Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực
Chương 192: Ngạc nhiên mừng rỡ
Ánh mắt Trần Linh hơi nheo lại.
Trong tình huống như thế này, Lưu Sâm gần như không có khả năng nói dối. Gã này chắc chỉ là một tên tay sai tép riu dưới trướng Diêm Hỉ Thọ, có hỏi sâu thêm nữa cũng khó moi được gì đáng giá.
Dù lời khai của hắn không nhiều, nhưng cũng giúp Trần Linh xác định vài điểm then chốt. Một là “đại thiếu gia” của thương hội Quần Tinh Diêm Hỉ Thọ, hai là cụm từ “ân tình và lợi ích trao đổi”... Như vậy có thể thấy, những buôn bán nội tạng này không còn đơn thuần là mua bán thị trường như Trần Linh từng nghĩ, mà là một loại vật phẩm luân chuyển trong tầng lớp quyền lực cao cấp ở Thành Cực Quang.
Khi Tâm Mãng thu lại, nỗi sợ tích tụ vừa rồi dần tan biến, thân thể run rẩy của Lưu Sâm cũng từ từ bình tĩnh lại.
Hắn quỳ dưới đất nhìn Trần Linh, trong mắt ngập đầy mờ mịt… Chính hắn cũng không hiểu tại sao vừa rồi lại sợ Trần Linh đến mức đó, rõ ràng đối phương chẳng làm gì, mà bản thân lại sợ đến mức phải quỳ lạy dập đầu. Mọi chuyện vừa xảy ra với hắn, cứ như một giấc mộng.
Trần Linh biết có hỏi thêm cũng vô ích, dứt khoát kết thúc thẩm vấn, hai tay vẫn đút túi, quay người bước đi.
Sau lưng cậu, Giản Trường Sinh vẫn đang nhìn cậu với ánh mắt đầy kinh ngạc và nghi hoặc.
“Cậu làm bằng cách nào vậy?” Rốt cuộc Giản Trường Sinh cũng không nhịn được mà hỏi.
Trần Linh không trả lời, chỉ đi ngang qua hắn rồi vỗ vỗ lên vai:
“Cậu còn phải học nhiều lắm, người trẻ tuổi.”
Giản Trường Sinh: …
“Khoan đã.” Một loạt suy nghĩ vụt qua trong đầu hắn, cuối cùng cũng gọi với theo, “Cậu đang điều tra vụ buôn bán nội tạng? Cậu cũng có thù với thương hội Quần Tinh?”
“Xét theo tình hình hiện tại, chắc là vậy.” Trần Linh khẽ gật đầu.
Dù là ai đã lấy trái tim của cậu đi, thì giờ Diêm Hỉ Thọ đã được xác nhận có liên quan đến những giao dịch đó. Rất có thể trái tim của cậu cũng do hắn nhúng tay mà tuồn ra thị trường... Nếu đúng là vậy, thì thương hội Quần Tinh nhất định không thể thoát khỏi liên can.
“Có lẽ... chúng ta có thể hợp tác.” Giản Trường Sinh mở miệng, “Kẻ thù của kẻ thù là bạn. Hôm nay coi như đánh nhau rồi mới quen biết, nếu cả hai đều muốn đối phó thương hôi Quần Tinh, có lẽ chúng ta có thể phối hợp.”
Trần Linh nhíu mày: “Cậu có kế hoạch gì chưa?”
“… Chưa.” Giản Trường Sinh ngập ngừng, rồi lại nói: “Nhưng sớm muộn cũng sẽ có cơ hội, đúng không? Thương hội Quần Tinh thế lực quá lớn, một mình rất khó đối phó. Thêm một đồng đội có thể tin cậy, cũng không thiệt gì.”
Nghe vậy, Trần Linh chậm rãi xoay người lại.
“Trước khi tin tưởng lẫn nhau, ít nhất cũng nên biết tên của nhau, đúng không?”
Giản Trường Sinh hơi sững lại, do dự một lát rồi đáp:
“Tôi tên là Giản Vô Bệnh.”
“Ha.” Trần Linh mặt không đổi sắc, nói: “Tôi là Lâm Yến.”
“Tốt.” Giản Trường Sinh gật đầu, “Cậu ở đâu? Nếu tôi có kế hoạch thì tìm cậu ở đâu?”
“Tôi không có chỗ ở. Chi bằng cậu cho tôi địa chỉ, tôi sẽ tìm cậu.” Trần Linh dĩ nhiên không định nói ra chỗ ở thật của mình. Dù sao trong mắt cậu, Giản Trường Sinh vẫn là một nhân vật nguy hiểm, chưa thể gọi là đáng tin.
“Tôi… tôi cũng không có chỗ ở.”
Hai người nhìn nhau, không khí chợt rơi vào im lặng.
“… Thế này đi.” Giản Trường Sinh nghĩ ra một cách, “Cậu biết Tháp Thế Kỷ chứ? Tòa nhà cao nhất trong thành đó. Nếu một trong hai chúng ta muốn tìm người kia, thì hãy lên sân thượng tòa tháp, thả một con diều màu đỏ. Thấy thế thì đến gặp, thế nào?”
“Không tệ.” Trần Linh gật đầu.
Cậu nhìn sắc trời, không định tiếp tục dây dưa nữa. Phất tay một cái rồi quay người bước đi về phía xa.
“Vậy thì, hẹn gặp lại khi cần.”
Khi bóng dáng Trần Linh dần khuất sau rừng cây, sắc mặt Giản Trường Sinh trở nên nghiêm trọng. Hắn lại một lần nữa nhìn về phía Lưu Sâm đang ngồi trong vũng máu, chậm rãi bước tới.
Hai tay hắn đút túi, bắt chước dáng vẻ lạnh lùng của Trần Linh khi nãy, rồi mở miệng nói:
“Tiếp theo đây, tốt nhất là tao hỏi gì thì mày trả lời nấy… Hiểu chưa?”
Lưu Sâm yếu ớt liếc mắt nhìn,
“… Cút!!”
…
Trần Linh cuối cùng cũng không ra tay với Giản Trường Sinh.
Không phải vì cậu mềm lòng, mà là kỹ năng Tích Huyết Đà của đối phương quá b**n th**, cậu tính toán một chút, dù mình có ra tay thì xác suất giữ được hắn cũng không quá năm mươi phần trăm…
Huống hồ, Giản Trường Sinh thực sự là kẻ đối đầu với thương hội Quần Tinh. Trần Linh tuy không hy vọng hắn sẽ hợp tác chân thành với mình, nhưng ít nhất có thể giúp phân tán sự chú ý của thương hội Quần Tinh.
Trần Linh khiêng thi thể được bọc trong tấm chăn trắng, vội vã băng qua con đường tối mờ mịt. Cuối đường chân trời, một vệt sáng bạc mỏng manh dần xuất hiện.
Không ngờ đã bận rộn suốt cả đêm…
Đêm nay thu hoạch không ít.
Lời khai của Lưu Sâm chỉ có thể để cậu tự tham khảo, không thể coi là bằng chứng hợp pháp. Còn chứng cứ và manh mối thực sự, chính là thi thể mà cậu đang giữ trong tay…
Nhưng thi thể này phải xử lý thế nào?
Tuy cậu đã lấy được nó, nhưng bản thân lại không phải pháp y, không có nhiều manh mối để điều tra. Giao cho đám quan chấp pháp thì lại càng không được, vì đám người đó căn bản cùng một giuộc với bọn thương hội kia.
Cách duy nhất có lẽ là…
Trần Linh nhíu mày suy nghĩ hồi lâu, ánh sáng phía trước ngày càng rõ. Đột nhiên cậu thay đổi hướng đi, rẽ sang một hướng khác của Thành Cực Quang.
…
Ngày hôm sau.
Trần Linh dụi mắt ngái ngủ, lững thững bước ra khỏi phòng.
“Cậu tối qua đi đâu vậy?” Sở Mục Vân vẫn như thường ngồi trong sân, thấy cậu cuối cùng cũng lộ mặt thì gập sách lại hỏi.
“Đi điều tra một vài chuyện… Xem như có chút thu hoạch.” Trần Linh rót cho mình một bình trà nóng, liếc nhìn đồng hồ, “Tối qua Văn Sĩ Lâm có ghé qua không?”
“Không có.”
“Tính thời gian thì chắc cũng sắp rồi…”
“Sắp cái gì cơ?”
Sở Mục Vân còn đang nghi ngờ, thì tiếng gõ cửa dồn dập vang lên từ ngoài sân.
Trần Linh không vội không chậm đặt bình trà xuống, đi ra mở cổng.
Vừa mở ra, liền thấy Văn Sĩ Lâm đứng ở đó, vẻ mặt hơi kỳ lạ.
“Chào buổi sáng, Văn tiên sinh.” Trần Linh ngáp một cái.
“Sớm.” Văn Sĩ Lâm như chợt nhớ ra điều gì, lấy từ trong ngực ra một tấm thẻ phóng viên đưa cho Trần Linh:
“À đúng rồi, giấy chứng nhận tôi làm cho cậu xong rồi. Từ hôm nay trở đi, cậu chính thức là phóng viên của Cực Quang Nhật Báo, có quyền tác nghiệp tự do.”
Trần Linh nhận lấy thẻ phóng viên, trên đó đúng là hình và tên mình, làm khá tinh xảo… Để có được thứ này cũng chẳng dễ dàng gì, xem ra Văn Sĩ Lâm mấy ngày nay đã tốn không ít công sức.
“Cảm ơn Văn tiên sinh.” Trần Linh nói chân thành.
“Chuyện này chưa cần cảm ơn vội, tôi còn chuyện gấp hơn nhiều!”
“Chuyện gì vậy?”
Văn Sĩ Lâm liếc mắt nhìn xung quanh xác nhận không có ai, rồi ghé sát tai Trần Linh, hạ giọng:
“Sáng nay lúc rạng đông, tôi nghe thấy có người gõ cửa… Vì đề phòng, tôi chờ trong phòng khoảng hai mươi phút mới dám ra mở… Cậu đoán tôi thấy gì ngoài cửa không?”
“Thấy gì?” Trần Linh phối hợp hỏi.
“Một cái xác.”
Mắt Văn Sĩ Lâm sáng rực lên, trong ánh mắt tràn đầy hưng phấn và tò mò:
“Có người để lại một thi thể ngay trước cửa nhà tôi, nội tạng bên trong đã bị móc sạch!”
Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực
Đánh giá:
Truyện Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực
Story
Chương 192: Ngạc nhiên mừng rỡ
10.0/10 từ 15 lượt.
