Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực

Chương 147: Tảo biển


Trần Linh dẫn theo hai người, men theo con đường trong thị trấn, đi thẳng về vùng ngoại ô ven biển hoang vu. Xung quanh ngày càng ít nhà cửa, gió biển cũng mỗi lúc một lạnh buốt.


Từng dãy nhà kho hiện ra trong tầm mắt Trần Linh, ánh mắt cậu liên tục đảo qua, như đang tìm kiếm gì đó.


“Chắc là ngay gần đây rồi...”


“Trần Linh, cậu đừng úp mở nữa.” Triệu Ất rốt cuộc không nhịn được sự tò mò trong lòng, “Rốt cuộc thứ chúng ta đang tìm, phương tiện có thể trực tiếp vào thành Cực Quang là cái gì vậy? Tôi nhìn quanh chẳng thấy gì đặc biệt cả...”


Trần Linh sải bước nhanh hơn: “Là một chiếc tàu hỏa.”


“Tàu hỏa? Khác gì với cái mà chúng ta vừa bỏ lại đâu?”


“Chúng ta cần tìm một chiếc tàu hỏa có thể chạy mà không cần đường ray, lại có đầy đủ toa xe.”


Nghe vậy, Triệu Ất kinh ngạc trợn tròn mắt: “Tàu hỏa... không cần đường ray? Thứ đó thật sự tồn tại sao?”


“Tồn tại.”



Trần Linh khẳng định chắc nịch.


Nó đúng là có thật, Trần Linh từng ngồi trên nó khi đi vào Cổ Tàng Binh Đạo. Nếu cậu nhớ không lầm, lúc đó kẻ Soán Hỏa đã giấu con tàu trong một kho hàng gần đây... Sau đó dù bị đội chấp pháp phát hiện, nhưng dường như vẫn chưa bị di dời. Rất có thể vẫn còn được phong tỏa ở đó.


Triệu Ất còn định nói thêm, thì bất ngờ giẫm phải một vũng nước, nước bắn tung tóe ướt hết ống quần. Gió biển vừa thổi qua, nước liền đông lại thành những mảnh băng mỏng.


“Mẹ nó.” Triệu Ất không nhịn được chửi thề, “Nơi này bị ngập à? Sao đâu đâu cũng toàn nước thế này…”


“Mực nước ở đây không bình thường, cao hơn rất nhiều so với lần trước tôi tới.”


Trần Linh nhìn về phía xa nơi sóng biển đang cuộn trào, từng khối băng lớn theo bọt nước đập vào những bãi đá ngầm màu đen. Từng đợt nước biển xô vào đại lộ, gió biển lạnh lẽo lướt qua, khiến mặt đường đóng băng từng mảng nặng nề.


Cậu bước vào cụm kho hàng phía trước, bắt đầu mở từng cái một theo ký ức để tìm kiếm. Có lẽ vì sự diệt vong của cảng Lẫm Đông khiến cậu cảm thấy nguy hiểm cận kề, tốc độ tìm kiếm của Trần Linh vô cùng nhanh nhẹn, dù mặt đất phủ băng vẫn di chuyển như không có gì cản trở.


Triệu Ất căn bản không theo kịp tốc độ ấy, chỉ có thể dắt Linh Nhi trốn tạm sau một tòa nhà kho. Gió biển ở đây yếu hơn một chút, nhưng cả hai vẫn run cầm cập vì lạnh.


“Anh Triệu Ất… Chúng ta còn phải đợi ở đây bao lâu nữa?” Linh Nhi rúc người thành một cục, răng lập cập hỏi.


“…Không biết nữa, chờ xem Trần Linh sao đã.” Triệu Ất nhìn thân ảnh áo đỏ đang lướt qua các kho hàng phía trước, lẩm bẩm, “Dù sao thằng nhóc đó cũng khá đáng tin, chắc cũng sắp xong rồi... Linh Nhi, em lạnh lắm hả?”



“Đưa tay cho anh, anh ủ ấm cho.”


Triệu Ất nắm lấy đôi bàn tay nhỏ đã đỏ bừng vì lạnh của cô bé, quay người hà hơi liên tục. Hơi nóng ngưng tụ trong không khí, tan thành những mảnh sương vụn mỏng manh bay lên, hắn lại ra sức xoa tay bé. Khi tay cô bé ấm lên một chút, hắn mới cẩn thận đút trở lại vào túi áo.


“Đỡ hơn chút nào chưa?”


Linh Nhi chớp mắt: “Ừm.”


Nhìn cô bé như búp bê trước mặt, lòng Triệu Ất mềm nhũn. Hắn khẽ thở dài: “Lúc nhỏ anh cứ năn nỉ cha sinh thêm cho anh một đứa em gái, mà ông ấy lại không chịu nghe… Sau này mẹ mất, ông ấy chỉ còn lại mình anh, vừa làm cha vừa làm mẹ, gánh vác cả tiệm, tóc bạc hết cả... Nếu lúc ấy mà ông chịu nghe lời anh, sinh thêm cho mình một ‘áo bông nhỏ’ như em, chắc cũng không đến mức mỗi ngày phải vật lộn với anh chứ?”


Triệu Ất thở dài, trong đầu hiện lên khuôn mặt điểm bạc tóc mai kia, ánh mắt dần trở nên trống rỗng, cô đơn.


Linh Nhi không hiểu Triệu Ất đang nói gì, chỉ cảm thấy sắc mặt hắn không được tốt. Cô bé do dự giây lát, rồi lại rút bàn tay nhỏ bé từ trong túi ra, nhẹ nhàng che lên bàn tay đầy vết thương của hắn, cố gắng hé miệng thổi hơi ấm vào.


Triệu Ất hơi sững người, sau đó bất lực cười khổ. Hắn còn chưa kịp nói gì, khóe mắt chợt bắt gặp một vệt bóng mờ lướt nhanh trong vũng nước đông cứng bên cạnh, thứ gì đó giống như một con rắn, đang lao thẳng về phía họ!


“Vù!”


Vệt bóng lao tới quá nhanh, đồng tử Triệu Ất co rút lại, không kịp suy nghĩ liền ôm chặt lấy Linh Nhi vào lòng!



Ngay sau đó, một lực quất cực mạnh giáng thẳng vào lưng hắn, cả người bị đánh bay lên không trung, lơ lửng mấy giây rồi rơi mạnh xuống mặt đất phủ đầy băng giá!


Cơn đau dữ dội chưa từng có bùng phát, như thiêu đốt toàn bộ thần kinh của hắn. Triệu Ất cảm giác xương sống như bị bẻ gãy. So với đòn vừa rồi, mấy nhát dao trước đó chẳng là gì!


“Anh Triệu Ất!” Linh Nhi được hắn ôm vào lòng nên không bị thương, nhưng nhìn thấy hắn đầy mồ hôi lạnh, sắc mặt trắng bệch, cô bé hoảng loạn kêu lên.


Triệu Ất không rảnh đáp lại, vừa r*n r* vì đau vừa cố quay đầu nhìn ra phía sau.


Chỉ thấy từ trong vũng nước, một dải tảo biển rách nát như con rắn đang chui ra, uốn éo nhúc nhích trong làn sương lạnh mờ nhạt. Trên bề mặt nó mọc đầy những hoa văn lạ lùng khiến da đầu tê dại chỉ trong nháy mắt nhìn vào.


Cái quái gì thế này?!


Triệu Ất chưa kịp phản ứng thêm, dải tảo kia lại quất tới như chớp. May mà lần này hắn đã đề phòng, vội ôm Linh Nhi lăn một vòng qua bên, miễn cưỡng tránh khỏi đòn tấn công.


“Bốp!”


Cây tảo quất thẳng xuống mặt đất, lớp băng phía trên vỡ vụn như thuỷ tinh, thậm chí còn để lại một vết nứt dài. Đá vụn bắn tung tóe.


Nhìn cảnh đó, Triệu Ất chỉ thấy lạnh gáy. Một cú như vậy mà khi nãy mình ăn trọn… giờ không biết lưng đã gãy mấy đốt.



“Trần Linh!!!”


Lúc này Triệu Ất chẳng còn để tâm đến thể diện gì nữa. Thứ quái vật kia chắc chắn không phải sinh vật tự nhiên! Nếu là Tai ương, vậy thì phải giao cho người chuyên xử lý, mà người đó, chính là Trần Linh!


Nhưng Trần Linh không phải thần, đâu thể vừa nghe tiếng gọi là xuất hiện ngay lập tức. Và đúng lúc đó, từ một vũng nước khác, lại có thêm hai bóng mờ nữa lao tới!


Đồng tử Triệu Ất co rút lần nữa, trong lòng thầm chửi một tiếng: “Đệt!” Rồi không nghĩ nhiều, hắn tiếp tục lăn vòng trên mặt đất né tránh.


Vù vù!


Tiếng xé gió vang lên sát tai, mấy cú quất phá nát mặt băng, Triệu Ất bị trượt dài mấy mét, trời đất đảo lộn, rồi đầu đập mạnh vào bức tường kho hàng.


Đinh đinh đeng đeng!


Một đống công cụ rơi xuống đất, phát ra tiếng va chạm chát chúa. Cơn đau nhói lên khiến hắn suýt ngất đi. Khi ngẩng đầu lên, hắn thấy những dải tảo mang chú văn kỳ quái đang phong tỏa hết mọi lối ra. Sau lưng hắn là bức tường kín.


“Anh Triệu Ất…” Giọng Linh Nhi bắt đầu run lên vì sợ.


Triệu Ất nghiến răng, một tay che chở cho cô bé sau lưng, hai mắt mở to đầy sát khí. Hắn chộp lấy một ống thép từ dưới đất, chỉ thẳng ra ngoài kho hàng nơi đám tảo đang uốn éo nhúc nhích, hét lớn:


“Tới đây đi!! Đám khốn các ngươi! Quan chấp pháp có thể sợ các ngươi, nhưng ông đây thì không!!”


Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực Truyện Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực Story Chương 147: Tảo biển
10.0/10 từ 15 lượt.
loading...