Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực

Chương 178: Câu cá người


"Văn Sĩ Lâm, nam, 32 tuổi."


"Phóng viên của Cực Quang nhật báo, vào làm ba năm, đã viết 184 bài báo, nhưng chỉ có 22 bài được đăng chính thức..."


"Không vợ không con, cha mẹ mất vì bệnh cách đây năm năm, sống một mình ở khu Nam Thành trong căn phòng chỉ mười hai mét vuông, không hút thuốc, không uống rượu, không có sở thích xấu nào, cũng không có thú vui giải trí nào. Nơi lui tới thường xuyên nhất là bệnh viện... Bệnh viện à?"


Trần Linh đọc bản tin mà nhóm du côn thu thập được, ánh mắt hiện lên vẻ kỳ quái.


Cậu bỗng nhớ tới phản ứng nhanh nhẹn của Văn Sĩ Lâm khi bị đánh hôm qua, chợt hiểu ra tại sao lại hay đến bệnh viện... Với cái kiểu phanh phui chân tướng như gà bới rác này, tiền lương chắc cũng dốc hết để trị thương rồi.


Nghe Trần Linh lẩm bẩm, Sở Mục Vân ngẩng đầu khỏi tờ báo, nghi hoặc hỏi:


"Cậu thu thập những thông tin này làm gì?"


"Tìm một thân phận mới."


"Thân phận mới?" Sở Mục Vân nhíu mày, liếc nhìn xấp giấy trong tay Trần Linh, "Ý cậu là... phóng viên?"


"Ở thành phố này, ngoài quan chấp pháp ra, không có con đường nào thu thập tin tức nhanh và tự do hơn truyền thông." Trần Linh thản nhiên đáp, đặt xấp tài liệu lên bàn. "Nhất là người như Văn Sĩ Lâm, ba năm viết gần hai trăm bài mà chỉ có hơn hai chục được đăng... Vậy phần còn lại là gì? Nội dung đó không đăng được, chắc chắn không đơn giản.Trong thành này có quá nhiều người muốn giết anh ta, bởi vì anh ta nắm giữ quá nhiều bí mật. Và tôi thì rất có hứng thú với những bí mật đó."


Sở Mục Vân hơi cau mày, có vẻ đã bị cuốn theo.



"Truyền thông đúng là có giá trị, nhưng không phải ai cũng làm được phóng viên. Nghề đó bị mấy bàn tay vô hình kiểm soát rất chặt, biết bao người đang chầu chực để giành được vị trí đó... Cậu thì vừa mới tới thành Cực Quang, không có bối cảnh gì cả, định tiếp cận Văn Sĩ Lâm kiểu gì? Đánh tráo thân phận sao?"


"Không cần phiền phức vậy."


Trần Linh đeo lên nửa gọng kính trên bàn, gương mặt trẻ trung nho nhã hiện lên nụ cười nhàn nhạt.


"Tính cách của Văn Sĩ Lâm quá chính trực, và đó chính là điểm yếu của anh ta... Muốn lấy lòng tin của anh ta rất dễ, chỉ cần một màn kịch nho nhỏ, là có thể khiến anh ta làm việc cho ta."


....


Trước cổng bệnh viện.


"Trái cây này bán bao nhiêu vậy?" Trợ thủ A Thành dừng lại trước một sạp hàng ven đường.


"Rổ nhỏ hai mươi, rổ lớn năm mươi, còn mấy giỏ quà đóng hộp tinh xảo kia thì một trăm hai." Chủ sạp không ngẩng đầu, trả lời bình thản.


A Thành cau mày, ánh mắt lướt qua những giỏ trái cây đẹp đẽ, rồi chỉ tay vào mấy quả táo xấu xí nằm khuất ở góc, "Thế còn mấy quả kia?"


"Mấy quả đó? Muốn thì lấy đi, năm đồng thôi."


"Cho tôi, và buộc thêm mấy dải ruy băng cho đẹp mắt vào."


Chủ sạp liếc nhìn anh một cái, lẩm bẩm vài câu không rõ, nhưng vẫn sắp xếp lại mấy quả táo và đưa cho A Thành. Người sau xách trái cây đi về phía sau bệnh viện.



"Văn tiên sinh, ngài sao rồi..."


Chưa nói hết câu, anh đã nhận ra chiếc giường trống trơn không có ai. A Thành sững người, định quay đầu xác nhận lại số phòng thì một giọng nói chậm rãi vang lên từ dưới gầm giường:


"Là A Thành à... Vào đi."


Văn Sĩ Lâm, toàn thân băng bó, từ dưới gầm giường chui ra, vội vã phất tay,


"Mau, đóng cửa lại!"


"A? À."


A Thành vội vàng đóng cửa phòng, ngăn tiếng ồn ào bên ngoài hành lang, rồi nghi hoặc hỏi:


"Văn tiên sinh, sao ngài lại chui xuống gầm giường?"


"Gần đây có quá nhiều người nhắm vào tôi, dù sao cũng phải cẩn thận mọi lúc mọi nơi. Chứ cậu nghĩ tôi sống sót tới giờ là nhờ gì?" Văn Sĩ Lâm phủi bụi trên tay, rồi ngồi lại lên giường bệnh, "Hơn nữa tôi luôn có cảm giác, dạo này có người đang theo dõi tôi."


"Văn tiên sinh, có phải ngài nghĩ nhiều quá rồi không? Làm gì có ai để ý đến chúng ta chứ?"


"Không, tôi tin vào trực giác của mình... Hơn nữa cậu quên rồi sao, mấy bản thảo gần đây bị mất cũng kỳ lạ quá. Có lẽ tôi thật sự đã chạm đến điểm yếu của ai đó... Càng lúc này càng phải cẩn thận."


Vừa nói, Văn Sĩ Lâm vừa đứng dậy bước đến trước mặt A Thành. Thấy trong tay A Thành là giỏ trái cây được buộc ruy băng tinh xảo, anh khẽ thở dài:



"A Thành, lại làm phiền cậu tốn tiền rồi."


"Ôi, ngài nói vậy là không đúng rồi. Tiền lương của tôi chẳng phải đều là Văn tiên sinh ngài bù thêm cho sao? Mua chút trái cây là chuyện nên làm thôi." A Thành cười cười, lấy từ trong giỏ ra một quả táo, lau góc áo rồi đưa cho Văn Sĩ Lâm. Sau đó nhướng mày, "Lúc mua tôi không để ý... Quả táo này hình như hơi dập? Đợi chút, tôi quay lại nói chuyện với chủ sạp."


"Không sao đâu, tôi không kỹ tính vậy."


Văn Sĩ Lâm ngăn A Thành đang định quay đi, rồi nói:


"Thương tích của tôi cũng gần như khỏi rồi, hôm nay xuất viện thôi."


"Được ạ." A Thành gật đầu.


Văn Sĩ Lâm thay đồ chỉnh tề, đi cùng A Thành ra khỏi phòng bệnh. Vừa đến cửa bệnh viện, anh bỗng dừng bước khi thấy gì đó nơi khóe mắt.


Chỉ thấy trước cổng bệnh viện, một người khoác áo màu nâu, đeo nửa gọng kính bóng dáng quen thuộc ấy đang đứng trước một bác sĩ áo trắng, ôm theo túi tài liệu, hình như đang trao đổi điều gì đó rất chăm chú.


"A?" A Thành cũng nhìn thấy, kinh ngạc lên tiếng:


"Văn tiên sinh, chẳng phải đó là người hôm qua đã rút dao giúp đỡ người qua đường sao? Trùng hợp vậy?"


Ánh mắt Văn Sĩ Lâm sáng lên khi nhìn về phía Trần Linh.


Chỉ thấy Trần Linh đang nói gì đó rất nghiêm túc, sau cùng vị bác sĩ lắc đầu, nói vài câu rồi quay người rời đi.



Thấy vậy, Văn Sĩ Lâm bước tới, chủ động gọi:


"Xin chờ một chút!"


Trần Linh dừng bước, gọng kính hơi lệch đi theo động tác, quay sang nhìn Văn Sĩ Lâm trong đôi mắt lạnh lẽo và cô độc lóe lên vẻ ngạc nhiên.


"Ngài còn nhớ tôi không? Hôm qua ở ngoài vòng phía tây thành, chúng ta đã gặp nhau."


Trần Linh khẽ gật đầu: "Có chuyện gì sao?"


"Tôi là phóng viên của Cực Quang nhật báo, tên Văn Sĩ Lâm. Tôi biết có thể hơi đường đột, nhưng không biết liệu chúng ta có thể tìm một chỗ ngồi nói chuyện một chút không." Văn Sĩ Lâm nghiêm túc nói, "Tòa soạn chúng tôi gần đây đang thực hiện chuyên mục 'Tìm kiếm chân, thiện, mỹ', định kỳ đăng tải những câu chuyện người tốt việc tốt trong xã hội..."


Thấy vẻ mặt Trần Linh có chút kỳ lạ, anh lại bổ sung thêm:


"Nếu ngài vì việc nghĩa mà lên báo, tôi có thể giúp phần nào dễ dàng hơn trong việc xin việc."


Trần Linh ngạc nhiên: "Làm sao ngươi biết ta đang xin việc?"


"Trên túi tài liệu của ngài có ghi rõ mà."


Trần Linh cúi đầu nhìn, quả nhiên trên túi có dán tên, địa chỉ liên lạc và vị trí công việc ứng tuyển.


"Tốt thôi... Nhưng tôi mong buổi phỏng vấn diễn ra nhanh chóng, tôi không có nhiều thời gian... Chiều nay tôi còn một buổi phỏng vấn nữa ở bệnh viện khác."


Trần Linh lễ phép cười cười.


Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực Truyện Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực Story Chương 178: Câu cá người
10.0/10 từ 15 lượt.
loading...