Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực
Chương 12: Trần Yến
Trans + Edit: Sếu Quay Đầu Là Lá Cải, Beta: Lông Vũ Chạy TeTe
--------------------
Kétttttt --
Một bóng người mặc áo kinh kịch từ bên trong con quái vật giấy đỏ ló ra nửa thân trên, treo ngược giữa không trung.
Nhận ra Trần Linh sắp trở lại, quái vật giấy đỏ điên cuồng giãy giụa, thân thể nó bắt đầu trở nên trong suốt tựa như tờ giấy bị nước mưa thấm ướt, càng lúc càng mỏng đi. Trần Linh bị nó treo lên, bay lơ lửng không ngừng lắc lư, đến đầu óc cũng choáng váng.
Lỗ hổng trên mặt giấy bị xé toạc không ngừng co giật dường như muốn nuốt Trần Linh trở lại, nhưng Trần Linh liều mạng gồng nửa thân trên, ra sức chống cự cơn chóng mặt để đấu với nó!
Ngay lúc này, một bóng thiếu niên ướt sũng lao qua mảnh đất hoang tàn, chạy thẳng về phía này!
"Anh!!"
Một bàn tay vươn ra túm cánh tay Trần Linh, dùng lực kéo ra!
Trần Linh cảm nhận được một nguồn trợ lực truyền đến, nửa th*n d*** liền thoát khỏi lớp giấy, cả người xuyên qua khe hở giữa sân khấu và thực tại, rơi mạnh xuống nền đất.
Ngay khoảnh khắc Trần Linh trốn thoát, con quái vật giấy trên không trung hoàn toàn tan biến, hóa thành hư vô giống như chưa từng tồn tại.
Trần Linh mặc bộ áo kinh kịch màu đỏ, nằm ngửa trên mặt đất bùn lầy, hơi thở dồn dập.
Mây đen trên bầu trời nặng trịch, giọt mưa rơi lất phất lăn dài theo sợi tóc.
Trời đất quay cuồng, Trần Linh nhìn thấy một gương mặt quen thuộc xuất hiện trước mắt, lo lắng lay mạnh người cậu.
"Anh! Anh!! Anh không sao chứ?"
Cảm giác choáng váng dần tan đi, Trần Linh định thần nhìn kỹ, sững sờ một lúc.
"A Yến? Sao em lại ở đây?"
Thiếu niên trước mắt không phải ai khác, chính là em trai cậu, Trần Yến.
Trong ký ức của nguyên chủ, cuộc đời Trần Linh chỉ có hai điều đáng tự hào.
Thứ nhất, là cậu đã tự dựa vào sự cố gắng của mình thi đậu Người Chấp Pháp. Thứ hai, chính là có một đứa em trai như Trần Yến. Không phải là vì Trần Yến thông minh hay có thiên phú gì đặc biệt. Ngược lại thì Trần Yến không thông minh, thành tích trên lớp luôn từ dưới đếm lên, nói chuyện với người khác cứ lắp bắp, thuộc dạng dễ bị bắt nạt nhất trong trường.
Nhưng từ lúc Trần Yến vẫn còn quấn tã, mỗi ngày chỉ biết chạy theo cậu, cậu kêu Trần Yến làm cái gì thì Trần Yến làm cái đó, dù là khi còn nhỏ cậu quậy đến mức chôn em trai vào cát suýt nữa khiến Trần Yến bị ngạt thở. Vậy mà sau khi được cứu, phản ứng đầu tiên của Trần Yến không phải là khóc, mà là cười ngây ngô với cậu.
Từ ngày đó trở đi, cậu đi đâu cũng dắt theo Trần Yến, bất luận cậu làm gì, Trần Yến cũng sẽ tin tưởng cậu vô điều kiện.
Trần Linh chỉ là một người bình thường, nhưng trong mắt Trần Yến lại là một phiên bản hoàn toàn khác..... một người anh trai mà em trai luôn ngưỡng mộ.
"Em, em...." Cậu thiếu niên toàn thân ướt sũng lắp bắp không thành lời.
"Sau khi em tỉnh lại từ ca phẫu thuật thì luôn nằm trong bệnh viện đợi cả nhà đến đón... sau đó, sau đó em nghe bên ngoài nói có 'Tai Ương' cấp diệt thế xâm nhập, em rất lo cho mọi người. Em nhân lúc mấy người trong bệnh viện không chú ý, lén trốn ra ngoài, định về nhà tìm mọi người, rồi lại nhìn thấy anh bị treo người trên một con quái vật .... "
"Nhân lực bên Người Chấp Pháp hình như không đủ, chỉ là phong tỏa khu 2 và khu 3 thôi, nhưng lực lượng canh gác bên trong không nhiều lắm, em lén chạy về đây."
Trần Linh lắc đầu, cuối cùng cũng miễn cưỡng ngồi dậy, cậu nhìn thấy gương mặt đầy lo lắng trước mắt, cảm xúc trong lòng phức tạp khó tả.
Lý Tú Xuân và Trần Đàn gài bẫy giết cậu, chỉ vì muốn lấy trái tim mình cho Trần Yến... cứu lấy mạng thằng bé.
Từ một khía cạnh nào đó, là Trần Yến đã hại chết Trần Linh.
Nhưng nghĩ kỹ lại thì thực ra bản thân Trần Yến cũng không biết gì cả, thằng bé chỉ mới là thiếu niên 15 tuổi, chỉ biết ba mẹ nói đã tìm được cách cứu bản thân sau, đó ngoan ngoan nằm lên bàn phẫu thuật...Dù có trị khỏi, thằng bé cũng không biết trái tim đang nhảy múa trong lồng ngực là của anh trai mình.
Nghĩ đến đây, Trần Linh nhìn vào mắt Trần Yến, ngược lại còn ánh lên một nỗi buồn man mác.
"Anh ... anh giết người hả?"
Ánh nhìn của Trần Yến hướng về phía Hàn Mông khắp người bê bết máu, gương mặt non nớt tái như tờ giấy.
"Anh không giết anh ta." Trần Linh theo phản xạ trả lời, "Đó không phải anh, là ...."
Lời còn chưa kịp dứt, cậu đã khựng lại. Cậu không biết nên giải thích tất cả như thế nào cho Trần Yến.
Trần Yến đã tận mắt nhìn thấy cảnh anh mình chui ra khỏi từ con quái vật giấy đỏ, bây giờ trên cổ anh vẫn còn vết thương ghê gớm, máu me đầm đìa, nhìn thế nào cũng không giống một con người bình thường... nói cho thằng bé sự thật là có một nhóm 'khán giả' đang nằm trong đầu mình sao? Thực ra bản thân khi nãy bị đoạt xác?
Đầu óc của Trần Linh rất hỗn loạn, cậu thừa hưởng ký ức của nguyên chủ, cũng thừa hưởng tình cảm đối với em trai nguyên chủ, sâu thẳm trong lòng cậu thậm chí có chút sợ hãi... cậu sợ Trần Yến giống như ba mẹ, cũng thấy bản thân cậu là quái vật.
Mà Trần Yến chỉ lặng lẽ nhìn cậu, đôi mắt nâu hạt dẻ không hề có chút sợ hãi.
Trần Yến nghiêm túc suy nghĩ một lúc, bước đến bên cạnh Hàn Mông, dốc hết sức lực nâng anh ta lên lưng, chao đảo cõng đi sâu hơn vào vùng đất hoang.
"Em muốn làm gì?" Trần Linh ngạc nhiên.
Dáng người gầy guộc của cậu thiếu niên cõng trên lưng một người nặng gấp đôi mình như Hàn Mông, mỗi bước đi đều để lại dấu chân in sâu trên mặt đất ẩm ướt.
Dù là như vậy, Trần Yến vẫn cắn răng mà tiến về phía trước.
"Anh, anh ta là Quan Chấp Pháp."
"Anh biết."
"g**t ch*t Quan Chấp Pháp là trọng tội. Một khi bọn họ phát hiện, bất luận có phải là anh giết hay không... bọn họ vẫn sẽ đến giết anh."
"... Anh biết, anh...."
"Anh." Trần Yến nhẹ nhàng nói.
"Em sẽ giúp anh chôn người này."
Nhìn thấy ánh mắt kiên định của Trần Yến, Trần Linh khẽ run lên, sững người một lúc, cuối cùng cũng mở miệng nói hết câu:
"Không phải, A Yến, ý của anh là ... anh ta vẫn chưa chết mà!"
Trần Yến: ?
Trần Yến hoảng hốt hét lên, mất thăng bằng ngã nhào sang một bên, kéo theo cả Hàn Mông đang mơ hồ cũng rớt luôn xuống mặt đất.
Trong lúc mơ màng, hai mắt Hàn Mông từ từ mở ra ....
Một bóng người màu đỏ lao tới đến bên cạnh anh, giơ cao nắm đấm, giáng thẳng xuống sau đầu anh.
Bốp -- !
Hàn Mông vừa mới tỉnh lại chưa kịp làm gì thì đã cảm nhận thêm một cơn đau nhói ở sau gáy, hai mắt lần nữa trợn ngược rồi bất tỉnh nhân sự.
Trần Linh lắc bàn tay đau rát, thở phào nhẹ nhõm.
Suýt chút nữa bị tên này giết ngược rồi!
Vừa nãy Trần Linh thông qua màn hình lớn trên sân khấu nhìn thấy quá trình giao đấu giữa Hàn Mông và quái vật giấy đỏ, mặc dù cậu không biết người này đã dùng loại năng lực đặc biệt gì, nhưng không có con quái vật giấy đỏ, bản thân cậu không phải đối thủ của anh.
"Đi mau."
Đánh ngất Hàn Mông, Trần Linh nhìn mưa ngày càng nặng hạt, lập tức kéo theo Trần Yến rời đi.
Trong khu 3 không chỉ có một mình Hàn Mông là Quan Chấp Pháp, Hàn Mông xuất hiện ở đây có khả năng chỉ là vì tốc độ của anh ta nhanh nhất .... nếu còn chần chừ đợi những Quan Chấp Pháp khác đến, bọn họ sẽ không còn đường chạy nữa.
Hàn Mông nằm thẳng bất tỉnh, bóng dáng hai cậu thiếu niên dần dần khuất xa.
Cơn mưa xối xả quét qua vùng đất hoang đầy thương tích, bùn đất lầy lội xóa sạch đi mọi dấu vết, qua vài phút sau, một nhóm người mặc đồng phục đen đỏ vội vã lao đến ....
Hết chương 12
Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực
Đánh giá:
Truyện Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực
Story
Chương 12: Trần Yến
10.0/10 từ 15 lượt.
