Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực
Chương 333: Cột sáng
Dương Tiêu và Tô Tri Vi cũng lần lượt ngồi xuống bên cạnh, như vừa mới từ nỗi sợ hãi lúc nãy tỉnh táo lại.
“Những quái vật đó…” – Dương Tiêu chau mày, thở hổn hển hỏi – “Rốt cuộc là cái gì vậy? Trông như dã thú trong rừng núi này, nhưng… nhưng to quá mức, mà đạn dược hoàn toàn không có tác dụng gì cả?”
“Trông như bị đột biến vậy… Có thể nào là do mảnh vỡ phát xạ kia khiến thú hoang quanh đây biến dị không?” – Tô Tri Vi trầm giọng nói.
“Có thể lắm. Nhưng phải mạnh cỡ nào mới có thể khiến chúng biến dị thành cái dạng đó?”
“… Không biết nữa, tôi cũng không rành mấy chuyện kiểu này.”
“Tôi đã nói rồi mà, nơi này âm khí quá nặng, lẽ ra nên…” – Ngô Đồng Nguyên lại theo bản năng bắt đầu than vãn, nhưng mới nói được nửa câu, thấy gương mặt trắng bệch của Dương Tiêu và Tô Tri Vi, bèn lặng lẽ quay đầu, lầm bầm, “…thôi kệ… tôi không nói nữa.”
Không khí rơi vào im lặng. Bốn phía tĩnh mịch, chỉ còn tiếng r*n r* của Ngô Đồng Nguyên vang lên lác đác.
“Vấn đề lớn nhất bây giờ là… mọi người đều đã tản ra rồi.” – Dương Tiêu lên tiếng trở lại
“Mặc dù tạm thời chúng ta an toàn, nhưng bên phía những người khác thì khó mà nói được. Không có vũ khí nóng để phòng thân, nếu trên đường chạy trốn mà đụng phải quái vật, chỉ e là…”
Trần Linh đứng dựa vào thân cây, không nói gì, nhưng sắc mặt chưa bao giờ trầm trọng đến vậy.
Dương Tiêu nói không sai. Nhóm các nhà nghiên cứu khoa học đó hiện tại vẫn chỉ là người bình thường. Chỉ cần chạm trán một con tai ương cấp thấp nhất, khả năng sống sót gần như bằng không.
Mà nếu bất kỳ ai trong số họ chết đi, thì sẽ không thể hấp thu mảnh vỡ sao chổi đỏ như lịch sử vốn có, cũng không thể trở thành một trong chín Quân tương lai.
Và khi đó, cậu sẽ hoàn toàn mất đi cơ hội quan trắc lại quá khứ để tìm ra rốt cuộc năm đó đã xảy ra chuyện gì.
Nhưng điều khiến Trần Linh không hiểu nổi, là vì sao mọi chuyện lại trở nên như thế này?
Trong lịch sử ban đầu, khi nhóm chín Quân được phát hiện, tất cả lẽ ra đều sống sót đến miệng hố thiên thạch. Nhưng hiện giờ, đừng nói là toàn bộ, có thể còn sót lại được một nửa người sống sót tới đó cũng đã là may mắn lắm rồi.
Chẳng lẽ do sự có mặt của cậu, đã tạo thành hiệu ứng cánh bướm, khiến lịch sử bị lệch khỏi quỹ đạo vốn có?
Nhưng từ đầu đến giờ, Trần Linh đâu có làm gì khác ngoài việc dẫn đường cho họ. Về điểm này, cậu đặc biệt cẩn trọng. Nếu không, cậu đã sớm ra tay dẫn cả đoàn xông thẳng tới khu vực có mảnh vỡ rồi…
Lý do mà Trần Linh chưa từng để lộ thân phận, chính là để lịch sử có thể tái hiện đúng như ban đầu, chứ không bị cậu làm rối tung.
Cậu đứng dưới tán cây, trong đầu liên tục tua lại từng chi tiết của chuyện vừa xảy ra. Trần Linh cứ có cảm giác… có điều gì đó không đúng.
“Chỉ dựa vào vũ khí nóng của bọn họ, không thể nào diệt sạch nhiều quái vật như vậy…” – Dương Tiêu hít sâu một hơi – “Đợi đến lúc bọn chúng xử lý xong mọi mối đe dọa, kiểu gì cũng sẽ bắt đầu lục soát khu rừng này để tìm chúng ta. Giờ chúng ta nên làm gì?”
“Chết chắc, lần này thật sự chết chắc…” – Ngô Đồng Nguyên nằm ngửa ra đất, vẻ mặt như mất hết hy vọng, tự hận không thể tát mình một cái – “Nếu không phải Lão Lục nói với tôi, chỉ cần tham gia chuyến khảo sát lần này là được đưa vào danh sách xét học hàm viện sĩ… thì có đánh chết tôi cũng không đi! Giờ thì xong rồi… chỉ còn cách kiếp sau quay lại xét…”
Tô Tri Vi không nói gì, chỉ yên lặng nhìn chằm chằm vào Trần Linh, như đang chờ một lời giải thích từ cậu.
Tô Tri Vi đã thấy vết thương kỳ lạ mà Trần Linh tạo ra, mặc dù cô không hiểu nguyên lý là gì, nhưng nghĩ lại từ khi lên núi đến giờ, người luôn đứng ra giải quyết mọi vấn đề rắc rối đều là Trần Linh: từ lúc giải quyết tiếng rít đến cả khi mất phương hướng mà vẫn định vị được mảnh vỡ…
Tô Tri Vi tin chắc, trên người Trần Linh nhất định có một bí mật nào đó.
Trần Linh cảm nhận được ánh mắt của Tô Tri Vi, im lặng một lúc rồi nói:
“Dựa theo kế hoạch ban đầu, vẫn nên tập hợp ở chỗ mảnh vỡ đi... Dù không biết cuối cùng có bao nhiêu người có thể đến nơi, nhưng giờ mà rút lui thì không còn thực tế nữa.”
Ba người còn lại không ai phản đối. Hiện tại, Trần Linh là người duy nhất có khả năng định vị phương hướng trong rừng, họ đương nhiên xem cậu là trụ cột.
Khi Tô Tri Vi và Dương Tiêu đứng dậy, bên cạnh, Ngô Đồng Nguyên còn đang xoa chân. Thấy mọi người chuẩn bị đi tiếp, ông vội mở miệng:
“Hay là chờ thêm chút nữa đi? Chân tôi hình như vẫn chưa đi nổi...”
Trần Linh quay đầu liếc ông ta một cái:
“Tiến sĩ Ngô, chỗ này tuy cách chiến trường ban nãy còn xa, nhưng với tốc độ của đám quái vật đó, đuổi tới đây cũng chẳng mất bao lâu đâu...”
“Đi! Tôi thấy hình như chân mình tự nhiên khỏi rồi ấy!”
Ngô Đồng Nguyên lập tức bật dậy, tập tễnh chạy theo sau lưng Trần Linh.
Ầm ——!!!
Mặt đất đột ngột rung chuyển dữ dội. Tô Tri Vi và hai người kia bị chấn động đến mức ngã lăn ra đất, ai nấy đều cảm nhận được cơn địa chấn khủng khiếp, đồng loạt quay đầu nhìn về phía phát ra cột sáng!
Đó là một trụ lửa khổng lồ, bán kính hàng trăm mét, như một thanh kiếm trừng phạt từ trời cao giáng xuống mặt đất. Làn sóng dư chấn nóng rực lan ra xung quanh như sóng xung kích, rọi sáng cả dãy núi đen kịt tựa như ban ngày.
“Cái đó... cái đó là cái gì??”
Ngô Đồng Nguyên ngây người nhìn cột sáng nối liền trời đất kia, lắp bắp nói.
“V* kh* h*t nh*n? Không đúng, V* kh* h*t nh*n sao có thể được khống chế chính xác trong phạm vi nhỏ như thế chứ...”
“Bầu trời và mặt đất đều không có thiết bị phóng xạ nào cả... cũng không có vết tích đường đạn xẹt qua, vậy nó từ đâu mà đến?!”
Dương Tiêu và Tô Tri Vi đều sững sờ. Chưa từng có ai được trải nghiệm cảnh tượng chấn động đến mức này ở cự ly gần như vậy. Họ cố gắng tìm một lời giải thích hợp lý cho cảnh tượng trước mắt, nhưng hoàn toàn bất lực.
Trong mắt Trần Linh, rõ ràng phản chiếu cột sáng nối thẳng trời đất ấy, vẻ mặt cậu không thể giấu nổi vẻ kinh hoàng.
Cậu cũng như mọi người, không thể xác định đòn công kích này đến từ đâu, nhưng có thể chắc chắn một điều:
Nếu đặt vào thời đại ba trăm năm sau, luồng khí tức tỏa ra từ trụ sáng kia tuyệt đối không thua gì Thánh Thương của Cực Quang Quân...
Đây căn bản không phải là thứ vũ khí hiện đại có thể gây ra!
Nhưng mà... thời đại này, sao có thể có ai có thể phát động công kích khủng khiếp đến vậy? Hiện tại chín Quân rõ ràng vẫn chưa hình thành!
Khoảnh khắc sau đó, cột sáng rực rỡ nối liền trời đất kia như bị một bàn tay vô hình siết chặt, từng đoạn từng đoạn sụp đổ!
Khi ánh sáng lấp lánh tan biến trên không trung, khu rừng phía xa lại lần nữa chìm vào tĩnh mịch.
“… Khoan đã, nơi đó hình như là hướng tiến sĩ Lâu chạy trốn thì phải?” Tô Tri Vi đột nhiên nghĩ ra điều gì, “Bọn họ… sẽ không gặp chuyện gì chứ?”
Ngay giây phút đó, Trần Linh đột nhiên như nhớ ra điều gì!
Vừa nãy trong lúc liên tục hồi tưởng toàn bộ quá trình hành động lần này, cậu đã cảm thấy có điều gì đó không ổn. Giờ nghe Tô Tri Vi nói vậy, cậu lập tức nhớ lại một chi tiết:
Khi mọi người bị bọn quái vật tấn công, hiện trường rối loạn, tiến sĩ Lâu là người đầu tiên rời nhóm... Hơn nữa lúc đó, hình như không có con quái nào tấn công hắn, hắn cũng không hề có vẻ hoảng loạn quá mức, cứ thế một mình chui thẳng vào rừng rậm.
Rồi sau đó, tiến sĩ Cơ đã đuổi theo?
Trần Linh nhớ rõ, lúc đó Lục Tuần còn đang liều mạng hét lên bảo không được tản ra, nhưng tiến sĩ Cơ vẫn không hề do dự lao theo như thể hắn ta vốn dĩ không phải vì chạy trốn, mà là đang đuổi theo tiến sĩ Lâu!
Trần Linh đột nhiên quay sang hỏi Tô Tri Vi:
“Tiến sĩ Lâu nghiên cứu lĩnh vực nào?”
Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực
Đánh giá:
Truyện Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực
Story
Chương 333: Cột sáng
10.0/10 từ 15 lượt.
