Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực
Chương 20: Người Dung Hợp
Trans + Edit: Cú Mèo Cạp Bắp, Beta: Lông Vũ Chạy TeTe
--------------------
"Anh ta hẳn là về tìm A Yến rồi."
Chiếc xe kéo tiến về phía trước trên con đường đá sỏi, Trần Linh ngồi trên xe, sắc mặt vô cùng nghiêm trọng. Cậu không biết đã xảy ra vấn đề ở giai đoạn nào khiến Hàn Mông nhanh chóng nghi ngờ mình như vậy, thậm chí không tiếc tự bỏ tiền túi để điều mình đi chỉ để về thẩm vấn riêng Trần Yến.
Nhưng vấn đề là bây giờ mọi con đường của cậu đều bị chặn đứng.
Cho dù cậu quay đầu đi tìm Trần Yến, trước hết đừng nói liệu có thể về đến nhà nhanh hơn Người Chấp Pháp hay không, một khi mình rời khỏi xe kéo, Hàn Mông bên kia sẽ nhanh chóng biết được, đến lúc đó nghi ngờ về mình càng khó rửa sạch.
Tiếp theo chỉ có thể xem Trần Yến ở nhà ứng phó thế nào...
Nhưng Trần Linh trong lòng đã lên kế hoạch, một khi thân phận của mình bị bại lộ sẽ trực tiếp bỏ trốn khỏi khu 2, dù sao Hàn Mông muốn từ khu 3 đuổi đến cũng cần thời gian.
Về phần Trần Yến, thằng bé là người bình thường, cũng không biết thân phận Người Dung Hợp của mình, thậm chí ngay cả Người Dung Hợp là gì cậu bé cũng không biết... cho dù mình xảy ra chuyện, nó cũng sẽ không bị liên lụy.
"Người anh em à, cậu còn nói cậu không có tiền." Người đàn ông kéo xe thở hồng hộc quay đầu lại nói, "Ngay cả Quan Chấp Pháp Hàn Mông cũng thanh toán tiền xe cho cậu, thân phận cậu không đơn giản đâu."
"Ha ha, đúng là không đơn giản."
Trong đầu Trần Linh hiện lên hình ảnh Hàn Mông, chỉ cảm thấy có một cục tức nghẹn ở ngực, rồi hỏi, "Còn bao lâu nữa đến?"
"Sắp rồi, khoảng mười mấy phút nữa."
"Không cần nhanh như vậy, chạy thêm mấy vòng quanh con đường này đi."
"...Hả?"
"Bảo ông chạy thì ông cứ chạy, dù sao cũng báo phí cho anh ta theo số ki-lô-mét chạy được mà." Trần Linh cười lạnh một tiếng, "Anh ta không phải nhiều tiền lắm sao? Tôi giúp anh ta tiêu xài cho tốt..."
"Vậy, vậy tôi chạy thật đấy nhé?"
"Chạy vào chỗ đông người, để người ta nhìn thấy ông, như vậy anh ta không thể quỵt nợ."
"Hợp lý!"
Người đàn ông kéo Trần Linh chạy hơn mười vòng trên con phố đông đúc nhất khu 2. Có thể thấy rõ người đàn ông này rất phấn khích, dù sao quãng đường chạy thêm này cũng đủ để ông ta đón khách trong hai ba ngày. Khi Trần Linh xuống xe, miệng người đàn ông cười toe toét như thể muốn ngay lập tức quỳ lạy Thần Tài này.
Vì chỉ có một mình cậu ta bị "ép xuất phát", Ngô Hữu Đông còn phải vài tiếng nữa mới đến, Trần Linh chỉ có thể một mình đến phố Băng Tuyền hội ngộ với Người Chấp Pháp khu 2 đang tuần tra ở đó.
Dây cảnh báo màu vàng gần như phong tỏa cả con đường, trong không khí còn vương lại mùi máu tanh, những tòa nhà nhỏ thấp bé hai bên đường trống rỗng không một bóng người, chỉ có mấy vệt máu đỏ tươi bắn tung tóe trên bề mặt tường trắng, kinh hoàng đến rùng rợn.
Trần Linh khom lưng luồn qua dải ngăn cách, dưới chân toàn là đá vụn, tựa như từng có một con dã thú hung tàn xuất hiện ở đây, tàn sát cả con đường.
"Đây là..." Trong mắt Trần Linh hiện lên vẻ khó hiểu.
Trong đống đổ nát phía xa, mấy bóng người mặc đồng phục đen đỏ đi lại, bọn họ thấy Trần Linh bước vào dây cảnh giới, liền đi thẳng đến.
"Là dự bị từ khu 3 đến à? Sao đến sớm vậy?"
Trần Linh đưa lệnh điều động của mình ra, đổ hết trách nhiệm cho Hàn Mông, nói là anh ta bảo mình xuất phát nhanh nhất có thể.
Người Chấp Pháp gật đầu, "Đến sớm cũng tốt, chúng tôi đang thiếu người... Tôi tên Tiền Phàm, là Người Chấp Pháp hiện đang phụ trách phố Băng Tuyền, hai ngày này cậu làm việc với tôi."
"Vâng." Trần Linh dừng lại một chút, "Anh Phàm, rốt cuộc ở đây đã xảy ra chuyện gì?"
"Các cậu chưa nghe nói sao?"
Tiền Phàm ngạc nhiên nói, "Tối hôm kia... chính là ngày giao thoa Thế giới Xám, có một Tai Ương chạy đến khu 2 giết chóc cả nửa con phố."
Trần Linh sững sờ, "Tối hôm kia?"
"Đúng vậy." Tiền Phàm gật đầu, "Quan Chấp Pháp Mã Trung khu 3 của các cậu không nói cho các cậu biết à? Lần giao thoa Thế giới Xám này rất có thể đã có hai Tai Ương chạy ra... một con cấp năm, một con cấp ba.
Xuất hiện ở khu 3 của các cậu là cấp năm, nhưng dường như không có tính phá hoại mạnh, gây ra thương vong rất nhỏ... con cấp ba ở khu 2 chúng tôi, tuy cấp bậc không cao nhưng sát tính thực sự rất nặng..."
Nghe đến đây, não bộ của Trần Linh đã không thể xử lý được nữa.
Cậu luôn cho rằng thứ trong đầu mình chính là con Tai Ương duy nhất chạy ra từ Thế giới Xám... nhưng bây giờ lại xuất hiện một con nữa?
"Con cấp ba đó đâu? Bắt được chưa?"
"Nếu bắt được rồi còn cần nhiều người chúng tôi ở đây làm gì?" Tiền Phàm thở dài, "Sau khi giết người xong, Tai Ương đó đã biến mất... nhưng có Người Chấp Pháp nhìn thấy hướng nó rời đi, có lẽ là đi về phía sau núi."
Sau núi...
Trần Linh nhớ rằng khu vực sau núi nằm giữa khu 2 và khu 3.
"Mà nói ra hai Tai Ương này cũng kỳ lạ... Tai Ương thông thường sau khi xuất hiện gây ra động tĩnh lớn sẽ nhanh chóng bị bắt, một phần là do thể hình to lớn, phần khác là chúng không thể kiểm soát việc tiếp tục giết người... Nhưng hai Tai Ương lần này lại đồng thời biến mất, giống như bốc hơi khỏi thế gian vậy!"
Lòng Trần Linh chợt động, giả vờ tùy ý hỏi: "Tôi nghe nói có loại người gọi là... Người Dung Hợp?"
"Người Dung Hợp..." Tiền Phàm lắc đầu, "Cậu cho rằng việc dung hợp Tai Ương và con người dễ lắm sao? Muốn dung hợp Tai Ương mà vẫn sống sót, phải có ba điều kiện... Đầu tiên, phải đảm bảo Tai Ương đó không giết cậu, chỉ riêng điều này đã đủ loại bỏ 99% Tai Ương, dù sao phần lớn Tai Ương đều không có khả năng tự kiềm chế.
Một con người, một Tai Ương, vốn không cùng một loài. Muốn cả hai phù hợp cũng giống như nhặt một viên đá, phát hiện đường vân tự nhiên trên đá trùng khớp với tên mình vậy, xác suất vô cùng mong manh.
Cho dù cậu may mắn thật sự, hai điều kiện đầu tiên đều thỏa mãn, cũng phải đảm bảo sau khi dung hợp với Tai Ương, bản thân không bị ý chí của đối phương giày vò đến phát điên... Theo tôi biết, phần lớn Người Dung Hợp đều là kẻ điên và không thể sống quá vài năm."
Trần Linh hỏi ngược lại: "Theo như anh nói, xác suất xuất hiện Người Dung Hợp là gần như bằng không?"
"Đúng vậy." Tiền Phàm gật đầu, "Nhưng tôi cũng nghe nói, trong Phái Dung Hợp đã có người nghiên cứu phương pháp nâng cao tỷ lệ thành công dung hợp... Cụ thể đã tiến triển đến đâu thì không biết."
Ban đầu Trần Linh luôn cảm thấy mình là Người Dung Hợp, nhưng nghe Tiền Phàm miêu tả xong, cậu lại thấy không đúng lắm... Mối liên hệ của cậu với "khán giả" hoàn toàn được thiết lập trên sân khấu, dường như không có quá trình dung hợp mà anh ta nói... Mặc dù những "khán giả" này thỉnh thoảng cũng khiến cậu phát điên.
Đồng thời, một ý nghĩ lóe lên trong đầu Trần Linh.
Nếu bản thân không phải là Người Dung Hợp... Vậy có khả năng cậu cũng có thể nắm giữ một Thông Thần Đạo Lộ thuộc về riêng mình không?
Hết chương 20
------
Xin chào mọi người, tụi mình là team Diệu Yến đây. Hôm qua đột nhiên lượng tương tác truyện tăng đột biến, tụi mình hối hả tìm hiểu nguyên nhân mới hay thì ra là sốp Nhà Số 611 đã dẫn link truyện, tụi mình cảm ơn sốp rất nhiều ạ ^^
Đồng thời tụi mình cũng chân thành cảm ơn các bạn đọc đã ủng hộ và theo dõi Diệu Yến cho đến nay. Mỗi lượt đọc, lượt cmt của các bạn tiếp thêm cho tụi mình rất nhiều niềm vui và động lực để cày bộ truyện cả ngàn chương này. Hi vọng chặng đường tiếp theo của tụi mình vẫn sẽ có các bạn dõi bước. Nếu có vấn đề gì các bạn cứ nhận xét thẳng thắn, tụi mình sẽ xem xét và sửa đổi cho hợp lý nè.
Cuối cùng là sắp tới tụi mình dự định sẽ lập Wordpress, sau khi chỉn chu sẽ thông báo chính thức trên Wattpad nha. Một lần nữa xin cảm ơn sự ủng hộ của các bạn
Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực
Đánh giá:
Truyện Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực
Story
Chương 20: Người Dung Hợp
10.0/10 từ 15 lượt.
