Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực
Chương 137: Không xứng
Trans + Beta: Cú Mèo Cạp Bắp
--------------------
"Mẹ kiếp!!" Tả Đồng liếc thấy đám người trên sân ga đang dần rút đi, gã gần như phát điên.
Cùng lúc đó, sắc mặt chú Triệu nhợt nhạt thấy rõ, khóe mắt ông nhìn thấy một bóng hình trẻ tuổi đang bị đám đông xô đẩy ra xa, trên khuôn mặt mệt mỏi cuối cùng cũng hiện lên một nụ cười nhàn nhạt...
Đôi tay ông vô lực buông lỏng Tả Đồng, ngã ngửa ra đất. Mười ba vết thương đỏ thẫm chằng chịt khắp cơ thể, máu tươi chảy ròng ròng gần như biến ông thành một người máu, chút sức lực cuối cùng trong thân xác già nua này đã hoàn toàn cạn kiệt.
Tả Đồng thở hổn hển nắm chặt con dao, nhổ một ngụm nước bọt xuống đất rồi tiếp tục chen về phía trước.
Chú Triệu nằm dưới đất như một xác chết, bị dòng người qua lại giẫm đạp. Ông nhìn từng bàn chân lướt qua trên đầu mình, trên bầu trời không một ai đoái hoài kia có muôn vàn tinh tú lặng lẽ nhấp nháy, trong cơn mê man, dường như chúng lại biến thành khuôn mặt của Triệu Ất.
"Cái thằng nhóc này..." Đôi mắt chú Triệu không kìm được mà nhắm lại, cuối cùng thì ngừng thở.
Một bóng người khom lưng bò trên mặt đất như một con chó, luồn lách qua vô số cẳng chân, cuối cùng cũng chen được qua đám đông để đến bên chú Triệu và ôm chặt lấy ông vào lòng!
"BA... BA ƠI!!!" Triệu Ất nhìn thấy những đôi bàn chân kia đang đạp lên cơ thể của chú Triệu, đôi mắt cậu đỏ ngầu đầy giận dữ. Cậu ôm chặt cả người của chú Triệu, giống như một con sư tử nổi cơn thịnh nộ tột độ, tiếng gầm khàn của cậu như thể muốn lấy mạng người!
"ĐỪNG GIẪM LÊN BA TÔI!!!! CON MẸ NÓ LŨ CÁC NGƯỜI ĐỪNG CÓ GIẪM LÊN BA TÔI!! CÚT RA!!!"
Đám đông không hề vì tiếng gào thét của cậu mà dừng lại, Triệu Ất chỉ có thể dùng tấm lưng của mình để che chở cho bóng hình trong lòng, mặc những bàn chân giẫm đạp, vấp qua thân thể quấn đầy băng gạc của cậu, máu tươi lại một lần nữa thấm ra...
Dưới làn đạn quét qua, vô số thi thể chất đống trước nhà ga, ngọn lửa hung hãn điên cuồng lan rộng ra xung quanh chặn đứng bước chân của những người dân đang lớp lớp xông lên. Một bóng người mặc đồng phục đen đỏ loạng choạng lao ra khỏi biển lửa, vừa lăn vừa bò để dập tắt ngọn lửa trên quần áo, đồng thời vội vàng lên tiếng:
"Đừng nổ súng! Là tôi!!"
Nhìn thấy người đến là Tả Đồng, mấy Người Chấp Pháp theo bản năng định bóp cò bỗng dừng tay lại, nhíu mày hỏi:
"Sao bây giờ cậu mới đến?"
"Tôi... hầy." Sắc mặt Tả Đông có hơi khó coi, gã nhanh chóng ném túi đồ của mình vào trong tàu, siết chặt con dao nhìn về phía dân chúng phía sau ngọn lửa, "Còn ai chưa đến nữa sao?"
"Vẫn còn Đàm Minh và Trưởng quan Tịch, chắc họ cũng sắp đến rồi."
"Mấy con Tai Ương sắp đến đây rồi... mau kéo van đi!"
"Nhưng phía trước đường ray có người đang chắn đường."
"Mặc kệ bọn họ! Cứ trực tiếp lái tàu!"
Một Người Chấp Pháp nhanh chóng lao vào buồng lái, kéo các van và cần gạt, kim trên bảng đồng hồ xoay nhanh, tiếng hơi nước gầm rú vang lên từ đầu tàu.
Vù-!!
Những người dân lao ra đường ray thấy vậy liền muốn thừa cơ leo lên thân tàu nhưng lại bị những Người Chấp Pháp đang thò nửa người ra ngoài cửa tàu bắn chết từng người một. Cũng có người cố dùng thân mình chặn tàu hỏa lại, nhưng khi đầu tàu đi qua, tất cả đều bị nghiền thành thịt vụn không gì ngăn được.
Đoàn tàu này cứ thế tàn bạo lao ra khỏi sân ga, vùng thoát khỏi máu và lửa, kiên định men theo đường ray lao về phía thành Cực Quang!
Nhìn thấy vậy, đông đảo Người Chấp Pháp trên tàu cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm...
Họ đã thoát ra được rồi.
"Thấy rồi kìa! Là bọn họ, Trưởng quan Tịch!" Người Chấp Pháp đứng ở đuôi tàu nhìn thấy hai bóng người đang phi nhanh tới từ xa, lập tức lên tiếng.
...
Một chiếc áo khoác đen xuyên qua biển lửa, nhìn thấy thi thể và vỏ đạn đầy rẫy trên mặt đất, cơn thịnh nộ chưa từng có dâng đầy trong ánh mắt.
"Sao... sao lại thành ra thế này?!" Đàm Minh ngơ ngác nhìn sân ga hỗn loạn vô cùng, sắc mặt tái mét.
"Là Trưởng quan Tịch..."
"Trưởng quan Tịch!! Ngài cũng định bỏ rơi chúng tôi sao?!"
"Cầu xin ngài mà Trưởng quan Tịch... tôi vẫn chưa muốn chết! Trên tàu vẫn còn chỗ... có thể mang tôi theo không?"
"Nếu tôi không đi được, làm ơn hãy mang con gái tôi theo được không? Nó mới hai tuổi rưỡi... nó không chiếm chỗ đâu!"
"..."
Tiếng hò hét của dân chúng vang lên sau lưng, hai nắm đấm của Tịch Nhân Kiệt càng lúc càng siết chặt, anh ta không đưa ra bất kỳ phản hồi nào, cũng không ngoảnh đầu lại mà một mình đuổi theo dọc đường ray.
Đàm Minh lúc này một chữ cũng không dám nói nhiều, cậu ta có thể nghe thấy tiếng th* d*c nặng nề của Tịch Nhân Kiệt ở bên cạnh... Cậu ta biết, anh Kiệt thực sự tức giận rồi. Cậu nghiến răng đánh bạo theo sau Tịch Nhân Kiệt, đuổi về phía đoàn tàu.
Theo đoàn tàu rời đi, một lượng lớn người dân nhảy xuống sân ga cũng bám sát theo sau dọc đường ray... Dù họ không lên được tàu nhưng chỉ cần men theo đường ray thì vẫn có thể đi đến thành Cực Quang, đó là hy vọng cuối cùng của họ.
Những bóng người đông nghịt chạy trong bóng tối mờ ảo, sân ga vốn dĩ vô cùng náo nhiệt tức khắc trở nên vắng lặng, chỉ còn lại xác chết chất đầy và ngọn lửa âm thầm bùng cháy.
Trên mảnh đất đẫm máu, một bóng hình quấn đầy băng gạc đang ôm một người lớn tuổi toàn thân nhuốm máu, đứng im bất động như một bức tượng.
Không biết đã qua bao lâu, một bóng người cũng khoác áo ngoài màu đen chậm rãi bước ra, cậu ta xuyên qua đống thi thể và vỏ đạn đầy đất, đi đến trước mặt Triệu Ất. Triệu Ất ngước nhìn với ánh mắt trống rỗng, cậu thấy một khuôn mặt quen thuộc đang nhìn họ với vẻ phức tạp.
"Xem ra, tôi đến muộn rồi."
Nghe thấy câu này, thân thể của Triệu Ất run lên nhè nhẹ, cậu ôm chặt thi thể trong lòng, khàn khàn hỏi: "Là cậu à... Cậu là Quan Chấp Pháp, sao cậu không đi cùng mấy người kia?"
"Không khéo lắm, tôi cũng bị bỏ rơi mất rồi." Trần Linh thành thật trả lời.
"Không phải cậu cùng một giuộc với bọn chúng sao?"
"Không phải."
"Tin hay không tùy cậu." Trần Linh bình tĩnh nói, "Nhưng nếu cậu còn chút lòng hiếu thảo, thì bây giờ nên đi theo tôi rồi."
"Đi... Đi đâu?"
"Thành Cực Quang."
Triệu Ất ngây người, cậu nhìn thi thể đang trong lòng đang dần trở nên lạnh lẽo, ánh mắt chỉ còn lại nỗi bi thương sâu sắc.
"Tôi..."
"Tôi đã đồng ý với chú Triệu rằng sẽ chăm sóc cậu, tuy hiện tại Khu 3 đã không còn nữa, nhưng ít nhất tôi sẽ bảo vệ tính mạng cho cậu." Trần Linh chầm chậm nói, "Cậu cũng có thể từ chối, ôm xác ba cậu rồi cùng chết ở chỗ này... Nhưng cậu nên biết, điều mà ba cậu thực sự hy vọng đó là gì."
Đồng tử của Triệu Ất co rụt lại. Trong tâm trí cậu, khuôn mặt của chú Triệu dường như sống lại lần nữa. Giữa cơn mê muội, cậu thấy ông cầm cây gậy đứng canh ở cửa tiệm ăn sáng đợi mình về nhà, thấy ông vì muốn sắp xếp cho mình một công việc ổn định mà suýt chút nữa đã quỳ xuống cầu xin, thấy ông cầm chổi vừa đánh vừa mắng vì mình đến nhà máy đòi tiền lương, thấy đôi mắt đỏ hoe khi ông quấn băng gạc cho mình...
Triệu Ất dĩ nhiên biết rõ ba mình hy vọng điều gì nhất... đó chính là mình phải sống tiếp.
"Tôi..." Triệu Ất khàn giọng nói, "Những Người Chấp Pháp đều đã đi cả rồi... Tôi không vào thành Cực Quang được."
"Người Chấp Pháp?"
Trần Linh cười khinh một tiếng, ánh mắt cậu hướng về đoàn tàu hơi nước đang khuất dần, giọng nói điềm tĩnh mà dường như phát ra từ tận sâu thẳm địa ngục.
"Có vài kẻ cặn bã... không xứng sống sót tiến vào thành Cực Quang."
Hết chương 137.
Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực
Đánh giá:
Truyện Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực
Story
Chương 137: Không xứng
10.0/10 từ 15 lượt.
