Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực

Chương 202: Xông hang hổ


Tuyết trắng trên giấy kéo dài khắp sàn gác bên trong, một phần nhỏ cuốn lấy thân thể Giản Trường Sinh, trông chẳng khác gì một cỗ quan tài đang giam hắn lại lần nữa.


Trong mắt Giản Trường Sinh hiện lên một tia tuyệt vọng.


Hắn cứ nghĩ mình đã được Trần Linh cứu thoát, hai người liên thủ ít nhất vẫn còn sức đánh một trận, cùng lắm thì lợi dụng Tích Huyết Đà để chạy trốn. Nhưng hắn hoàn toàn không ngờ rằng, vòng qua vòng lại, cuối cùng vẫn rơi vào tay đối phương.


Đám người thuộc Ngẫu thần đạo này đối phó với người xứ lạ mạnh đến mức đáng sợ, vốn dĩ không phải loại kẻ địch mà bọn họ hiện tại có thể chống lại... Nhưng nếu mình đã bị tóm, thì Trần Linh chắc cũng khó lòng thoát nạn.


Tấm giấy trắng nuốt trọn thân hình Giản Trường Sinh, một lần nữa biến hắn thành một người giấy. Gã đàn ông lưng còng chỉ tùy ý chấm hai con mắt đỏ lên người giấy, khiến nó hoàn toàn rơi vào trạng thái bất động.


Gã vác người giấy đó lên lưng, ánh mắt lại lần nữa dừng lại trên tòa nhà đối diện.


“Còn chưa bắt được à... Chẳng lẽ, còn cần ta đích thân ra tay?”


Gã nhìn về phía tòa nhà dân cư đang dần sáng đèn phía xa, lông mày khẽ nhíu lại. Trực giác mách bảo gã rằng phải nhanh chóng bắt được con chuột đang trốn chạy kia.


Gã bắt đầu tiến về phía tòa nhà đối diện.



...


Bên trong tòa nhà bỏ hoang, một người giấy nhẹ tênh như không có trọng lượng, lặng lẽ lướt qua.


Từ một phút trước, nó đã mất dấu Trần Linh. Dù lục tung mấy gian phòng đổ nát quanh đó vài lần, nó cũng không tìm ra chút dấu vết nào của sinh vật sống... Trần Linh dường như thật sự đã bốc hơi khỏi thế gian.


Nhưng nó có thể khẳng định: Trần Linh vẫn chưa rời khỏi tòa nhà dân cư này. Nếu không thì chắc chắn đã không thoát khỏi con mắt của bản thể.


Ánh mắt trống rỗng của nó đảo qua một gian bếp bỏ hoang, xác nhận không có người xong thì tiếp tục đi sang phòng kế bên. Đợi đến khi thân hình nó rời hẳn khỏi phòng, một chiếc cửa sổ cũ kỹ khuất trong góc khẽ rung lên.


Trần Linh giờ đây đã rơi xuống tận đáy tuyệt vọng.


Từ vị trí này, cậu có thể nhìn thấy mọi chuyện xảy ra bên tòa nhà đối diện thông qua ô cửa sổ. Cảnh tượng Giản Trường Sinh bị phản sát trong nháy mắt đều bị cậu thu trọn vào mắt... Trần Linh gần như có thể khẳng định: đối phương tuyệt đối không phải là cấp bốn bình thường.


Cậu và Giản Trường Sinh đều là cấp hai, dù có nhiều kỹ năng đến đâu cũng không thể là đối thủ của hắn. Bây giờ chỉ có thể tạm thời ẩn thân nhờ kỹ năng vặn vẹo của Hí thần đạo. Nhưng đó không thể là kế lâu dài... bởi vì bản thể của đối phương đang tiến thẳng đến tòa nhà này.


Vậy nên trước mặt Trần Linh chỉ còn lại hai con đường: một là nhân lúc đối phương chưa phát hiện, lập tức liều mạng chạy trốn, tuy xác suất trốn thoát rất nhỏ. Hai là tiếp tục giả dạng, đánh cược rằng đối phương không thể phát hiện ra mình.


Trần Linh cho rằng con đường thứ hai khả thi hơn. Dù sao thì kỹ năng biến thân thành vật phẩm của Vô Tướng chỉ có mình cậu nắm giữ, người khác rất khó nghi ngờ một vật thể vô tri đứng trong góc tối, nên tiếp tục ngụy trang vẫn là lựa chọn an toàn nhất.



Đầu óc Trần Linh vận hành hết công suất. Đúng lúc cậu đang chuẩn bị thi hành kế hoạch thì một ý tưởng điên rồ hơn bất ngờ nảy ra trong đầu...


Nếu người khác không thể nghĩ ra rằng cậu có thể biến thành đồ vật, vậy liệu có thể lợi dụng chính điểm này... để đánh cược một ván lớn hơn?


Trần Linh vẫn đang tìm trái tim của mình, nhưng đến giờ vẫn chưa có chút manh mối nào. Đám bác sĩ của Văn Sĩ Lâm chắc cũng không cung cấp được thông tin gì hữu ích...
Mà hiện tại, một cơ hội tiếp cận kẻ đứng sau kênh giao dịch nội tạng đang bày ra trước mắt cậu.


Người đàn ông lưng còng muốn biết tung tích của Văn Sĩ Lâm và Lâm Yến, chắc chắn sẽ không giết cậu tại đây, mà sẽ mang cậu về thương hội để điều tra ký ức. Trong khoảng thời gian đó, nếu phối hợp thêm với kỹ năng Vô Tướng... có lẽ sẽ có cơ hội xoay chuyển tình thế?


Ý nghĩ này vừa lóe lên trong đầu, Trần Linh suýt nữa bị chính mình dọa sợ. Kế hoạch này thật sự quá điên cuồng, quá mạo hiểm, cậu đâu phải nhân vật chính được buff đầy đủ, nếu chết thật thì hậu quả khôn lường...


Nhưng trớ trêu thay, ý nghĩ ấy cứ quanh quẩn mãi trong đầu không xua đi được. Dường như trong lồng ngực vốn lạnh băng và trống rỗng kia... lại một lần nữa dâng lên cảm giác phấn khích và hồi hộp quen thuộc ngày nào.


Lần cuối cùng cậu có cảm giác này là lúc đang trên đường tới Cổ Tàng Binh Đạo, mạo hiểm trà trộn vào hàng ngũ Soán Hỏa giả.


Đát đát đát...


Cậu nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc vang lên từ dưới lầu, là gã đàn ông lưng còng đang tới gần. Thời gian để cậu do dự đã không còn nhiều.


Trong tòa nhà hoang vắng không một bóng người, bóng dáng gã đàn ông lưng còng cõng theo người giấy chậm rãi dừng lại. Ánh mắt gã lướt qua những căn phòng rối ren quanh đó, lạnh nhạt mở miệng:



Vừa dứt lời, từng hình nhân giấy trắng lần lượt xuất hiện sau lưng gã, giống như đám âm hồn tụ hội, nhanh chóng tản ra bốn phương tám hướng để lục soát.


Một người giấy tìm không thấy Trần Linh thì mười mấy cái cùng tìm, số lượng này đủ để lật tung cả tầng lầu, căn bản không cho Trần Linh chút cơ hội nào để ẩn nấp hay che giấu.


Người đàn ông v**t v* tờ giấy ghi chép trong tay, lặng lẽ đứng yên tại chỗ. Ánh mắt gã, qua khóe mắt, cũng đã bao phủ mọi cánh cửa sổ và lối ra xung quanh. Bất kỳ vật gì dám từ trong tòa nhà này thoát ra ngoài, gã đều có thể biến tờ ghi chép trong tay thành vũ khí đoạt mạng, tiêu diệt nó trong nháy mắt.


Đúng lúc đó, dường như gã cảm giác được điều gì, hơi kinh ngạc nhíu mày nhìn sang bên cạnh.


Trong căn phòng tối phía trước, một nòng súng bất ngờ lóe sáng—


Đoàng!


Viên đạn rít lên xé gió, lao thẳng về phía mi tâm của gã đàn ông lưng còng!


Nhưng trước khi đạn kịp tiếp cận trong vòng nửa mét, một tờ giấy trắng đã như chiếc ô bung ra trước mặt gã, đạn vừa chạm vào mặt giấy đã bị lực đàn hồi bắn ngược đi, không để lại lấy một vết xước.


“Ồ, còn có cả súng cơ à?” gã thản nhiên nói, rồi chiếc ô giấy trước mặt tan biến, các trang giấy nhanh chóng tụ lại rơi vào lòng bàn tay gã. Sau đó, gã cong ngón tay, búng mạnh—


Một phát súng không thành công, Trần Linh trong bóng tối sầm mặt lại, quay người lao về phía cửa sổ gần nhất. Nhưng cậu chỉ kịp bước một bước, tờ ghi chép phá không kia đã tự động tụ lại, trong nháy mắt hóa thành hình người giấy, đập thẳng cậu vào tường!



Rầm!


Dưới sức mạnh khủng khiếp, bức tường sập đổ, thân thể Trần Linh bị đánh bay ra ngoài.


Cùng lúc đó, những trang giấy trắng dày đặc trên thân người giấy cuốn lấy cậu như rắn siết chặt. Trước khi thân thể kịp chạm đất, cậu đã bị chúng bao phủ gần như toàn thân, chỉ còn lại phần đầu là còn chút kẽ hở, đang dần bị xâm chiếm.


Bóng người lưng còng chậm rãi bước tới gần.


Trần Linh không còn cách nào cử động, chỉ có thể chuyển động ánh mắt, nhìn thấy người đàn ông kia dừng lại ngay trước mặt mình. Gã cúi đầu, đôi mắt lạnh lùng nhìn xuống, giọng khàn khàn vang lên:


“Văn Sĩ Lâm và Lâm Yến đang ở đâu?”


Trần Linh bật cười lạnh:


“Bọn họ là ai? Tôi chưa từng nghe đến.”


Câu trả lời này không nằm ngoài dự đoán của người đàn ông lưng còng. Gã chỉ liếc Trần Linh một cái, sau đó để những trang giấy còn lại hoàn toàn quấn lấy cậu, biến cậu thành một hình nhân giấy khẽ run rẩy.


Người đàn ông rút ra một cây bút, vẽ hai con mắt đỏ lên đầu người giấy, chậm rãi nói:


“Đợi về tới Thương hội... nếu ngươi không chịu mở miệng, ta cũng có cách khiến ngươi phải nói.”


Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực Truyện Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực Story Chương 202: Xông hang hổ
10.0/10 từ 15 lượt.
loading...