Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực
Chương 238: Tiếng đàn du dương
Lời Trần Linh vừa vang lên, trong lòng mọi người bất giác rùng mình.
Lúc trước còn có Phương Lập Xương ở đây, ít nhất nơi này vẫn còn một quan chấp pháp trấn giữ. Dù cái danh “quan chấp pháp” so với cái tên “hội Hoàng Hôn” chẳng đáng là gì, nhưng ít ra cũng mang lại chút cảm giác an toàn. Giờ thì Phương Lập Xương đã rời đi, chỗ dựa cuối cùng của họ cũng không còn nữa.
“Kiểm sát trưởng đại nhân là cường giả cấp bốn… Đối mặt với 6 Bích, chắc sẽ không gặp chuyện gì đâu nhỉ?” – Một phóng viên nhỏ giọng hỏi với vẻ lo lắng.
“Khó mà nói chắc.” – Vị luật sư biện hộ trầm ngâm. “Theo tôi được biết, cấp bậc bài trong hội Hoàng Hôn không phân theo thực lực mạnh yếu, mà dựa trên thời gian gia nhập. ‘Số 6’ chưa chắc đã yếu, ngược lại, có thể đó là kẻ mạnh mới được thu nhận gần đây…”
“Hội Hoàng Hôn mà, toàn là tội phạm truy nã cấp cao khắp các khu loài người, làm gì có kẻ nào yếu?”
“Vậy… kiểm sát trưởng đại nhân…”
Đám người bàn luận, rồi lại im bặt. Họ nhìn về phía cửa sổ đã bị phá tung, gió lạnh vẫn không ngừng tràn vào, cảm giác bất an trong lòng càng lúc càng lớn.
Lão Đinh tuy chẳng hiểu gì về ‘cấp bốn’ hay ‘hội Hoàng Hôn’, nhưng ông sợ ma. Đôi mắt nhỏ dài đảo một vòng nhìn quanh bóng tối đen đặc, nhìn đám bài poker vẫn bay lượn giữa không trung, ông rùng mình, rụt cổ lại rồi len lén núp sau lưng mọi người.
“Nếu không thì… ta quay về phòng trước, chờ kiểm sát trưởng quay lại?” – Luật sư biện hộ đề nghị.
Mọi người vội gật đầu tán thành.
Cả nhóm đi về phía cửa chính của đại sảnh. Luật sư biện hộ kéo thử chốt cửa, không nhúc nhích. Ông khựng lại, mặt hơi tái.
“Chuyện gì vậy? Bị khóa rồi sao?”
Nghe thế, ai nấy đều giật mình. Theo lý mà nói, yến tiệc vẫn đang diễn ra, cửa đại sảnh tuyệt đối không thể khóa lại. Nhưng trong tình huống thế này, cửa lại vừa vặn bị khóa… thật khiến người ta rợn tóc gáy.
“Để tôi thử xem.”
Trần Linh bước lên trước, xoay tay thử vài vòng. Khóa cửa phát ra tiếng ken két rất khẽ.
Ngay sau đó, cậu đột ngột dùng sức – rắc! – khóa cửa bị bẻ gãy. Cánh cửa từ từ hé mở… phía sau là một hành lang đen đặc như vực sâu.
Dựa vào ánh cực quang và ánh trăng len lỏi qua những khung cửa sổ lớn trong đại sảnh, mọi người vẫn còn thấy được xung quanh đôi chút. Nhưng phía sau cánh cửa ấy tuyệt đối là một mảng tối tăm không thấy nổi gì, hắc ám đến đáng sợ, tĩnh mịch đến rợn người.
Thấy cửa đã mở, mọi người thở phào, định quay lại phòng mình. Vài người thậm chí còn vui vẻ trêu đùa:
“Phóng viên Trác đúng là khỏe thật!”
“Đúng vậy, lúc nguy cấp vẫn là lão Trác ra tay.”
“Tôi còn tưởng vừa rồi là tên Bích nào đó quay lại nữa chứ, giật cả mình…”
Trần Linh giơ ngọn nến lên, ánh lửa nhè nhẹ lay động, chiếu sáng một góc bên cửa. Cậu mỉm cười:
“Tôi cầm nến mở đường cho mọi người, cứ theo tôi nhé.”
“Được, không vấn đề…”
Soẹt —!!
Lời còn chưa dứt, một bàn tay khô khốc trắng bệch đột nhiên thò ra từ khe cửa đen ngòm, âm thầm và quỷ dị chộp lấy cổ Trần Linh! Trước khi mọi người kịp phản ứng, cả người cậu đã bị kéo tuột vào bóng tối đằng sau cánh cửa!
Tất cả diễn ra trong nháy mắt. Chữ “được” vừa thốt ra, Trần Linh đã hoàn toàn bị nuốt chửng vào hắc ám. Ngay sau đó là tiếng hét thảm thiết vang lên từ phía sau cánh cửa!
Rồi… những tràng cười rùng rợn vang vọng, tiếng giãy giụa, tiếng xương thịt bị xé nát… vọng lại từ sâu trong hành lang tối đen.
Chỉ một giây sau, bóng tối phía sau cánh cửa lại lặng ngắt như tờ.
Tí tách, tí tách ——
Tiếng chất lỏng nhỏ xuống sàn vang vọng trong hành lang. Nhưng Trần Linh giờ phút này hoàn toàn không còn bất kỳ âm thanh nào nữa. Khe cửa trước mặt họ giờ đây giống như một con quái vật ăn thịt người màu đen, im lặng và rình rập, chực chờ nuốt chửng bất cứ ai tiến lại gần.
Những người tận mắt chứng kiến toàn bộ cảnh tượng đó như muốn ngừng cả tim. Họ hét lên hoảng loạn, vội vàng lùi lại phía sau, có người còn vì hoảng sợ mà té ngã xuống đất.
Cùng lúc đó, cây nến ban nãy Trần Linh cầm trong tay giờ đã thấm máu lăn từ trong khe cửa trở lại.
Ánh nến yếu ớt chiếu lên mặt ngoài của cánh cửa lớn, mọi người lúc này mới nhận ra: trên cánh cửa xuất hiện một vệt hoa văn hình 6 Bích. Nhưng ngay sau đó, ánh lửa bị máu tươi dập tắt, đường vân kia cũng theo đó chìm vào bóng tối.
Lão Đinh, người đứng gần Trần Linh nhất, ngã quỵ trên mặt đất, run rẩy lắp bắp không thành lời:
“Quỷ… cửa sau… phía sau cửa có… quỷ!!”
“Là 6 Bích!!” – Luật sư biện hộ mặt mày trắng bệch như tờ giấy. – “Hắn đang ở ngay đây!”
“Vậy còn kiểm sát trưởng thì sao? Ông ấy…”
Không ai trả lời.
6 Bích đã xuất hiện ở đây nghĩa là Phương Lập Xương hoặc đã bỏ sót hắn… hoặc chính ông ta đã gặp bất trắc.
Lòng tin cuối cùng của mọi người, hoàn toàn rơi xuống vực thẳm.
Két két ——
Đúng lúc này, từ phía sau đám người chợt vang lên một tiếng đàn violin kéo dài lạnh lẽo.
Mọi người lập tức sững sờ, kinh ngạc quay đầu nhìn lại.
Giữa sân khấu lờ mờ được bao quanh bởi ánh nến trắng, một bóng người đơn độc đứng sừng sững. Cằm nhẹ nhàng kẹp lấy cây đàn violin kiểu cổ, tay phải nâng cây vĩ dài, tựa như một nghệ sĩ đang chuẩn bị biểu diễn.
Ngay khi nhìn thấy người kia, con ngươi của đám đông đồng loạt co rút. Trong ánh sáng chập chờn, họ chẳng thể thấy rõ gương mặt hắn, nhưng nơi đây, ngoại trừ Trác Thụ Thanh vừa bị kéo đi, tất cả mọi người đều đang tụ lại...
Vậy thì, người trên sân khấu ấy là ai?
Trong không khí tĩnh lặng đến nghẹt thở, người trên sân khấu khẽ nhếch môi, giọng trầm khàn vang lên:
“Xin tặng cho quý vị Khúc độc tấu dây Sol.”
Ngay khoảnh khắc ấy, cây vĩ như một cây đũa thần vung lên uyển chuyển, dây đàn lập tức ngân vang, khi thì như mưa lũ trút xuống, khi lại như suối trong róc rách... Hắn tựa như một bậc thầy violin đang say sưa trình diễn bản nhạc của riêng mình trong đại sảnh nhuộm ánh vàng.
Gió lạnh rít gào ùa vào phòng tiệc, những bản thảo tin tức bay tán loạn, từng mẩu tin đồn vô căn cứ như những vũ công hỗn loạn bị cuốn theo nhịp điệu điên cuồng của hắn.
Mọi người chết lặng.
Tiếng kéo đàn lảo đảo, gằn gào, giống như ai đó dùng móng tay cào vào bảng đen, xuyên qua màng nhĩ, xé toạc thần kinh, phá vỡ hàng rào tâm lý mong manh đang run rẩy vì sợ hãi của từng người.
Trong đại sảnh mờ tối, hành lang vấy máu, ánh nến trắng tái chập chờn, một kẻ đang say mê tạo ra những âm thanh chói tai, loạn nhịp, điên cuồng trình diễn...
Cảnh tượng trước mắt khiến lý trí mọi người sụp đổ. Một phóng viên cuối cùng cũng bừng tỉnh trong kinh hoàng, chợt nhận ra kẻ trên sân khấu rất có thể chính là 6 Bích, liền cuống cuồng bỏ chạy khỏi đám đông.
Thế nhưng vừa chạy được ba bước, một cơn cuồng phong đã thổi qua.
Âm thanh violin đột ngột ngưng bặt, thay vào đó là một nhịp trống nặng nề, nghẹt thở.
Phanh ——!!
Cây đàn violin quét ngang, nện thẳng vào sau gáy phóng viên, máu bắn tung tóe.
Dòng máu đỏ tươi nhuộm lên thân cây đàn, soi chiếu lên gương mặt quen mà lạ kia — “Phương Lập Xương” hơi ngẩng đầu, ánh mắt lạnh lẽo điên loạn nhìn người phóng viên ngã trong vũng máu. Khóe môi hắn bất giác nhếch lên:
“Cấm rời khỏi sân khấu giữa chừng.”
Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực
Đánh giá:
Truyện Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực
Story
Chương 238: Tiếng đàn du dương
10.0/10 từ 15 lượt.
