Chương 364: Khách sạn


“Giật cả mình… Tôi phải về nhà báo với người trong nhà một tiếng, mấy ngày tới tốt nhất đừng ra khỏi cửa.”


“Vòng tròn… tôi từng nghe dân trên thị trấn nhắc qua, nhưng đây là lần đầu tiên tận mắt chứng kiến. Nghe nói thứ này một khi đã vẽ xong, chỉ có thể vào mà không thể ra, thật vậy sao?”


“Anh cứ thử đi rồi biết.”


“…”


Đoàn người đang đứng sát vòng cung màu đen, họ dẫn theo những chiếc xe lừa chở đầy hàng hóa, có vẻ như định sang trấn khác buôn bán. Họ tụ lại bàn tán nhỏ to.


Một người trong nhóm nhấc chân định vượt qua vòng đen, nhưng chân còn chưa chạm tới, không trung đột nhiên nổi sóng gợn, rồi ba chữ to hiện ra giữa không trung — Cấm đi qua.


Một luồng lực đẩy truyền ngược từ dưới chân khiến hắn lảo đảo lùi lại nửa bước, ánh mắt tràn đầy kinh ngạc nhìn ba chữ vàng lơ lửng.


“Giống hệt truyền thuyết! Trời đất, làm thế nào mà làm được thế này?”


“Thủ đoạn của các vị Thần Minh chúng ta không hiểu nổi đâu… Đi thôi, giờ trong trấn Liễu đang có kẻ điên, tôi cảm thấy ở ngoài thế này cũng không an toàn.”


“Nhưng số hàng chúng ta thì sao? Bên trấn Lê còn đang đợi nhận bột mì đấy.”


“Bao giờ chuyện này mới kết thúc?”


“Không rõ. Nghe nói lúc thì biến mất sau vài giờ, lúc lại phải chờ đến hai ba ngày…”



“Thôi vậy… Về thôi, chứ đứng đây chờ cũng chẳng ra sao.”


Mấy người lặng lẽ quay lại, hướng phía trấn Liễu.


Lúc bọn họ rời đi, ở một góc khuất không ai chú ý, Trần Linh chậm rãi bước tới gần vòng tròn, lông mày nhíu chặt lại.


“Vòng tròn… Chẳng lẽ là thủ đoạn của Hội Phù Sinh?”


Trần Linh thử băng qua vòng tròn, nhưng cũng bị một kết giới vô hình chặn lại. Dù cậu âm thầm vận lực cố xông qua, kết giới vẫn vững như bàn thạch, hệt như một vòng ống trong suốt bao phủ lấy toàn bộ trấn Liễu.


Cậu thu bước, nét mặt trầm trọng, lẩm bẩm:


“Không thể rời đi sao…”


Dù chưa rõ rốt cuộc tổ chức tên Hội Phù Sinh là gì, nhưng thủ đoạn của bọn họ quả thật vượt ngoài tưởng tượng. Từ sấm sét giáng giữa trời, đến việc vẽ vòng tròn trấn áp, mọi thứ đều khiến cậu phải cảnh giác cao độ.


Bây giờ có muốn cưỡng ép rời đi cũng không nổi, đối phương rõ ràng muốn vây cậu trong vòng tròn này, chờ thời cơ “bắt rùa trong chum”.


Đôi mắt sau cặp kích của Trần Linh khẽ nheo lại:


“Vò đã chụp xuống… nhưng ai là rùa, e là vẫn chưa rõ đâu.”


Từng vượt qua sự truy quét của thế giới Xám, từng quẩy banh thương hội Quần Tinh, từng vào luôn cả căn cứ Cực Quang… tình cảnh khi đó chẳng phải nguy hiểm hơn hiện tại rất nhiều sao? Chỉ một cái vòng tròn mà muốn cản bước cậu? Quá ngây thơ!


Đầu óc cậu nhanh chóng xoay chuyển, ánh mắt bất chợt nhìn về đoàn xe bột mì sắp rời khỏi trấn…



...


Cảnh đêm buông xuống.


Chưa lâu sau khi Trần Linh rời đi, có bốn bóng người lưng đeo hành lý nặng trĩu chậm rãi đi từ con đường bên ngoài vòng tròn.


“Sư phụ, phía trước hình như là trấn Liễu.” Đại sư huynh áo trắng nói, “Tối nay chúng ta lại ngủ ngoài trời sao?”


Vị sư phụ mặc hí phục, tay không, đi đầu thong dong trả lời:


“Không ngủ ngoài trời nữa, đêm nay chúng ta ở khách sạn.”


“Khách sạn?”


Ba người còn lại hơi sững sờ, những lần đi lưu diễn trước, họ hiếm khi ngủ ở khách sạn vì mang theo quá nhiều đạo cụ. Thường thì họ sẽ dựng sân khấu ngoài trời rồi nghỉ tạm luôn ở đó.


Đại sư huynh ngập ngừng:


“Sư phụ… gần đây lưng người không khoẻ sao? Đất cứng quá người không ngủ nổi?”


“Lưng ngươi mới là không khỏe! Lưng ta vẫn còn ngon chán!”


Sư phụ lườm một cái.


“Vậy tại sao lại đòi ở khách sạn?”



“Chịu thì chịu… nhưng đạo cụ sân khấu thì tính sao?” Mạt lo lắng hỏi.


“Tìm đại chỗ nào trong rừng giấu đi là được rồi.”


Sư phụ giơ tay chỉ về rừng cây phía xa: “Lão Tứ, nhờ cả vào con.”


Thấy sư phụ đã quyết, ba vị sư huynh đệ chỉ biết nhìn nhau, rồi cùng nhau chuyển hết đồ vào rừng, xếp thành một đống lớn.


Mạt khẽ phất tay lên đống đồ, chỉ trong chớp mắt, tất cả trở nên mờ đi, gần như vô hình. Dù có người đi ngang qua cũng khó lòng nhận ra sự hiện diện của chúng.


Giấu xong, bốn người cùng tiến vào trấn Liễu. Đúng lúc đó, Đại sư huynh áo trắng khẽ cau mày:


“A… Vòng tròn?”


“Đúng là vòng tròn thật… Có vẻ như đám người vẽ phù đã phong toả cả trấn này.” Mạt cũng cảm nhận được, ánh mắt nhìn về bầu trời trấn Liễu. “Nơi này đã xảy ra chuyện gì?”


Ba ánh mắt dồn dập nhìn về phía sư phụ, dù sao người đề xuất tới trấn Liễu là hắn, chắc chắn biết điều gì đó.


Sư phụ chỉ cười nhạt, không trả lời, phất tay áo:


“Xảy ra chuyện gì, làm sao vi sư biết được… À đúng rồi, sắp vào trấn, các con thay mặt trước đi.”


Nói rồi, hắn giơ tay kéo một lớp da trên mặt xuống, trong nháy mắt biến thành một thiếu niên mười bảy tuổi, mặt mày thanh tú, đôi mắt sáng như ngọc, tóc dài buộc gọn bằng dây trắng, phấp phới trong gió đêm.


“Hừ… Già đầu rồi còn giả bộ trẻ trung.” Đại sư huynh thầm lườm, rồi cũng gỡ lớp mặt nạ của mình.



Chớp mắt, hắn hoá thành một cô gái mặc váy xanh, đứng cạnh thiếu niên như chị em hoặc mẹ con.


Mạt và Tam sư huynh cũng lần lượt biến hóa, một thành thanh niên xấu xí, một thành người đàn ông trung niên cường tráng, diện mạo khác hẳn ban đầu.


Biến hình xong, thiếu niên sư phụ uể oải ngáp một cái, bước vào trong vòng tròn, ba người còn lại cũng nối gót theo sau, cùng tiến vào trấn Liễu.


Thiếu niên, phụ nữ, thanh niên, trung niên, bốn bóng người bước đi trên con đường lát đá giữa đêm khuya, ánh đèn đường thỉnh thoảng soi rõ bóng họ kéo dài trên mặt đường như những vệt mực.


“Lại còn bảo không biết gì… Rõ ràng sư phụ đang dẫn đường.” Mạt nhỏ giọng thì thào phía sau.


Thiếu niên sư phụ có vẻ rất quen thuộc với địa hình nơi này, dẫn cả nhóm rẽ ngang rẽ dọc chẳng mấy chốc đã đến trước một quán trọ nhỏ ba tầng.


Họ đẩy cửa bước vào, xuyên qua sân, đi thẳng tới quầy tiếp tân.


“Ông chủ đâu rồi?”


Thấy quầy trống không, Đại sư huynh thắc mắc.


Thiếu niên sư phụ chỉ mỉm cười, ánh mắt nhìn vào một góc khuất không nói gì.


Chỉ lát sau, một bóng người từ sau tấm rèm bước ra.


“Xin lỗi, vừa rồi tôi không nghe thấy.”


Một người đàn ông đeo kính gọng bạc, lau tay bằng khăn mặt, mỉm cười đi tới quầy, giọng lễ phép:


“Xin hỏi bốn vị muốn thuê phòng nghỉ sao?”


Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực Truyện Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực Story Chương 364: Khách sạn
10.0/10 từ 15 lượt.
loading...