Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực

Chương 183: Cắn câu


“Sớm.”


Trần Linh ngồi xuống ghế đá trong sân viện, rất tự nhiên giật tờ báo từ tay Sở Mục Vân đang đọc, tùy tiện lật vài trang xem qua.


Sở Mục Vân hai tay trống không, nhìn cậu bất đắc dĩ nói:


“Cậu không thể tự mình đi mua một tờ à?”


“Tôi không có tiền.”


Trần Linh đáp lại, mắt vẫn đảo qua từng bài viết trên mặt báo.


Sau hai ngày, tin tức liên quan đến cậu và đoàn tàu vào thành trên các mặt báo ngày càng ít dần. Giờ đây, hầu hết chỉ còn những bài giải trí như: nữ ca sĩ nổi tiếng bị phanh phui là tiểu tam được bao dưỡng bởi ông chủ tập đoàn nào đó, hay chuyện mâu thuẫn giữa thầy và trò trong một trường trung học khiến phụ huynh bất mãn, đại loại thế...


Trần Linh chỉ lật báo chừng mười mấy giây, cũng không thấy được thông tin gì hữu ích, bèn tiện tay đặt lại lên bàn.


Không có Văn Sĩ Lâm, mấy tờ báo này quả thật chẳng còn gì đáng đọc.


“Có cần tôi cho mượn ít tiền không?” Sở Mục Vân suy nghĩ một chút rồi hỏi, “Không có tiền, đúng là có nhiều chuyện bất tiện.”


“Không cần, sắp có người trả lương cho tôi rồi.”


Nghe vậy, Sở Mục Vân hơi sửng sốt, mở miệng kinh ngạc:


“Trả lương? Cậu tìm được việc gì rồi? Đừng nói là… cậu thật sự đi làm phóng viên à?”



Trần Linh mới vào Thành Cực Quang chưa tới ba ngày. Ý tưởng làm phóng viên này rõ ràng chỉ vừa nảy ra sáng hôm qua. Một ngày mà đến gửi hồ sơ ứng tuyển còn chưa xong, thế mà giờ đã…


“Hiện tại thì chưa.” Trần Linh liếc nhìn đồng hồ, “Nhưng… chắc cậu ta cũng sắp tới rồi.”


“Ai cơ?”


“Văn Sĩ Lâm.”


“Văn Sĩ Lâm? Cái tên phóng viên cố chấp đó?” Sở Mục Vân không nhịn được hỏi, “Chỉ trong một ngày, cậu bỏ bùa mê thuốc lú gì hắn vậy?”


Trần Linh chỉ cười, không đáp.


Cốc cốc cốc.


Tiếng gõ cửa vang lên, hơi gấp gáp.


Cả Trần Linh và Sở Mục Vân cùng quay đầu nhìn ra cửa chính, sau đó liếc nhìn nhau. Biểu cảm của Sở Mục Vân có phần kỳ lạ.


“Đừng nói với tôi là… cậu ta tới thật rồi đấy nhé?”


“Không tin à? Cá cược không?”


“Cược gì?”


“Một kim tệ.”


“Được, chơi luôn.”



Sở Mục Vân đứng dậy đi ra cửa, nhưng chưa vội mở. Anh bình tĩnh hỏi:


“Ai đấy?”


“Chào Sở thần y, tôi là phóng viên Văn Sĩ Lâm của Cực Quang Nhật Báo.”


Nghe đến đây, Sở Mục Vân biết rõ đồng kim tệ của mình coi như đổ sông đổ biển. Nhưng anh vẫn không hiểu nổi, Trần Linh đã làm gì mà khiến Văn Sĩ Lâm sốt sắng đến thế?


“Phóng viên?” Sở Mục Vân dừng một nhịp, rồi nói: “Tôi không nhớ hôm nay có hẹn với phóng viên nào, hơn nữa giờ này cũng hơi sớm.”


“Xin lỗi, tôi đến để tìm hộ công Lâm Yến… Cậu ấy làm rơi vài thứ vào tay tôi, tôi muốn đích thân trả lại.”


Lâm Yến…


Cái tên này vừa vang lên, Sở Mục Vân như nghĩ ra điều gì đó, quay đầu liếc nhìn Trần Linh.


“...Được rồi, cậu vào đi.”


Sở Mục Vân mở cửa chính, liền thấy một người đàn ông ăn mặc giản dị, dưới nách kẹp một túi văn kiện. Hốc mắt thâm quầng như gấu trúc, trông có vẻ mệt mỏi, nhưng đôi mắt lại sáng rực, cả người toát lên tinh thần hăng hái lạ thường.


“Lần đầu gặp mặt, Sở thần y.” Văn Sĩ Lâm chủ động đưa tay.


Sở Mục Vân lịch sự bắt tay, đồng thời nghiêng đầu nói:


“Cậu ấy ở ngay kia, anh cứ tự nhiên. Ủa?”


Câu còn chưa nói hết, Sở Mục Vân đã khựng lại.



Trần Linh, người vừa nãy còn thảnh thơi đọc báo, không biết từ lúc nào đã ngồi ủ rũ ở đó, toàn thân quấn băng, tay bó bột thạch cao. Một cơn gió lạnh thổi qua sân viện, thân ảnh gầy gò ấy lặng lẽ ngồi trước giả sơn, ánh mắt cô đơn nhìn xa xăm, ngập tràn buồn bã.


Khóe miệng Sở Mục Vân khẽ giật giật, anh thực sự không hiểu Trần Linh đang diễn trò gì.


Ngược lại, Văn Sĩ Lâm khi thấy cảnh này thì ánh mắt đầy đồng cảm và áy náy. Anh ta đứng trước cửa im lặng một lúc rồi trực tiếp bước tới chỗ Trần Linh.


“Lâm Yến...” Văn Sĩ Lâm nhẹ giọng gọi người đang như pho tượng.


Trần Linh khẽ động, quay đầu nhìn thấy Văn Sĩ Lâm, trên mặt hiện lên chút ngạc nhiên:


“Văn tiên sinh? Sao anh lại ở đây?”


“Tôi mang đồ tới cho cậu.” Văn Sĩ Lâm đặt túi văn kiện lên bàn, “Hôm qua cậu đi vội quá, tôi nhặt được cái này. Lúc ấy chắc do cảnh hỗn loạn, phần này bị rách chút, nhưng tôi đã kiểm tra rồi, tài liệu quan trọng vẫn còn nguyên.”


Trần Linh thoáng hiện vẻ phức tạp, nhẹ gật đầu:


“Vậy… cảm ơn anh.”


Nói xong, cậu thu ánh mắt lại, lặng lẽ ngồi đó, như thể không định tiếp lời nữa.
Sân viện bất chợt rơi vào một khoảng lặng kỳ dị.


Sở Mục Vân tựa người bên cổng, đẩy kính lên sống mũi. Anh không hiểu rốt cuộc giữa hai người này đã xảy ra chuyện gì, nhưng điều đó cũng không ngăn cản anh trở thành khán giả. Ánh mắt anh lúc này tràn đầy tò mò và suy đoán.


Cuối cùng, Văn Sĩ Lâm không nhịn được nữa, ngồi xuống ghế đá đối diện Trần Linh, trầm ngâm giây lát rồi hỏi:


“Lâm Yến, thiếu niên trong tấm ảnh kia… là ai?”


Đồng tử Trần Linh khẽ co lại, cậu lập tức quay sang nhìn Văn Sĩ Lâm.



“Cậu đừng hiểu lầm.” Văn Sĩ Lâm vội nói, “Đáy túi văn kiện bị rách, là tấm ảnh đó tự rơi ra... Nếu việc này khiến cậu thấy phiền, cậu không cần phải trả lời. Nhưng cậu biết đấy, tôi là phóng viên, có lẽ tôi có thể giúp.”


Tuy miệng thì nói “không cần trả lời”, nhưng cả gương mặt Văn Sĩ Lâm viết đầy bốn chữ “tôi muốn biết”, người hơi nghiêng về phía trước, ánh mắt tập trung chờ câu trả lời.


Trần Linh nhìn chằm chằm anh ta một hồi, rồi nét mặt cũng dịu đi, do dự một chút mới chậm rãi mở miệng:


“Cậu ấy… là em trai tôi.”


“Em trai?” Văn Sĩ Lâm khẽ gật đầu, anh đã phần nào đoán được khả năng này từ tối qua, “Nhưng hai người trông chẳng giống nhau lắm?”


“Không phải em ruột.” Đôi mắt Trần Linh ánh lên chút hoài niệm, “Năm đó tôi cùng anh Sở đi chữa bệnh từ thiện ở bảy khu, cứu được một đứa trẻ ở Khu 2. Thằng bé đó có hoàn cảnh rất đáng thương, nhưng lại rất hiểu chuyện. Tôi thấy nó không nơi nương tựa, nên đã cưu mang nó một thời gian.”


“Sau khi hoạt động chữa bệnh kết thúc, tôi và anh Sở trở về Thành Cực Quang. Thằng bé không có thân phận nên không thể theo vào thành. Chúng tôi để lại chút tiền cho nó sống tạm… Tôi và nó rất hợp nhau, sau đó vẫn thường liên lạc. Nó gọi tôi là anh, nên tôi cũng xem như là em trai mình.”


Văn Sĩ Lâm quay đầu nhìn về phía Sở Mục Vân với vẻ nghi ngờ.


Sở Mục Vân không ngờ chuyện “ăn dưa” cũng có thể bị kéo vào thế này. Anh âm thầm đẩy gọng kính xuống, khẽ nói:


“Ừ, đó là một đứa bé rất ngoan.”


Văn Sĩ Lâm hỏi tiếp:


“Vậy… câu nói sau cùng đó là có ý gì?”


“…Trái tim em ấy đã bị lấy đi.”


Ánh mắt Trần Linh lộ rõ vẻ đau đớn như đang nhớ lại ký ức nào đó, “Khoảng nửa năm trước, em trai tôi bỗng nhiên mất liên lạc. Lúc đó tôi đang bệnh, không thể ra khỏi thành, nên nhờ anh Sở đi Khu 2 tìm giúp. Kết quả… chỉ tìm được thi thể.”


“Không có tim trong xác?” Văn Sĩ Lâm lập tức hỏi, “Vậy là vụ giao dịch nội tạng? Tôi từng phỏng vấn cư dân Khu 3, mức độ thực thi pháp luật ở bảy khu rất lỏng lẻo, chuyện như vậy không hiếm. Khu 3 còn đỡ... nhưng Khu 2 thì nghe nói có một nơi gọi là Thành phố Băng Tuyền, rất tàn bạo và ngang ngược về khoản đó.”


Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực Truyện Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực Story Chương 183: Cắn câu
10.0/10 từ 15 lượt.
loading...