Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực
Chương 171: Đầu đề
Sáng sớm.
Trần Linh đẩy cửa phòng ra, một luồng hương mai xộc thẳng vào mặt, mấy con chim khách trên mái hiên giật mình bay vút lên trời.
Khoảnh khắc ấy, Trần Linh có chút hoảng hốt. Có lẽ vì đã ở Khu 3 quá lâu, nên theo bản năng, cậu tưởng sau cánh cửa này sẽ lại là con đường phủ đầy gió tuyết… Nhưng giờ đây, cậu chợt nhận ra, căn phòng quen thuộc ấy, nơi từng bị gió len lỏi qua từng khe hở đã không thể quay về nữa rồi.
Giấc ngủ vừa rồi đã giúp Trần Linh hồi phục hoàn toàn sau những ngày chạy đôn chạy đáo mệt mỏi. Sau khi tỉnh táo lại ở cửa, cậu bước qua cổng mái vòm của biệt viện, liền nhìn thấy một bóng người đang ngồi trước sân, tập trung đọc một chồng báo.
Sở Mục Vân vẫn mặc bộ sơ mi đơn giản quen thuộc, đeo kính gọng bạc, dáng vẻ lúc đọc báo cũng chẳng khác gì khi còn ở Khu 3. Có vẻ như đây là thói quen mỗi sáng của anh ta.
“Tôi tưởng cậu sẽ ngủ thêm một lúc nữa.” Sở Mục Vân ngẩng đầu nhìn cậu.
“Ngủ đủ rồi. Tôi còn việc phải làm.” Trần Linh ngồi xuống chiếc ghế đá đối diện anh ta, dứt khoát hỏi:
“Ở Thành Cực Quang, có khu nào tương đối hỗn loạn không?”
Nghe vậy, biểu cảm của Sở Mục Vân có chút lạ. Anh ta gập báo lại:
“Cậu lại định gây chuyện gì nữa?”
“Gọi là lại là sao? Tôi rất ít khi gây chuyện mà.”
Sở Mục Vân không đáp, chỉ lặng lẽ trải tờ báo ra bàn. Ngay trang bìa nổi bật nhất, dòng tít đen dày nổi bật lập tức thu hút ánh mắt Trần Linh:
[Dị đoan hay chính nghĩa? Kẻ ngoại lai đầu tiên trong trăm năm phá vỡ cổng Thành Cực Quang – Trần Linh]
[“Tôi chất vấn Thành Cực Quang” – Chấp pháp quan Khu 3 Hàn Mông thách thức hệ thống chấp pháp!]
[Thành viên Hội Hoàng Hôn xuất hiện tại Thành Cực Quang! Tai ương hay cứu rỗi?]
[Phỏng vấn người sống sót từ Khu 3: l*t tr*n sự vặn vẹo của nhân tính và bóng tối trong tầng lớp chấp pháp cấp thấp]
“Hôm nay, tám mươi phần trăm trang bìa của ‘Cực Quang Nhật Báo’ đều là cậu. Cả thành phố đang tranh cãi sôi nổi về hành động ngày hôm qua của cậu… Trong gần trăm năm nay, chưa từng có ai làm được như thế.”
Sở Mục Vân nhìn Trần Linh thật sâu.
“Giờ thì cậu thật sự là người nổi tiếng của Thành Cực Quang rồi đấy… Còn dám nói là cậu ít khi gây chuyện?”
Trần Linh: …
Cậu cầm tờ báo lên, lật xem từng trang. Quả thật như Sở Mục Vân nói, hầu như toàn bộ nội dung đều xoay quanh cậu: từ cảnh đoàn tàu lao ra khỏi thủy triều Tai ương, phá tung cổng thành, đến vẻ bình tĩnh khi nói chuyện trong nội thành, và cuối cùng là hình ảnh cậu kết thúc mọi thứ một cách điềm nhiên giữa biển lửa…
Phần duy nhất không liên quan đến cậu là tin tức về cảnh báo đột ngột vang lên ở thương hội Quần Tinh tối qua, dường như có thứ gì đó bị đánh cắp. Nhưng tin này bị dồn vào góc khuất, nếu không để ý kỹ thì chẳng ai nhìn thấy.
“Trần Linh làm gì thì liên quan gì tới anh.” Trần Linh đẩy cặp kính nửa gọng lên, trả lời tỉnh bơ.
Khóe miệng Sở Mục Vân giật nhẹ.
Đúng lúc ấy, ánh mắt Trần Linh lướt qua tiêu đề của một bài báo trong ngày, một cái tên đột nhiên đập vào mắt cậu.
“Người tên Văn Sĩ Lâm này là ai?” Trần Linh chỉ vào dòng tiêu đề nhỏ hơn hỏi.
“Trên đó không ghi rõ sao? Phóng viên.” Sở Mục Vân dừng lại một lát rồi nói tiếp:
“Nghe đâu người phóng viên này cũng có chút danh tiếng, từng vạch trần vài giao dịch mờ ám sau lưng một số chấp pháp, cũng từng gây ra không ít sóng gió… Ngày nay, rất ít phóng viên còn dám sử dụng cái gọi là quyền tự do truyền thông.”
“Quyền tự do truyền thông? Là gì thế?”
“Là một đạo luật được thiết lập từ khi Thành Cực Quang thành lập. Thế hệ lãnh đạo đầu tiên đã đồng thời xây dựng hệ thống chấp pháp và đặt ra quyền này, nhằm kiềm chế quyền lực tuyệt đối của giới chấp pháp thông qua truyền thông tự do, một cơ chế giám sát và kiểm tra. Nhưng thực tế chứng minh, dưới chênh lệch sức mạnh tuyệt đối, quyền tự do truyền thông trong dân gian chỉ là hữu danh vô thực. Trải qua mấy trăm năm, mấy ai còn dám làm phóng viên sử dụng quyền này? Đừng nói tới chuyện có thể được lợi ích gì, chỉ cần đắc tội với một vài người chấp pháp hay quan chấp pháp nào đó, họ có thể chết lúc nào cũng không hay… Con người vốn là sinh vật thiên về tránh họa tìm lợi. Ai còn muốn theo đuổi thứ công việc vừa tốn sức lại chẳng đem lại kết quả gì chứ?”
“Quyền tự do truyền thông à…”
Trần Linh trầm ngâm gật đầu, rồi quay trở lại chủ đề chính:
“Nói chuyện nghiêm túc đi, ở Thành Cực Quang, chỗ nào tương đối hỗn loạn một chút?”
Lại vòng về vấn đề ban đầu, Sở Mục Vân chẳng biết nên nói gì, cuối cùng vẫn bất đắc dĩ đáp:
“Dù sao Thành Cực Quang cũng là trung tâm của khu vực Cực Quang, nơi quá hỗn loạn thật sự không nhiều. Cậu có thể thử đến khu vực ngoài vòng thành phía tây xem sao… Có lẽ nơi đó sẽ có thứ cậu muốn tìm.”
“À… Người của Khu 3 các cậu, cũng được sắp xếp ở chỗ đó.”
Bước chân Trần Linh hơi khựng lại.
…
“Tên họ của ngài là…?”
“Triệu Ất.”
“Được rồi, Triệu Ất tiên sinh.” Trong căn phòng nhỏ hẹp, một phóng viên cầm giấy bút, ngồi cạnh cửa sổ nói, “Tôi là Trác Thụ Thanh, phóng viên của ‘Cực Quang Nhật Báo’. Tiếp theo tôi sẽ hỏi ngài vài câu, mong ngài phối hợp trả lời.”
Triệu Ất người quấn đầy băng vải, vẻ mặt mệt mỏi đến tột cùng, cau mày hỏi:
“Hôm qua không phải các người đã cử phóng viên đến phỏng vấn rồi sao? Sao hôm nay lại đến hỏi nữa?”
“Có lẽ hôm qua đồng nghiệp của tôi hiểu sai ý lãnh đạo, nên tôi được cử đến xác minh lại.” Giọng của Trác Thụ Thanh nhẹ nhàng, mềm mỏng, rất dễ nghe.
“Hôm qua trong bài phỏng vấn, ngài có nhắc tới việc người chấp pháp ở Khu 3 thu của dân cư một lượng lớn phí bảo hộ. Điều này là thật chứ?”
“Đúng vậy.”
“Khoảng phí đó rơi vào tầm bao nhiêu?”
“Ít nhất ba đến năm đồng bạc mỗi tháng.”
“Mức đó nghe cũng không quá lớn lắm.”
Nghe đến đây, Triệu Ất theo bản năng cau mày. Còn chưa kịp mở miệng phản bác, Trác Thụ Thanh đã nhanh chóng tiếp lời:
“Vậy sau khi thu khoản phí đó, có từng xảy ra các vụ án hình sự quy mô lớn hay hành vi kh*ng b* nào không?”
“… Cái đó thì không có, nhưng mà…”
“Vậy có thể hiểu rằng, sau khi thu khoản trợ phí nhỏ đó, người chấp pháp đã kịp thời bổ sung lực lượng, nâng cấp thiết bị, tăng cường tuần tra, từ đó ngăn chặn được nhiều sự việc xấu xảy ra?”
Triệu Ất chết sững, đứng bật dậy, lắc đầu nói:
“Không! Không phải như vậy! Đó là phí bảo hộ! Không phải trợ phí gì cả…”
Trác Thụ Thanh làm như không nghe thấy, chỉ cúi đầu ghi chép vội vàng:
“Ngài cũng từng nhắc đến việc trong lúc Khu 3 bị Tai ương tập kích, một số người chấp pháp không chỉ không làm tròn bổn phận mà còn dẫn đầu bỏ trốn, thậm chí xông vào nhà dân, uy h**p người dân để tìm chỗ trốn… Nhưng cuối cùng, quảng trường bị Tai ương vẫn được quét sạch, đúng không?”
“Đúng là đã được quét sạch, nhưng chuyện đó không hề liên quan gì tới bọn họ! Mà là…”
“Vậy có thể nào chuyện bỏ trốn hay trốn tránh mà các ngài nhìn thấy, thật ra là một cách dàn dựng của người chấp pháp để dẫn dụ Tai ương, tạo ra cái bẫy phản kích? Còn chuyện gây thương tích cho dân thường trong quá trình đó… có thể chỉ là vô tình xảy ra trong lúc giằng co với Tai ương.”
Nghe đến đây, Triệu Ất không kìm được cơn giận đang sục sôi trong lồng ngực, hai nắm tay của hắn siết chặt, run lên vì phẫn nộ!
Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực
Đánh giá:
Truyện Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực
Story
Chương 171: Đầu đề
10.0/10 từ 15 lượt.
