Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực
Chương 211: Toái hồn lục soát
“Hắn là ai quan trọng lắm sao?”
Diêm Hỉ Thọ trừng trừng nhìn người áo đỏ, như thể hận không thể ăn tươi nuốt sống cậu ta.
“Hắn dám đến điều tra chuyện giao dịch nội tạng, đúng là tự tìm đường chết! Còn muốn ép ta giao ra ghi chép giao dịch nữa… Dù hắn là ai, hôm nay cũng đừng mong sống sót!”
“Cứ yên tâm, hôm nay hắn chắc chắn phải chết.” Giấy ngẫu sư cất giọng khàn khàn, “trò vặt của hắn, ta đã phần nào đoán được. Có ta và Bồ Thuật ở đây, dù hắn có mọc cánh cũng không bay nổi.”
“Ngài không tò mò à? Hắn có quan hệ gì với cái tên từng đột nhập vào thành Cực Quang, rồi tự thiêu trước mặt bao người, Trần Linh ấy?”
Nghe vậy, sát khí trên mặt Diêm Hỉ Thọ bớt đi đôi chút. Hắn chăm chú nhìn người áo đỏ đang bị phong ấn tại chỗ, trầm giọng nói:
“Ý ngươi là…”
“Vừa rồi ta đã kích hoạt Toái Hồn Châu, chi bằng nhân cơ hội này, tra thử xem hắn có bí mật gì.”
Giấy ngẫu sư nói xong thì ngẩng đầu nhìn về phía xa. Một người giấy đang bưng một vật thể lạ chậm rãi tiến lại, đó là một khối thủy tinh xám to bằng đầu người, bên trong như có hàng ngàn luồng sáng trắng bay loạn, nhìn kỹ mới thấy đó là những khuôn mặt linh hồn đang giãy giụa đau đớn.
Người áo đỏ nhìn vào khối thủy tinh ấy, ánh mắt nheo lại, không rõ đang nghĩ gì.
“Toái Hồn Lục Soát?” Lão quản gia gật đầu. “Cũng tốt, nếu linh hồn hắn không đủ cứng cáp mà bị nghiền nát, thì chúng ta cũng đỡ phải động thủ.”
Giấy ngẫu sư bước đến trước mặt người áo đỏ, đầu ngón tay khẽ lướt qua bề mặt khối thủy tinh, để lại một vết rạn cực nhỏ. Cùng lúc đó, những khuôn mặt linh hồn bên trong lập tức điên cuồng chen đến chỗ vết rạn như thể muốn trốn thoát khỏi nhà tù thủy tinh.
Ông ta giơ tay lên, từ bên trong kéo ra một khuôn mặt mờ ảo như khói trắng và quấn quanh trong lòng bàn tay. Bàn tay kia lại lướt thêm một lần, vết rạn liền lành lại như cũ.
“Hiện tại, kỷ lục chịu được lâu nhất của Toái Hồn Lục Soát thuộc về tiểu tử họ Giản kia, không biết linh hồn hắn được luyện thế nào mà có thể gắng gượng qua tới bốn vòng…”
Giấy ngẫu sư giơ bàn tay có khói trắng kia lên, đặt l*n đ*nh đầu người áo đỏ.
“Còn ngươi… ngươi chống được mấy vòng đây?”
Phịch!
Tiếng vừa dứt, tay ông ta như tia chớp áp xuống đầu người áo đỏ. Làn khói trắng kia lập tức biến thành một khuôn mặt dữ tợn, cuồng loạn chui vào đầu cậu ta!
Cùng lúc đó, từ đầu người áo đỏ lan ra những sợi khói trắng mờ nhạt. Trong đám khói đó, vô số hình ảnh lấp lóe, mơ hồ như màn hình TV nhiễu sóng, đang chậm rãi tìm kiếm hình ảnh cụ thể.
Một giây, hai giây, ba giây trôi qua…
Nhưng bên trong khói trắng vẫn không hiện ra bất kỳ hình ảnh nào.
Lông mày Diêm Hỉ Thọ bắt đầu nhíu lại.
“Chuyện gì vậy? Lục soát thất bại? Sao lại không có phản ứng gì…”
Lão quản gia cũng đầy nghi hoặc, vừa định mở miệng, thì trong đám khói trắng đột nhiên từng đôi mắt đỏ như máu mở bừng!
Khoảnh khắc sau, như thể có đôi tay vô hình nào đó từ bên trong chụp lấy khói trắng, mạnh mẽ đè ép nó sụp đổ. Một tiếng gào thét bén nhọn đầy thống khổ vang lên từ đầu người áo đỏ rồi nhanh chóng tắt lịm không còn tiếng động nào nữa…
Đó không phải là giọng của người áo đỏ, mà là của linh hồn vừa chui vào đầu cậu khi nãy.
Tất cả đều sững sờ, món Tế Khí này bọn họ đã dùng bao lâu nay, chưa từng xuất hiện tình huống kỳ quái như vậy…
Còn chưa kịp phản ứng, hai mắt người áo đỏ vốn đang nhắm nghiền đột ngột mở choàng, tròng mắt đỏ rực xoay tròn như sóng máu cuộn trào, chỉ trong chớp mắt đã che khuất tầm nhìn của mọi người. Đến khi họ nhìn rõ lại cảnh tượng trước mắt thì bóng người đó đã tung mình lên, lao về phía nóc nhà gần đó!
“Khốn kiếp!! Toái hồn lục soát vô hiệu với hắn?!”
“Hắn còn mang cả toái hồn châu đi rồi!”
“Thằng nhãi này đúng là quá tà dị! Tuyệt đối không thể để sống sót! Giết ngay tại chỗ!!”
Liên tiếp những tiếng gào thét vang lên trong đám đông. Lão quản gia nhìn bóng áo đỏ đang dần đi xa, sát ý bùng phát trong đôi mắt, lập tức hạ lệnh!
Giấy ngẫu sư cũng đã tức giận đến cực điểm, bị đùa giỡn hết lần này tới lần khác khiến ông ta hoàn toàn mất sạch kiên nhẫn. Dù lão quản gia không lên tiếng, ông cũng tuyệt đối sẽ không để người này sống sót… Lần này, ông không để người giấy truy sát nữa, mà tự mình giẫm lên từng tầng lớp người giấy điên cuồng chồng chất, lao vụt theo hướng người áo đỏ rời đi!
Cùng lúc đó, sắc mặt Bồ Thuật áo đen cũng trở nên cực kỳ khó coi, hắn giẫm mạnh một bước, cơ thể lại một lần nữa tan biến trong không khí như nét vẽ bị xóa sạch.
Trên nóc nhà, gió lạnh thổi phần phật!
Người áo đỏ vừa đáp xuống mái, còn chưa kịp hành động, thân thể cậu đã vang lên một tiếng nổ lớn!
Tựa như hai viên đại bác đồng thời xuyên phá từ sau lưng, cơ thể người áo đỏ bị xuyên thủng từ tim đến bụng, máu thịt nổ tung, để lộ rõ bóng dáng Bồ Thuật đang lao tới cực nhanh phía sau.
Cơ thể cậu khựng lại, cứng đờ tại chỗ. Gần như cùng lúc, một nhát cắt sắc lẹm xuyên qua không khí, nhẹ nhàng lướt qua người cậu…
Cậu giống như một khối đậu hũ máu bị cắt mở, từ vai trái đến hông phải, nửa người trên bắt đầu tách rời, đường cắt láng mịn đến rợn người.
Bồ Thuật áo đen và Giấy ngẫu sư sóng vai đứng gần đó, lạnh lùng nhìn thi thể không còn hình dạng kia, thần sắc thản nhiên đến vô tình… Một người cấp bốn, một người cấp năm, cùng lúc bộc phát toàn bộ thực lực, kết cục, không có chút gì bất ngờ.
Cuối con đường phía xa, Sở Mục Vân trong áo khoác dạ vừa chạy tới, trông thấy một màn ấy thì chết trân tại chỗ.
“Ta nói rồi, hôm nay dù có mọc cánh, ngươi cũng đừng mong rời khỏi nơi này.”
Ánh mắt Giấy ngẫu sư nhìn người áo đỏ, như đang nhìn một xác chết.
Có lẽ vì bộ Huyết Y kia, dù ngực bị mở toang, bụng bị xé rách, toàn thân tan vỡ, bị chém làm đôi… người áo đỏ vẫn chưa chết ngay. Cậu đẫm máu đứng trên mái, giống như một quái vật bị ép khâu lại từ những mảnh thịt hỗn loạn.
Gió lạnh gào thét trên mái cao, làm áo choàng đỏ rách tơi bay phần phật. Cậu cúi đầu nhìn đám người dưới mái, khóe miệng nhếch lên nụ cười quái dị điên cuồng.
“Ai nói… tôi muốn chạy?”
Trước mặt bao người, cậu giơ tay cầm lấy quả cầu thủy tinh xám dính đầy máu, nâng lên trước ngực…
“Chỉ một cái linh hồn lục soát… Không đủ.”
Cậu hé miệng, cắn thẳng xuống!
Hàm răng nhợt nhạt sắc bén trong tích tắc nghiền nát thủy tinh xám, vô số gương mặt linh hồn giãy giụa bên trong ào ra, bị miệng cậu nhai nghiến, phát ra âm thanh sắc lẻm chói tai!
Khoảnh khắc đó, cậu như một ác ma đang nuốt chửng linh hồn người sống!
Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực
Đánh giá:
Truyện Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực
Story
Chương 211: Toái hồn lục soát
10.0/10 từ 15 lượt.
