Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực

Chương 207: Rối loạn?


Lão quản gia đứng ở cổng, vẻ mặt có chút lo lắng.


Ông ta liên tục gõ mấy lần vào cửa phòng, đang định lấy chìa khoá dự phòng ra thì cánh cửa chợt được mở từ bên trong.


Phía sau cánh cửa, Diêm Hỉ Thọ trông có vẻ không vui:


“Có chuyện gì?” Hắn nhíu mày hỏi.


Thấy Diêm Hỉ Thọ vẫn bình an vô sự, lão quản gia rốt cuộc cũng thở phào nhẹ nhõm:


“Thiếu gia, ngài làm tôi sợ muốn chết… Nhà giam bên kia lại có kẻ nguy hiểm vượt ngục, tôi còn lo cho sự an toàn của ngài…”


“Lo cho ta gặp chuyện?” Diêm Hỉ Thọ cười lạnh, “Bây giờ mới biết lo hả? Đám canh ngục kia đúng là vô dụng! Chờ xử lý xong vụ này, ta sẽ đuổi hết cả lũ!”


Giọng điệu Trần Linh lúc này mô phỏng lại Diêm Hỉ Thọ gần như hoàn hảo, giống như thật đến từng chi tiết. Cậu không rõ lão già này là ai, nhưng với tính khí hiện giờ của “Diêm Hỉ Thọ”, nóng nảy, bất mãn, càng dữ dằn thì càng đúng vai.



Lão quản gia như nhớ ra điều gì:


“Thiếu gia, ban nãy người ta nói Giấy ngẫu sư đến? Ông ta đâu rồi?”


“Hắn đến để bảo vệ tôi, nhưng tôi đuổi đi rồi. Ở đây lãng phí thời gian chi bằng mau đi bắt kẻ vượt ngục kia về, như vậy mới thật sự an toàn.”


“Thì ra là vậy.” Lão quản gia gật đầu, “Nhưng trong tình thế rối ren này, bên cạnh ngài vẫn nên có người. Tôi sẽ cho mời vị thư sinh kia đến, có hắn ở đây thì an toàn hơn nhiều.”


Trần Linh đang định từ chối, nhưng nghĩ đến thân phận hiện tại của mình, nếu từ chối quá mức có thể gây nghi ngờ, cậu đành lạnh nhạt gật đầu:


“Được.”


Nói xong, lão quản gia khom người hành lễ rồi nhanh chóng rời đi. Trần Linh chậm rãi đóng cửa lại.


Ngay sau đó, cậu lập tức lao về phía bàn đọc sách, kéo Diêm Hỉ Thọ đang bị đánh ngất từ dưới gầm ra ngoài, hai tay nhanh chóng lục soát trên người hắn. Nhưng ngoài mấy thứ lặt vặt, chẳng có gì đáng giá. Lông mày Trần Linh càng lúc càng nhíu chặt, cậu tiếp tục lục tung cả căn phòng.


Trần Linh biết thời gian không còn nhiều. Người mà lão quản gia gọi là "thư sinh" kia rất có khả năng là một người bên ngoài. Một khi bị ai đó thân cận kè kè bên cạnh, việc lục soát tìm bản ghi chép giao dịch sẽ trở nên cực kỳ khó khăn. Hơn nữa, nếu ở lâu với người khác, việc cậu bại lộ chỉ là chuyện sớm muộn, dù sao cậu cũng không thể nhận mặt hết những người trong thương hội này.



Cậu dùng tốc độ nhanh nhất để lục tung căn phòng vài lượt, tìm thấy không ít tài liệu cơ mật, nhưng lại không thấy gì liên quan đến giao dịch nội tạng. Nhìn đồng hồ treo tường, biết thời gian gấp rút, Trần Linh quay lại chỗ Diêm Hỉ Thọ đang nằm bất tỉnh.


BỐP!


Cậu mạnh tay tát vào mặt Diêm Hỉ Thọ. Hắn lập tức tỉnh lại.


Vừa mở mắt ra, thứ đập vào mắt là một người giống hệt bản thân mình. Còn chưa kịp kinh hãi thì một bàn tay đã siết chặt lấy miệng hắn.


“Ngươi chỉ có một cơ hội,” Trần Linh lạnh lùng nói, “trả lời sai, hoặc không trả lời, ta sẽ giết ngươi. Hơn một tháng trước, có một trái tim từ Khu 2, phố Băng Tuyền được vận chuyển tới Thành Cực Quang… Các ngươi đã giao nó cho ai?”


Diêm Hỉ Thọ trừng mắt nhìn “chính mình”, ánh mắt tràn đầy hoảng loạn, thân thể không tự chủ được mà run lên từng hồi.
P
Trần Linh buông nhẹ tay đang bịt miệng hắn ra, Diêm Hỉ Thọ lập tức hoảng hốt trả lời:


“Phố…phố Băng Tuyền? Để ta nghĩ xem đã…”


Trần Linh lập tức nheo mắt lại, sát khí quanh người dày đặc đến mức gần như ngưng tụ thành hình. Một tay cậu siết chặt thành nắm đấm, chuẩn bị tung thẳng vào mặt Diêm Hỉ Thọ.


“Chờ đã!! Phố Băng Tuyền! Ta nhớ ra rồi!” Diêm Hỉ Thọ vội hét lên, sắc mặt trắng bệch, “Đúng rồi… Một tháng trước, từ phố Băng Tuyền… Có một quả tim của thiếu niên khoảng mười sáu tuổi được chuyển đến… Ta nhớ lúc đó còn có thêm một vài cơ quan nội tạng khác, hình như là của anh trai thiếu niên đó… Số hàng đó hình như được chuyển đi đâu đó…”



Diêm Hỉ Thọ trông như bị dọa phát điên, toàn thân run rẩy như bị điện giật. Dù là ai đi nữa, vừa mở mắt đã thấy một “bản sao” của chính mình đang siết cổ, với ánh mắt giết người, chắc chắn cũng không thể giữ nổi bình tĩnh.


Lông mày Trần Linh lập tức nhíu chặt: “Không đúng, ngươi nhớ nhầm rồi. Người được lấy tim là anh trai, các cơ quan khác là của em trai.”


“Hả?” Diêm Hỉ Thọ thoáng ngớ người, nhưng thấy Trần Linh đã giơ nắm đấm lên, liền hoảng loạn giải thích, “Không! Ta không nhớ nhầm! Thật đó! Ta nhớ rất rõ! Lúc đó bọn họ nói là anh trai mắc bệnh tim, người nhà mới lừa em trai đi hiến tim… Cuối cùng cả hai đều bị chúng tôi đưa về đây. Lúc ấy chính ta còn trực tiếp kiểm tra, tim của cậu em rất sạch sẽ!”


Lông mày Trần Linh nhíu càng chặt hơn, cậu cười lạnh: “Xem ra, ngươi thật sự không muốn sống…”


“Ta không nói dối mà!” Diêm Hỉ Thọ mặt tái nhợt như tờ giấy, cắn răng chỉ vào góc bàn nơi một cuốn sách rơi xuống đất, “Ghi chép giao dịch ở ngay dưới tấm ván kia, ngươi có thể tự mình kiểm tra… Ta không lừa ngươi đâu!”


Trần Linh nghe vậy liền nheo mắt lại, túm lấy cổ áo Diêm Hỉ Thọ kéo tới bàn đọc sách, dùng tay gõ nhẹ lên tấm gỗ hắn vừa chỉ. Quả nhiên phía dưới là rỗng.


Thì ra giấu ở đây… Bảo sao lúc nãy tìm mãi không thấy.


Trần Linh dùng lực bóp tay, tấm gỗ phát ra âm thanh khẽ rồi bật lên. Bên dưới là một chồng tài liệu được sắp xếp ngay ngắn.


Trần Linh lấy ra xấp giấy, nhanh chóng lật xem. Trên đó là bản ghi chép từng lần vận chuyển nội tạng bí mật của thương hội Quần Tinh, bao gồm loại cơ quan, tuyến đường vận chuyển, thông tin người hiến, và kết quả kiểm tra sức khỏe.



Rất nhanh, Trần Linh tìm được bản ghi chép đúng với ngày mình cần.


Trong ngày đó, thương hội chỉ có một lô hàng: một trái tim, cùng một bộ nội tạng trừ tim. Nguồn gốc là Khu 2, phố Băng Tuyền. Bác sĩ phẫu thuật chính là một người tên Cốt Đao. Ở mục “chủ thể ban đầu”, ghi rõ là hai anh em:


Trái tim – Trần Yến; các cơ quan còn lại – Trần Linh.


Ở mục đánh giá sức khỏe, Trần Linh bị chấm ở mức rất thấp, lý do là có bệnh tim bẩm sinh, sức khỏe yếu từ nhỏ. Trong khi đó, Trần Yến được đánh giá ở mức cao nhất.


Nhìn thấy dòng thông tin đó, Trần Linh đứng sững tại chỗ.


Sao có thể như vậy…


Diêm Hỉ Thọ là người phụ trách toàn bộ mảng giao dịch cơ quan của thương hội, trí nhớ có thể lộn xộn thì còn hiểu được, nhưng sao cả bản ghi chép cũng sai? Hay là sai ngay từ lúc đăng ký ban đầu?


Trần Linh đương nhiên biết trái tim kia thuộc về ai, chính ngực cậu bây giờ đang trống rỗng. Khả năng duy nhất là bên phía phố Băng Tuyền đã cố tình tráo đổi.


Kỳ vọng khán giả +4


Ngay khi Trần Linh còn đang hoang mang suy nghĩ, một hàng chữ mờ hiện lên phía cạnh bên cậu trên sàn nhà. Nếu lúc này cậu quay đầu lại, có thể sẽ nhìn thấy tại chỗ ngồi mơ hồ giữa không gian, những đôi mắt đỏ hơi nheo lại, như thể đang mỉm cười…


Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực Truyện Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực Story Chương 207: Rối loạn?
10.0/10 từ 15 lượt.
loading...