Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực

Chương 350: Hay một màn hồng trần cuồn cuộn


Mặc dù không thể sử dụng kỹ năng, nhưng "Huyết Y" vẫn mang lại cho Trần Linh một thể chất vượt trội. Sức mạnh đó hoàn toàn không phải thứ mà một quản lý trung niên béo ú như chủ quản Tôn có thể chống đỡ nổi. Gã ra sức đẩy cửa mấy lần, nhưng cánh cửa vẫn không hề nhúc nhích.


Nhìn thấy Trần Linh đang đứng bên ngoài, chủ quản Tôn cảm thấy bất an, định mở miệng kêu cứu thì bất ngờ bị một bàn tay nhanh như chớp bịt kín miệng lại.


"Vào trong."


Trần Linh chỉ dùng một tay, túm lấy đầu gã như xách một bao tải, lôi ngược lại vào trong phòng rồi khóa cửa lại.


Chỉ lúc này, Trần Linh mới có thời gian quan sát kỹ căn "Phòng tiếp khách riêng" của chủ quản Tôn.


Phòng rộng hơn trăm mét vuông, giữa phòng đặt một chiếc bàn lớn được đóng từ gỗ lim, phía sau là một giá sách khổng lồ. Nhưng trên giá sách không phải là sách, mà toàn là đồ cổ, vật trang trí bằng vàng lấp lánh, đủ kiểu đủ dạng, khiến người ta phải hoa mắt.


Tuy nhiên, những thứ đó chẳng phải điểm mấu chốt. Điểm đáng chú ý nhất là trong góc sâu căn phòng lại có... một chiếc giường tròn lớn đường kính 2.5 mét. Giường hiện đang cực kỳ lộn xộn, như vừa trải qua một trận "hỗn chiến".



Bên cạnh giường là tủ quần áo, cửa tủ đang mở hé, bên trong treo đầy các bộ đồ nữ theo phong cách quyến rũ, gợi cảm và có phần kỳ quặc. Dưới đáy tủ là một đống roi da, nến sáp, và một số món đồ mà Trần Linh chưa từng thấy bao giờ.


Cậu hơi nhướng mày.


Một chỉ là quản lý nhỏ nhoi mà chơi cũng khá "mạnh" đấy.


Chủ quản Tôn bị Trần Linh bịt chặt miệng mũi, hai tay cuống cuồng cào vào cánh tay cậu, gương mặt đỏ bừng vì nghẹt thở. Trần Linh đẩy mạnh một cái, gã ngã nhào về phía sau, mông ngồi phịch lên mép bàn, bắt đầu ho sặc sụa.


Trần Linh đi một vòng quanh phòng, dưới gầm giường phát hiện một chiếc máy ảnh cũ. Dù không hiện đại bằng đồ nghề phóng viên cậu từng dùng, nhưng để chụp ảnh thường thì vẫn tạm ổn.


"Cậu… cậu muốn làm gì?" – Chủ quản Tôn lắp bắp, giọng yếu đi rõ rệt vì bị dọa.


Trần Linh không trả lời, chỉ liếc qua chiếc máy ảnh, sau đó tiện tay vứt lên giường rồi tiếp tục đi vòng quanh phòng. Dáng vẻ thong dong như đang dạo chơi trong nhà mình, lại khiến người ta rợn tóc gáy, giống như một tên trộm tự dưng phá cửa xông vào, rồi thản nhiên ngắm nghía đồ đạc, khiến chủ nhà còn thấy sợ hơn cả bị cướp.


Chủ quản Tôn nuốt nước bọt, cố lấy lại bình tĩnh:



"Nếu không thì sao?" – Trần Linh bình thản đáp.


"Nếu không, cả đời này cậu đừng mơ bước chân vào con đường biểu diễn nghệ thuật! Mãi mãi chỉ diễn mấy trò rẻ tiền ở mấy thị trấn nghèo! Và để tôi cho cậu biết thêm, tôi còn quen người trong ngành công an. Nếu chọc giận tôi, tôi sẽ khiến cả nhà cậu không ngóc đầu lên nổi!"


Chủ quản Tôn càng nói càng to, như thể lấy lại được chút quyền uy và tự tin ban đầu.


Trần Linh khẽ cười.


"Cậu còn dám cười?" – Tôn Chủ Quản trợn mắt.


Gã thấy Trần Linh mặc áo đỏ từ từ tiến về phía mình, theo bản năng lùi lại. Nhưng vừa chạm ánh mắt Trần Linh, sự tự tin gã vừa cố gắng gượng lấy lại lập tức sụp đổ.


“Danh sách đăng ký của gánh hát ở đâu?”


Chủ quảm Tôn định hỏi lại: “Cậu lấy nó làm gì?” nhưng vừa thấy ánh mắt lạnh như băng kia, lập tức im bặt, chỉ tay về ngăn kéo bên phải của bàn làm việc.



Trần Linh bước tới, mở ngăn kéo ra lục tìm.


Thấy cậu quay lưng lại, chủ quản Tôn nhe răng cười độc ác. Gã lén lút lấy từ sau giá sách xuống một con cóc bằng ngọc nặng trịch, hai tay giơ cao, nhắm thẳng vào sau gáy Trần Linh mà đập xuống.


Một đòn này nếu trúng chắc chắn lấy mạng người.


Nhưng Trần Linh như đã đoán trước, nghiêng người né nhẹ, đồng thời thuận tay cầm bút máy trên bàn, đâm thẳng vào cổ họng chủ quản Tôn!


Cú phản công quá nhanh, chủ quản Tôn chưa kịp phản ứng, trên mặt vẫn còn nguyên vẻ đắc ý. Đến khi máu tuôn xối xả từ cổ họng, gã mới kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, mắt trợn tròn, kinh hoàng.


Gã vùng vẫy, cố rút cây bút ra khỏi cổ, nhưng chưa kịp chạm tay vào thì đã ngã vật xuống sàn, máu nhuộm đỏ một góc.


Chủ quản Tôn chết không kịp kêu một tiếng.
Trần Linh lặng lẽ nhìn thi thể nằm dưới đất, thở dài:


“Biết điều từ đầu, đưa ghi chép ra thì đâu đến nỗi…”



Trần Linh bước qua thi thể, tiếp tục lục lọi. Ngăn kéo ban nãy không có ghi chép gì cả, rõ ràng chỉ là cái bẫy dụ cậu mất cảnh giác.
Cậu bắt đầu lục tung cả căn phòng. Cuối cùng, tại một góc khuất của giá sách, phát hiện một chiếc tủ sắt nhỏ có khóa, được gắn chặt vào tường, không thể di chuyển.


Cậu quay lại người chủ quản Tôn, tìm thấy chìa khóa, mở tủ ra.


Bên trong tủ chứa đầy hình ảnh, chủ yếu là những ảnh chụp trên giường trong các tư thế… rất khó nói. Mỗi bức hình đều rõ mặt, rõ thân thể từng người. Có người chỉ mười bốn, mười lăm tuổi, có người ngoài ba mươi. Từng lớp từng lớp, chồng đống lên nhau, ít nhất cũng phải hai trăm tấm.


Trần Linh xoa cằm, ánh mắt lạnh lẽo.


Cậu đặt đống hình sang một bên, tiếp tục lật tìm. Lúc này lại phát hiện một xấp thư tay, mở ra xem vài tờ là hiểu ngay mọi chuyện.


Những bức thư phần lớn đến từ các sao nữ ở các thị trấn lân cận, thậm chí có vài người đã thành danh tại Hồng Trần Thành chủ. Nội dung là thư năn nỉ, cầu xin chủ quản Tôn đừng tung ảnh ra, có thư thì kèm theo tiền như một hình thức "chuộc thân". Có người vì quá sợ hãi, bị gã dọa đến mức tan cửa nát nhà.


Đặc biệt, trong đống thư còn có cả đàn ông, họ chuyển khoản số tiền lớn cho chủ quản Tôn chỉ để đổi lấy vé vào vòng hai, thậm chí có người tên là Ngô Thiếu Hoa, khoản tiền mà hắn bỏ ra với gia cảnh thường dân mà nói là con số không tưởng.


Trần Linh xem xong, liếc qua thi thể đang trợn mắt kia, bật cười khẽ:


“Hay một màn hồng trần cuồn cuộn.”


Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực Truyện Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực Story Chương 350: Hay một màn hồng trần cuồn cuộn
10.0/10 từ 15 lượt.
loading...