Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực

Chương 209: Da mặt, cùng hí bên trong người


Người đàn ông trung niên bước ra từ cửa nhà Văn Sĩ Lâm, vai quần chúng trong nhà xưởng bỏ hoang, phóng viên Lâm Yến với gương mặt lạ lẫm ăn thịt gà ngấu nghiến, diễn viên quần chúng trong "Binh Đạo Cổ Tàng", kẻ Soán Hỏa số 13…


Mấy chục gương mặt bị Trần Linh gỡ xuống, nhìn từng thân phận biến hóa kia, Trần Linh dần trở nên tê dại. Từ lúc nào mà cậu lại đóng quá nhiều vai như vậy… Trong thoáng chốc, cậu thậm chí nghi ngờ bản thân rốt cuộc là ai, rốt cuộc là cái gì?


Là một gã hề không ngừng đóng giả làm người khác, hay chỉ là kẻ bị mắc kẹt trên sân khấu hỗn loạn, tuyệt vọng diễn hết một vở kịch?


Cuối cùng, khi gương mặt kia, gương mặt thật sự thuộc về cậu, thuộc về Trần Linh hiện lên trong bóng gương của chiếc đồng hồ treo tường, Trần Linh mới hơi thở phào nhẹ nhõm.


Đó là khuôn mặt mà cậu quen thuộc nhất, cũng là hình dáng nguyên bản nhất của mình. Kỹ năng “Vô Tướng” của cậu chỉ có thể đưa về nơi đây, bên dưới gương mặt này, sẽ không còn mặt nào khác.


Quả nhiên, ta vẫn là ta… Ta chính là Trần Linh.


Trần Linh hít sâu một hơi, như muốn thở ra hết những hoài nghi và sợ hãi vừa rồi vẫn quẩn quanh trong đầu… Vở kịch đã kết thúc, đến lúc phải rời đi.


Cậu vừa định quay lưng bước đi thì đột nhiên phát hiện sau khi trở lại khuôn mặt thật, chiếc áo khoác màu nâu trên người mình đã biến thành bộ hí bào đỏ rực.


“Không cẩn thận mà cũng biến về hết rồi à… Thôi, cứ biến lại thành Diêm Hỉ Thọ, rời đi trước đã.”



Trần Linh lẩm bẩm, cậu vừa quay người bước ra một bước, thì cả người đột nhiên khựng lại tại chỗ.


Cậu nhìn vào bóng mình trong đồng hồ treo tường, chính mình trong bộ hí bào đỏ thẫm, một nghi vấn mà cậu đã quên từ lâu, đột nhiên bùng lên trong đầu…


Mình… vì sao lại mặc bộ hí bào này?


Bộ hí bào này, đáng ra là của A Yến… Khi A Yến chết, cha mẹ cậu ấy đã coi bộ đồ này là áo liệm, chôn cùng cậu ấy… Thế mà tại sao bây giờ lại ở trên người mình?


Từ đêm mưa hôm đó, khi Trần Linh lần đầu khôi phục trí nhớ, bộ hí bào này đã khoác trên người cậu… Nhưng trước đó, cả cậu và A Yến đều đã bị chôn xuống đất, vậy thì là khi nào cậu lại được khoác lên bộ hí bào này?


Và… rõ ràng đây không phải đồ của mình, vì sao mỗi lần chết đi, nó đều theo mình mà xuất hiện trở lại?


Ngay khi câu hỏi này xuất hiện, toàn thân Trần Linh lập tức nổi da gà, cậu cứng ngắc quay đầu lại, nhìn vào hình bóng trong gương, ánh mắt không thể khống chế mà co rút lại…


Cậu như bị ma xui quỷ khiến, giơ tay lên, lại sờ vào cằm mình…


Kỹ năng “Vô Tướng” của cậu, chỉ có thể quay lại đến đây, dưới lớp da này không thể còn gương mặt nào khác… Thế nhưng Trần Linh vẫn làm vậy.


Ngón tay cậu nhẹ nhàng miết trên cằm hơi thô ráp, như đang tìm kiếm điều gì đó. Đột nhiên, ngón út của cậu chạm phải một gờ nhỏ không dễ nhận ra… Tựa như một lớp da mặt mỏng bị ép sát vào một cách hoàn hảo, giờ lại hé lộ ra một nếp nhăn.



Yết hầu cậu lăn lên lăn xuống, đầu ngón tay nhẹ nhàng kẹp lấy chỗ gờ nhỏ đó, rồi dứt khoát xé xuống…


Một lớp da mỏng nhẹ đến cực điểm trượt khỏi ngón tay Trần Linh.


Tiếng "cót két" của đồng hồ quả lắc vang lên giữa căn phòng tĩnh mịch. Trên mặt kính trong suốt, chẳng biết từ khi nào đã hiện ra gương mặt một thiếu niên thanh tú… Gương mặt ấy, Trần Linh vĩnh viễn không thể quên được, bởi vì…


Đó là mặt của Trần Yến.


Khi nhìn thấy gương mặt ấy trong gương, đầu óc Trần Linh như trống rỗng, cả người đứng bất động như hóa đá… Đồng thời, hình ảnh trước mắt cậu bắt đầu vặn vẹo. Thư phòng ban nãy biến mất không còn dấu tích, thay vào đó, là một con đường thần đạo uốn lượn vặn vẹo, kéo dài từ vực sâu lên tận trời cao.


Trần Linh như nhớ ra điều gì đó, cứng đờ quay đầu nhìn lại. Trên bậc thang đầu tiên của con đường thần đạo, một dòng chữ nhỏ từng bị cậu bỏ qua lại lần nữa hiện lên trong tầm mắt:


[Mất đi người yêu ngươi nhất, và sẽ trở thành người đó.]


Con ngươi Trần Linh đột nhiên co rút!


Kỳ vọng khán giả +10


Hiện tại: 64%



Sau đó, như thể nghĩ ra được điều gì, đôi mắt Trần Linh không tự chủ được mở to, như nhìn thấu tất cả, rồi bật cười:


“Ta hiểu rồi... Là bọn mày! Lại là bọn mày đang đùa giỡn ta?! Khó khăn lắm mới yên ổn được một thời gian, hóa ra tất cả đều là đang chờ ta ở đây?!”


“Là bọn mày sửa tên trong ghi chép giao dịch! Sửa cả những bức ảnh kia! Ngay cả khuôn mặt của ta cũng bị thay đổi! Có phải không?!”


“Bọn mày thấy Diêm Hỉ Thọ nhớ nhầm, liền tạm thời nảy ra cái ý tưởng này! Muốn dùng trò bẩn này để bức ta phát điên… Nhưng không phải mọi thứ đều có thể bị bóp méo! Ta nhất định có cách chứng minh ta là ai, nhất định có cách!!”


Dưới bộ hí phục đỏ rực, bóng dáng ấy điên cuồng túm lấy tóc mình, đi tới đi lui trong phòng như đang gắng sức suy nghĩ điều gì đó.


Tiếng còi báo động rền vang ngoài cửa sổ, vô số bóng người chạy qua lại bên ngoài, bên kia cánh cửa bị khóa, từng bước chân nặng nề đang tiến lại gần.


Ánh mắt người áo đỏ rơi vào khu nhà giam phía xa, một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu, đôi mắt tối tăm như vùng vẫy giữa tuyệt vọng đột nhiên lóe sáng lên chút hi vọng.


“Ta biết rồi… Toái Hồn lục soát! Toái Hồn lục soát!!”


“Bọn mày có thể bóp méo sự vật trong hiện thực, nhưng không thay đổi được ký ức in sâu trong linh hồn ta… Chỉ cần ta tự mình làm chứng truy ký ức Toái Hồn! Như vậy sẽ tận mắt thấy được đêm hôm đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì!”


Người áo đỏ như kẻ chết đuối vớ được cọng rơm cứu mạng, không chút do dự đấm vỡ cửa sổ, thân hình nhẹ nhàng như cánh bướm, từ tầng bốn nhảy xuống, lao thẳng về phía phòng thẩm vấn bên trong khu nhà giam.



Lão quản gia dẫn theo hơn mười người đứng ngoài cửa, sắc mặt cực kỳ khó coi. Sau lưng ông ta, Giấy Ngẫu Sư với người giấy bám trên lưng, và một người đàn ông áo đen đứng hai bên.


Nếu lúc này người áo đỏ quay đầu lại, sẽ nhận ra người đàn ông áo đen kia chính là vị Thư thần đạo cường giả đã từng bị Hàn Mông ngăn cản trên tàu, người từng cố gắng lừa cậu rời khỏi Binh Đạo Cổ Tàng, muốn đưa cậu vào Thành Cực Quang.


Giờ đây, cả hai đứng cạnh lão quản gia, nhìn theo bóng áo đỏ vừa nhảy qua cửa sổ, sắc mặt âm trầm như nước.


“Hắn còn dám giả mạo ta… Đúng là muốn chết.”


Giấy Ngẫu Sư lạnh lùng hừ một tiếng. Người giấy trên lưng hắn bay lên, lướt qua cửa sổ bị đập vỡ, đuổi theo hướng người áo đỏ rời đi như một bóng ma.


Người đàn ông áo đen cũng liếc nhìn theo, lạnh lùng hừ một tiếng, thân thể như biến thành làn mực tan biến tại chỗ.


Lão quản gia vội vàng bước vào thư phòng, tìm kiếm xung quanh, nhanh chóng phát hiện Diêm Hỉ Thọ bị đánh ngất đang nằm trong tủ sách. Ông run rẩy kiểm tra hơi thở, xác nhận vẫn còn sống mới thở phào nhẹ nhõm.


Sắc mặt ông ta lập tức hiện lên vẻ giận dữ và sát ý lạnh lẽo.


“Dám vượt ngục xong còn quay lại ra tay với đại thiếu gia… Hôm nay nếu hắn còn sống, thể diện của thương hội Quần Tinh coi như mất sạch!”


“Yên tâm.” Giấy Ngẫu Sư bên cạnh nhàn nhạt nói:


“Lần này, hắn không thoát được đâu.”


Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực Truyện Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực Story Chương 209: Da mặt, cùng hí bên trong người
10.0/10 từ 15 lượt.
loading...