Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực
Chương 180: Trốn
“A Thành… Cậu…” Một lúc lâu sau, Văn Sĩ Lâm cuối cùng cũng hoàn hồn lại, trong giọng nói không giấu nổi sự chấn động, “cậu là người của Đàn Tâm?!”
Dù thế nào Văn Sĩ Lâm cũng không thể ngờ rằng, trợ thủ đã đi theo mình suốt mấy tháng nay, lại là người do phía quan chấp pháp phái tới… Trong khoảng thời gian qua, A Thành biểu hiện gần như hoàn hảo, với mình cũng vô cùng kính trọng. Ngay cả khi những tài liệu và chứng cứ kia biến mất, cậu ta cũng chưa từng bị Văn Sĩ Lâm hoài nghi.
Giờ phút này nghe được A Thành tự thừa nhận thân phận, đầu óc Văn Sĩ Lâm như trống rỗng… Phẫn nộ và hoang mang trào lên trong lòng, anh thấp giọng gầm lên:
“Vậy… chuyện cậu mồ côi, lý lịch của cậu, tất cả những gì cậu nói khi phỏng vấn… đều là giả?”
“Dĩ nhiên là giả.” A Thành hít một hơi thật sâu. “Trưởng quan Trữ đã nắm rõ tính cách của anh, tôi được sắp đặt để phù hợp với anh nhất, để anh chắc chắn sẽ chọn tôi… Còn tôi, cũng biết làm tròn vai, khiến anh không có lý do gì để đuổi tôi. Anh điều tra chuyện gì khác, vị kia có thể không quan tâm, nhưng ‘Kế hoạch Cứu Thục’ là tuyệt đối không được động vào… Vị kia để tôi đến giám sát và cản bước anh, thế đã là quá nhân từ rồi… Nếu không, anh đã chết hàng trăm lần từ lâu rồi.”
Dưới lớp vải bố, sắc mặt Văn Sĩ Lâm trắng bệch.
“Đủ rồi.”
Giọng nói trầm mặc hồi lâu kia lại vang lên, “Người đâu, đưa hai người kia giam vào phòng sau, ta muốn nói chuyện riêng với anh ta.”
Văn Sĩ Lâm còn định lên tiếng, nhưng một miếng vải bố đã bị nhét vào miệng, ngay sau đó, cả người anh bị một đôi tay mạnh mẽ ấn xuống, bị lôi đi trong bóng tối về một hướng nào đó.
Anh bị kéo ngoằn ngoèo qua nhiều ngã rẽ, không rõ đã đi bao xa, cuối cùng bị trói vào một vật thể cứng, sau khi người áp giải rời đi, bên cạnh vang lên tiếng xích sắt giãy dụa, sau đó là tiếng ai đó khạc nhổ.
“Văn tiên sinh, anh vẫn ổn chứ?”
Văn Sĩ Lâm không ngờ Trần Linh có thể khạc được túi ra, lập tức vùng vẫy khỏi xích sắt, xác định vị trí của Trần Linh thông qua tiếng nói. Khoảng cách hai người dường như không xa lắm, chỉ nghe tiếng xích sắt loảng xoảng, rồi miệng Văn Sĩ Lâm cũng bị kéo bung túi, lấy lại được khả năng nói chuyện.
“Lâm Yến? Cậu thoát khỏi xích rồi à?” Văn Sĩ Lâm kinh ngạc hỏi.
“Không, tôi dùng miệng cắn, may là khoảng cách vừa đủ.” Trần Linh trả lời từ phía trước. “Người trùm túi cho tôi có vẻ không buộc kỹ, tôi giãy vài lần thì nhổ ra được.”
“Cậu có thể với tay chạm tới xích của tôi không?”
“Không được… Hình như chúng ta bị trói vào hai cây cột khác nhau, không với tới.”
Lòng Văn Sĩ Lâm trĩu xuống, nhìn bóng tối trước mắt, giọng đầy áy náy: “Xin lỗi… Là do tôi khiến cậu bị liên lụy, bọn họ đến là nhắm vào tôi.”
“Giờ thì xin lỗi cũng vô ích, trước mắt vẫn nên nghĩ cách thoát ra thì hơn.” Giọng Trần Linh vẫn rất điềm tĩnh.
Văn Sĩ Lâm cười khổ: “Chúng ta đang bị trói, lại bị bịt mắt, thoát ra kiểu gì đây?”
Trần Linh không trả lời, chỉ thử kéo xích hai lần, phát ra tiếng va chạm leng keng.
“Cậu đang làm gì vậy?”
“Anh còn nhớ động tĩnh lúc nãy chứ? Chỗ này có lẽ là nhà kho hoặc xưởng nào đó, bọn họ tạm thời bắt chúng ta nhốt ở đây… Biết đâu xung quanh còn vật dụng gì đó có thể dùng được.”
Bị Trần Linh nhắc vậy, Văn Sĩ Lâm lập tức phản ứng, trong phạm vi tay bị trói, bắt đầu lần mò trên mặt đất.
Vừa tìm, trong lòng Văn Sĩ Lâm vừa thầm kinh ngạc, tâm lý Trần Linh thực sự quá vững. Gặp tình huống như vậy mà vẫn không hoảng loạn, ngược lại còn giữ được bình tĩnh để phân tích tình hình. Chỉ riêng điểm này đã hơn hẳn đại đa số người khác.
“Bên tôi không có gì…” Trần Linh tiếc nuối nói.
Cùng lúc đó, đầu ngón tay Văn Sĩ Lâm chạm vào một vật lạnh buốt, anh mừng rỡ reo lên: “Phía sau tôi có cái gì đó… Rất cứng, giống như một linh kiện kim loại.”
“Linh kiện?” Trần Linh hỏi ngay. “Có thể dùng để cạy xiềng xích không?”
“Không được… Nó nặng quá,”
Trần Linh trầm ngâm một lát rồi nói: “Anh ném nó cho tôi thử xem.”
Văn Sĩ Lâm chỉ có thể dựa vào vị trí giọng nói của Trần Linh, cắn răng ném linh kiện trong tay về phía đó. Trên mặt đất vang lên hai tiếng "đinh đang", rồi dừng lại ở một vị trí nào đó.
“Thế nào? Cầm được không?” Văn Sĩ Lâm không mấy tự tin vào khả năng định hướng của mình.
“Được rồi.” Bên phía Trần Linh vang lên tiếng linh kiện va vào xiềng xích, “xiềng xích này không phải còng tay, không hoàn toàn khít… Có thể tôi sẽ thử được.”
“Cậu có thể mở ra à?” Mắt Văn Sĩ Lâm sáng bừng lên.
Trần Linh không trả lời, chỉ hít sâu một hơi. Ngay sau đó vang lên âm thanh sắt thép va chạm và một tiếng r*n r* đầy đau đớn.
Nghe được tiếng đó, Văn Sĩ Lâm cau mày, lo lắng lên tiếng:
“Lâm Yến, cậu ổn chứ?”
Keng!
Keng!
Keng!!
Trần Linh vẫn không trả lời, chỉ liên tục dùng linh kiện đập vào xiềng xích. Tiếng r*n r* xen lẫn tiếng kim loại va chạm vang lên không ngớt, sau đó là tiếng th* d*c nặng nề.
“Lâm Yến! Cậu thoát rồi?” Văn Sĩ Lâm nghe thấy tiếng xiềng xích rơi xuống đất liền mừng rỡ kêu lên.
Trần Linh yếu ớt ừ một tiếng, đang định đi về phía anh thì một giọng nói vang lên từ cổng vào:
“Ta nói sao lại có tiếng động, thì ra là muốn nhân lúc lão đại chúng ta thẩm vấn mà trốn đi?”
Đó là một giọng nói the thé, sắc bén, ngay khi vang lên, Văn Sĩ Lâm cảm thấy tim mình trầm xuống. Chưa kịp phản ứng gì thì một luồng gió quyền ập tới trước mặt anh.
“Ngươi…”
Một tiếng va chạm ngắn gọn vang lên, rồi lập tức im bặt như thể vật nặng nào đó ngã gục xuống đất.
Trần Linh lần mò người kẻ kia, sau đó đi vòng ra sau lưng Văn Sĩ Lâm, tháo xiềng xích nối cổ tay anh với cột sắt. Văn Sĩ Lâm kinh ngạc hỏi:
“Cậu hạ được hắn rồi sao?”
“Xử lý xong… Cẩn thận!!”
Văn Sĩ Lâm còn đang định đưa tay tháo túi vải đen trên đầu thì Trần Linh bất ngờ đè đầu anh xuống đất, ép sát xuống. Ngay sau đó, một âm thanh sắc lạnh như dao rạch không khí xẹt ngang bên tai anh.
Văn Sĩ Lâm chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì liên tiếp tiếng vật lộn vang lên bên tai. Trần Linh giữ anh cúi thấp người, kéo anh lao nhanh về một phía nào đó.
“Chuyện gì thế?” Trong hỗn loạn, cả người Văn Sĩ Lâm bị Trần Linh kéo đi, trước mắt anh vẫn tối đen một màu.
Trên đường chạy, dường như có nhiều người xuất hiện xung quanh họ, nhưng chẳng ai kịp tiếp cận được. Trong tình trạng trời đất đảo lộn, anh hoàn toàn mất phương hướng, chỉ biết để mặc Trần Linh dắt theo mình vượt qua một bức tường thấp rồi tiếp tục lao đi như bay.
Không biết chạy bao lâu, Trần Linh cuối cùng cũng dừng lại, th* d*c nặng nề. Văn Sĩ Lâm thì suýt nữa ngã sấp mặt xuống đất.
Anh lảo đảo ngồi phịch xuống, run rẩy gỡ túi vải đen trên đầu ra, trước mắt là bóng dáng Trần Linh toàn thân bê bết máu, người đầy vết đao, đang yếu ớt đứng trước mặt anh… Cánh tay trái của cậu ta bị vặn lệch, trông như đã gãy.
Trần Linh lau máu ở khóe miệng, khàn giọng nói:
“Văn tiên sinh… Anh không sao chứ?”
Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực
Đánh giá:
Truyện Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực
Story
Chương 180: Trốn
10.0/10 từ 15 lượt.
