Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực

Chương 264: Tốt hay xấu


Hàn Mông chạm mặt Quỳnh Huyền, ánh mắt điềm tĩnh, lạnh lùng đáp:


“Quen địa hình, tiện cho việc tuần tra.”


“Ta phải nói rõ, từ tầng ba trở xuống không cần các ngươi can thiệp, tránh gây phiền phức không cần thiết… Phó đội trưởng Hàn Mông xuống tầng ba, hình như không có báo cáo với ta thì phải?”


Điều Hàn Mông lo lắng cuối cùng cũng xảy ra, nhưng giờ với anh mà nói, chuyện này đã không còn quan trọng nữa… Mục đích đến căn cứ Cực Quang của anh, đã hoàn thành.


“Không có.” Hàn Mông bình tĩnh nhìn thẳng Quỳnh Huyền.


Dường như cảm nhận được sự khinh thường từ Hàn Mông, gương mặt Quỳnh Huyền thoáng hiện vẻ giận dữ, giọng hắn lạnh băng:


“Phó đội trưởng Hàn Mông, không tuân kỷ luật, tự ý rời vị trí, phạt giam tầng một, tạm thời cách chức năm ngày… Có ý kiến gì không?”


“Không có.”


Trần Linh trợn mắt, bất ngờ xen vào:


“Như vậy thì có bị trừ lương không?”


Hàn Mông: ???


Anh quay đầu nhìn Trần Linh, mặt đầy vẻ như thấy quỷ. Dù lúc nãy đấu khẩu với Quỳnh Huyền cũng chưa từng mất bình tĩnh như giờ… Một câu của Trần Linh, như thể âm thầm đâm một nhát vào gáy anh, khiến lòng tự trọng của anh bị tổn thương sâu sắc.


Vài phút trước còn vỗ ngực nói chắc chắn sẽ đứng về phía anh, giờ đã xoay mặt đề xuất trừ lương… Có thù cũng đâu cần nhớ kỹ vậy chứ??


Quỳnh Huyền nhíu mày, nhìn về phía Trần Linh đang đứng phía sau Hàn Mông, gần như không ai để ý tới trước đó:



“Ngươi ở đây làm gì?”


“Tôi…”


“Là tôi bảo cậu ấy theo tôi.” Hàn Mông chưa đợi Trần Linh trả lời, đã lên tiếng, “Cậu ấy vốn đang đi tuần, tôi bảo đi theo giám sát tôi, tránh việc một mình xuống tầng ba sẽ bị hiểu lầm là có âm mưu riêng.”


“Đúng vậy.” Trần Linh gật đầu lia lịa, “Là anh ấy ép tôi.”


Hàn Mông: …


Dù gì Hàn Mông cũng là phó đội trưởng được bổ nhiệm, Quỳnh Huyền không dám xử phạt quá tay, nhưng Trần Linh thì khác. Cậu chỉ là lính mới cấp một. Nếu Quỳnh Huyền cho rằng cậu đồng lõa với Hàn Mông, rất có thể sẽ bị vạ lây… Khó khăn lắm Trần Linh mới trà trộn được vào căn cứ Cực Quang, nếu bị giam cấm hay đuổi khỏi nơi này, nhiệm vụ sẽ hoàn toàn đổ vỡ.


Lúc này đây, người đau đầu nhất chính là Hàn Mông!


Quỳnh Huyền nhìn Trần Linh đầy nghi hoặc, nhưng cuối cùng chỉ khoát tay:


“Về vị trí của mình đi.”


Trần Linh không chút do dự quay người rời đi.


Mặt Hàn Mông vẫn không biểu cảm, anh cũng lập tức quay người đi về hướng tầng hai. Cùng lúc đó, giọng Quỳnh Huyền lại vang lên:


“Hàn Mông, ta mặc kệ ngươi với Đàn Tâm đã đạt được thỏa thuận gì. Nhưng ở đây, mọi thứ đều do ta quyết định… Hiểu chưa?”


Ánh mắt Hàn Mông lóe sáng, anh không trả lời cũng không quay đầu lại, lặng lẽ bước vào hành lang tối om…



Một chiếc giường bệnh được từ từ đẩy ra khỏi phòng thí nghiệm.



“Kỳ lạ thật… Tiêm dược tề lâu vậy rồi, tại sao tên 12138 này vẫn chưa có phản ứng gì?”


“Lẽ ra, dù là lần đầu tiêm, ít nhất cũng phải có thay đổi màu da… Nhưng trên người hắn chẳng có dấu hiệu gì cả.”


“Chẳng lẽ tiêm lượng quá ít?”


“Không rõ, cứ đẩy về theo dõi thêm xem sao.”



Khi giường bệnh được đẩy về phòng, mấy người mặc áo blouse trắng định rời đi thì một người trong số họ như chợt nhớ ra điều gì, lấy từ bên cạnh ra vài sợi dây trói.


“Cậu làm gì vậy?”


“Này, đừng quên hắn là bệnh nhân tâm thần. Nếu không trói chặt, lỡ tỉnh lại rồi chạy loạn thì sao?”


“Cũng đúng.”


Mấy người cùng nhau dùng dây buộc Giản Trường Sinh chặt vào giường, xác nhận dù kéo kiểu gì cũng không nhúc nhích được, mới yên tâm rời đi.


Căn phòng lại rơi vào tĩnh lặng.


Giản Trường Sinh từ từ mở mắt.


“Phù…” Hắn thở phào nhẹ nhõm, “Không biết mấy người đó tiêm vào người mình cái quái gì… Sao lại có cảm giác thoải mái đến vậy?”


Hắn quay đầu nhìn sang chiếc giường sát vách. Trên đó, một vật thể màu đen chẳng còn giống hình người đang nằm đó. Giản Trường Sinh trừng mắt, như bị giật mình.


Vừa rồi người nằm cạnh hắn còn là một thiếu niên, mới chớp mắt đã thành ra như vậy?



“Anh bạn… Anh bạn à?” Giản Trường Sinh thử lên tiếng, “Cậu còn sống chứ?”


Đám vật thể màu đen kia chẳng phản ứng gì. Mãi đến khi Giản Trường Sinh định bỏ cuộc, một giọng nói khàn đặc mới vang lên chậm rãi:


“… Không ổn lắm…”


“Cậu còn nói chuyện được à? Tôi tưởng cậu chết rồi.”


“… Đoán chừng cũng sắp… So với tình trạng bây giờ, có khi chết còn sướng hơn…”


“Cậu cảm thấy sao?”


“Không biết… Tôi không còn cảm nhận được thân thể nữa… Đau khắp nơi… Tầm nhìn cũng rất kỳ quái…”


Giản Trường Sinh thử ngẩng đầu nhìn sang, phát hiện khuôn mặt cậu ta đã bị ký tự đen sì bao trùm, đến mức không còn thấy rõ mắt ở đâu. Trong lòng bỗng cảm thấy thương cảm… Đen đủi như hắn lâu vậy rồi, hiếm lắm mới gặp được người thảm hơn.


Giản Trường Sinh thở dài:


“Cậu nghĩ sao lại đâm đầu vào đây…”


“Không phải cậu cũng tới sao?”


“Tôi? Tôi không giống cậu.”


Tôi sắp rời đi rồi… Giản Trường Sinh thầm nghĩ.


Triệu Ất ngừng một lát, giọng nói đầy bất lực:


“Nếu có lựa chọn, ai lại muốn tới chỗ này… Đáng tiếc, những người như chúng ta, mạng sống không đáng bao nhiêu cả.”



Giản Trường Sinh nhìn đồng hồ treo tường, từ khi vào căn cứ Cực Quang đã trôi qua ba giờ ba mươi phút… Trong quá trình thí nghiệm vừa rồi đã bỏ lỡ một lần cơ hội, lần này tuyệt đối không thể lỡ nữa.


“Anh bạn à, nhờ cậu giúp một việc nhé.”


“… Việc gì?”


“Dù lát nữa cậu thấy gì, nghe gì, cũng đừng lên tiếng… Cứ giả vờ như không biết gì cả, được không?”


Chỉ còn mười phút đến lần thí nghiệm tiếp theo, nghĩa là Giản Trường Sinh bắt buộc phải hành động. Cho dù cẩn thận đến đâu, cũng không thể qua mắt được người nằm sát bên – Triệu Ất. Vì thế, hắn phải xác nhận đối phương có tỉnh hay không, còn giữ ý thức không.


Giờ thấy Triệu Ất vẫn còn tỉnh, hắn chỉ có thể trước tiên dùng cách này để làm dịu tình hình.


“Được.” Triệu Ất đáp thẳng.


Câu trả lời dứt khoát khiến Giản Trường Sinh hơi bất ngờ. Hắn không nhịn được hỏi:


“Cậu không tò mò tôi định làm gì à?”


“Cây nấm mà biết nói chuyện thì chuyện cậu định làm còn quan trọng hơn sao?” Triệu Ất cười khổ hai tiếng, “Cậu trà trộn vào đây, chắc chắn có mục đích riêng rồi.”


Một câu này khiến Giản Trường Sinh cau mày, hắn không ngờ người bên giường lại thẳng thắn vạch trần thân phận của mình như vậy.


“Cậu không sợ tôi là người xấu sao?”


“Tôi sắp chết rồi… Tốt hay xấu, còn quan trọng sao? Nếu cậu xấu, đâm tôi một dao có khi tôi còn biết ơn nữa.”


Triệu Ất ngừng một lát, trong đầu cậu lần lượt hiện lên hình ảnh Trần Linh hóa thành tro bụi trên tàu, Hàn Mông bị cả nghìn người chỉ trích trước tòa, bản thân thì chịu đủ tra tấn trong căn cứ Cực Quang… Một hồi sau, cậu lại cất giọng khàn khàn:


“Huống chi, thời đại này tốt hay xấu… Tôi đã chẳng còn phân biệt được nữa.”


Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực Truyện Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực Story Chương 264: Tốt hay xấu
10.0/10 từ 15 lượt.
loading...