Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực
Chương 187: Lò thiêu
Giản Trường Sinh khẽ động thân hình, lập tức di chuyển đến góc cửa sổ phía tây nam, ẩn mình trong bóng tối nơi xó xỉnh, lặng lẽ quan sát vào trong phòng.
Lúc này trong phòng chỉ có vài ngọn đèn leo lét, ánh sáng mờ mờ chiếu lên ba, bốn bóng người đang tụ tập một chỗ, khiêng một thi thể được bọc trong chăn trắng, thấp giọng trao đổi điều gì đó.
Khi một bóng người khác đẩy cửa bước vào phòng, mấy người kia lập tức im bặt, đồng loạt cúi đầu cung kính.
“Sâm ca.”
Người vừa bước vào chính là bóng người mà Giản Trường Sinh đã bám theo từ thương hội Quần Tinh. Anh ta đảo mắt nhìn về phía tấm chăn trắng đang phủ trên vai người chết, giọng trầm thấp cất lên:
“Sao rồi? Không bị ai phát hiện chứ?”
Mấy người liếc nhìn nhau, không ai trả lời ngay.
Thấy vậy, sắc mặt Sâm ca lập tức trở nên khó coi, quát:
“Im lặng là có ý gì?”
“Sâm ca… lúc ở bệnh viện thì chắc không bị phát hiện, nhưng giữa đường hình như có người đuổi theo xe…” Một tên lắp bắp nói, “nhưng cuối cùng tụi em cũng cắt đuôi được rồi, không ai biết tụi em tới đây đâu.”
“Có người truy xe?” Sâm ca hơi sửng sốt, sau đó giận dữ quát:
“Mấy người làm ăn kiểu gì vậy?! Giao cho các người việc xử lý thi thể mà cũng để bị theo dõi? Một chút ý thức phản truy tung cũng không có à? Một lũ đầu heo!!”
Tiếng mắng chửi của Sâm ca vang vọng khắp phòng, còn ở ngoài cửa sổ, Giản Trường Sinh nhịn không được liếc mắt, thầm nghĩ, chính ngươi cũng bị ta bám theo suốt đường, còn chẳng hề phát hiện, chẳng phải là còn tệ hơn cả đầu heo sao?
“Sâm ca… bọn em cũng không biết bọn họ từ đâu ra nữa. Lúc ở bệnh viện, tụi em đã dọn dẹp sạch sẽ, cố tình chọn chỗ vắng người để ra tay. Chẳng lẽ là bên bệnh viện bị lộ thông tin?”
“Bọn họ?” Sâm ca lập tức nắm bắt trọng điểm, “nhiều người đuổi theo các ngươi sao?”
“Chắc là nhiều hơn một người… Nhưng tối quá nên không nhìn rõ… Dù sao bọn họ không đuổi kịp ô tô, chỉ chạy một lúc rồi biến mất.”
Lông mày Sâm ca lập tức nhíu chặt. Trong lòng hắn thấy có gì đó là lạ. Dù cho tin tức từ bệnh viện có bị lộ, thì bên kia cũng không đến mức phải phái ra một nhóm người như vậy, lại còn đuổi theo bằng chân trần giữa đêm hôm. Không nói đến việc có thể đuổi kịp hay không, chỉ riêng số lượng người đó thôi cũng đã quá nổi bật rồi…
Nhưng nếu không phải là phục kích có chủ đích, thì chẳng lẽ có ai rảnh rỗi đến mức nửa đêm rủ nhau đi đuổi theo xe?
Tâm trí rối loạn, hắn suy nghĩ hồi lâu vẫn không thông, cuối cùng không yên tâm, bước nhanh tới cửa, nhìn ra ngoài dò xét, như muốn xác nhận có ai đang đuổi đến đây không.
Nhưng đúng lúc hắn sắp bước ra, ở ngoài cửa, Trần Linh đang nấp trong bóng tối liền khẽ lùi lại nửa bước, thân hình hoàn toàn giấu kín.
Cùng lúc đó, ở một góc khác bên ngoài cửa sổ, Giản Trường Sinh b*n r* một giọt máu, tức khắc biến mất, dịch chuyển lên nóc nhà.
Sâm ca cẩn thận quan sát xung quanh, sau khi chắc chắn không ai bám theo, mới quay người trở lại phòng.
“Bên bệnh viện dọn dẹp sạch chưa?”
“Nội tạng đã lấy hết rồi, mấy bác sĩ liên quan cũng được bịt miệng bằng tiền. Còn thiếu niên này…” người kia khựng lại một chút rồi nói tiếp, “Thực ra hắn không phải bệnh nhân của bệnh viện, chỉ là có mẹ bị bệnh nặng nằm viện. Hắn tới chăm sóc mẹ. Tối nay bác sĩ của ta đã lừa hắn làm phẫu thuật ghép tim, đem trái tim của mình hiến cho mẹ hắn, và hắn… đã đồng ý…”
'' Bởi vì cậu ta chỉ là người chăm sóc, không phải bệnh nhân của bệnh viện, nên sẽ không lưu lại bất kỳ hồ sơ nào. Còn mẹ của cậu ta, chúng tôi đã thay đổi thuốc điều trị, để bà ấy chết vì bệnh lý tự nhiên.Về mặt các mối quan hệ, hai mẹ con này cũng chẳng có họ hàng hay bạn bè thân thiết. Mấy ngày trước, người của chúng ta còn cho họ chuyển lên phòng bệnh riêng, tách biệt hoàn toàn với các bệnh nhân khác. Như vậy, trong mắt những người còn lại, bà mẹ kia chỉ đơn giản là chết vì bệnh, còn đứa con thì chắc là đã rời khỏi bệnh viện. Không ai nghi ngờ gì.”
Nghe đến đây, sắc mặt Sâm ca cuối cùng cũng dịu lại:
“Làm tốt lắm.”
Bên ngoài, vẻ mặt Trần Linh ngày càng lạnh lẽo.
Tình hình hiện tại chứng minh suy đoán của cậu gần như hoàn toàn chính xác. Đám người này đưa thi thể đến lò hỏa táng trong đêm, rõ ràng là muốn tiêu hủy chứng cứ. Nhưng khi nghe đến đoạn “lừa cậu ta hiến tim làm phẫu thuật”, trong lòng Trần Linh như bị đâm một nhát, lửa giận lập tức bùng lên.
Cái kiểu làm việc của đám người này, quả nhiên vẫn không có gì thay đổi... Ha.
“Giao dịch nội tạng à…” Trên mái nhà, Giản Trường Sinh khẽ lẩm bẩm, “Thương hội Quần Tinh mà cũng dám lén làm loại nghề này sao? Không hợp lý, lẽ ra bọn họ đâu có thiếu tiền...”
Ngay cả Giản Trường Sinh, lớn lên trong gia tộc Diêm gia từ bé, cũng chưa từng nghe nói về chuyện buôn bán nội tạng trong thương hội. Đương nhiên cũng có thể là do hắn chỉ là một tên lính quèn, chẳng ai chú ý đến... Loại chuyện cơ mật thế này, một kẻ què chân như hắn làm sao biết được?
Nhưng lúc này, ánh mắt Giản Trường Sinh dần trở nên sáng rực. Hắn cảm thấy đây có thể là một con đường thích hợp để báo thù thương hội Quần Tinh.
Bên trong căn phòng, Sâm ca nhìn đồng hồ, trầm giọng ra lệnh:
“Không còn sớm nữa. Mau xử lý thi thể cho xong, tránh đêm dài lắm mộng.”
Mấy người lập tức gật đầu, bắt đầu khởi động lò thiêu thi thể. Ngọn lửa hừng hực bùng lên trong lò, sức nóng đủ để biến mọi thứ thành tro bụi. Giữa đêm tối tĩnh lặng, lò hỏa táng lặng lẽ vận hành.
Trần Linh biết, cậu không thể chờ thêm nữa. Bọn chúng sắp đẩy thi thể vào lò, đó là manh mối và chứng cứ duy nhất hiện tại, cậu tuyệt đối không thể để chúng hủy diệt nó.
Thế nhưng, còn chưa kịp hành động, một giọt máu bất ngờ bay vút qua cửa sổ!
Giọt máu ấy xẹt qua không trung, rơi thẳng xuống trước mặt đám người đang chuẩn bị đẩy thi thể vào lò, và trong khoảnh khắc kế tiếp một thân ảnh mặc đồ đen đột ngột hiện ra từ hư không!
Đám người khiêng thi thể sững người lại. Còn chưa kịp phản ứng, người mặc áo đen đã vươn tay giật lấy tấm chăn trắng phủ thi thể, đồng thời xoay người tung một cú đá thẳng vào một tên, khiến hắn bay lên mấy mét rồi rơi bịch xuống đất.
Chỉ một cú đá đó thôi, lồng ngực hắn đã bị lõm sâu, xương sườn gãy đâm xuyên vào tim gần như chắc chắn không thể sống sót.
Hai tên còn lại hoảng hồn, chưa kịp phản ứng thì người áo đen đã tung quyền đánh thẳng vào mặt bọn chúng, đấm cho chúng loạng choạng. Ngay sau đó, hắn nắm cổ áo hai tên như xách gà con, từng đứa một ném thẳng vào phía sau lò thiêu.
Lửa bùng lên thiêu cháy hai thân thể còn sống nguyên. Tiếng hét thảm vang lên chói tai trong giây lát rồi nhanh chóng bị nuốt trọn… Như thể trong ngọn lửa địa ngục ấy, tội lỗi và ác niệm của bọn chúng đang bị thiêu đốt đến tận cùng linh hồn.
Trước lò thiêu, người mặc áo đen khẽ nhấc tấm chăn trắng lên, từ từ ngẩng đầu.
Khuôn mặt băng kín băng vải, dưới ánh lửa bập bùng nhảy múa, như thể ác ma bước ra từ trong địa ngục đến để báo thù.
Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực
Đánh giá:
Truyện Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực
Story
Chương 187: Lò thiêu
10.0/10 từ 15 lượt.
