Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực
Chương 97
Nghe nói có khả năng sẽ được gặp Lĩnh chủ Phỉ Lạc Ti, Tân Ba vui sướng đến ngây người.
Đó là Lĩnh chủ đại nhân đó! Là Phỉ Lạc Ti đại nhân đó!
Nói đến người mà Tân Ba sùng bái và kính trọng nhất, chắc chắn đó chính là Phỉ Lạc Ti đại nhân!
Đầu óc Tân Ba không được lanh lợi, không được thông minh, trí nhớ cũng không tốt. Một tên ngốc hỗn huyết lai tạp như cậu bé, không nhớ được quá nhiều chuyện. Nhưng cậu vẫn nhớ rõ ràng cảm giác được cứu sống vào khoảnh khắc mình cận kề cái chết.
Tân Ba vốn là đứa bé nhẫn nhịn rất giỏi.
Khả năng chịu đựng đau đớn của cậu bé rất cao, có lẽ cũng vì nguyên nhân này mà cậu bị đối xử thô bạo như thế.
Đoạn ký ức dần bị lãng quên kia chẳng đẹp đẽ gì. Tân Ba là một chú cún con ngốc nghếch, quên được thì quên, như vậy cũng tốt.
Nhưng mà, thật sự rất đau.
Cún đần cũng có khát vọng sống.
Tân Ba nhớ mình đã nịnh nọt nhìn ai đó, ra sức lấy lòng, nhưng thanh sắt nung đỏ vẫn giáng xuống. Móng vuốt vẫn bị nhổ, đuôi vẫn bị chặt đứt, toàn thân cậu đau đớn.
Cậu bé đau đến mức khóc ư ử, nhưng đổi lại chỉ là những trận đòn roi thậm tệ hơn.
Tân Ba vô cùng tủi thân, đầu óc cậu bé không tốt, không hiểu mình đã phạm lỗi gì. Cậu muốn nói lời xin lỗi, muốn nói mình sẽ nghe lời, sẽ sửa đổi.
Nhưng lưỡi của cậu cũng đã bị người ta cắt mất rồi.
Đau quá, hu hu hu, nhưng mà cậu không muốn chết.
Sức sống của Tân Ba rất mãnh liệt, tuy không nhớ nổi mình đã lê lết trong đống xác chết đó bao lâu, nhưng cậu bé vẫn nhớ, đó là một quãng thời gian tuyệt vọng và đau đớn.
Cậu bé không muốn chết, nhưng mà đau quá.
Đau đến mức cậu chỉ muốn khóc.
Cậu chưa từng nghĩ đến, một kẻ ngốc nghếch như mình, nếu đến cả một cơ thể lành lặn cũng không có, thì sau này sẽ sống như thế nào.
Lúc đó, cậu bé không nghĩ đến tương lai, cũng chẳng còn nhớ về quá khứ.
Bởi vì cậu bé ngốc nghếch nên trí nhớ rất kém, thời gian trôi qua quá lâu, ký ức của cậu cũng sẽ trở nên mơ hồ.
Chỉ mơ hồ biết rằng, một con chó hỗn huyết lai tạp ngốc nghếch như mình sẽ chẳng ai thèm mua, cũng sẽ chẳng có ai yêu thương.
Nhưng mà Tân Ba không hiểu, cậu chỉ muốn được sống thôi mà.
Muốn được ngắm nhìn bầu trời xinh đẹp, muốn được chạy nhảy dưới ánh mặt trời ấm áp, muốn được đón những cơn gió mát lành.
Tân Ba yêu thích thế giới tươi đẹp này, dù cho thế giới này không hề yêu thích cậu.
Nhưng không sao cả, yêu thích là chuyện của bản thân cậu, cậu thích thế giới này là do chính cậu quyết định.
Đáng tiếc là, sau này sẽ không còn được nhìn thấy thế giới đẹp đẽ này nữa rồi.
Cuối cùng, Tân Ba cảm thấy có chút tiếc nuối, nhưng không hề hối hận về cuộc đời ngắn ngủi của mình.
Cún đần rất ngốc, trí nhớ kém, cậu có thể nhớ được không nhiều thứ. Bầu trời trong xanh không một gợn mây, ánh sáng mặt trời rực rỡ xuyên qua những tầng mây sau cơn mưa… Thậm chí chỉ là một nhánh cỏ đuôi chó cũng đủ khiến cậu vui vẻ rất lâu.
Thật tốt đẹp biết bao! Được sinh ra ở thế giới xinh đẹp này thật tốt đẹp biết bao!
Cậu chỉ tiếc là, không thể tiếp tục ngắm nhìn bình minh và hoàng hôn trên thế giới này nữa rồi.
“Tỉnh rồi, cậu ấy tỉnh rồi! Lĩnh chủ đại nhân, cậu ấy tỉnh rồi!”
Tân Ba mở mắt, người đầu tiên cậu nhìn thấy là một người đàn ông trông rất uy nghiêm.
Người nọ có mái tóc đen và đôi mắt đen hiếm thấy, khoác trên mình chiếc áo choàng đen, ngay cả bàn tay cầm pháp trượng cũng đeo một đôi găng tay màu đen.
Xung quanh người tỏa ra vẻ lạnh lùng xa cách khó gần, trong đôi mắt không có một chút gợn sóng.
Cách ăn mặc của người nọ, trông giống hệt một Vong Linh Pháp Sư, một Thuật sĩ Nguyền Rủa, hoặc là….. Phong cách của Vực sâu.
Nhắc đến những điều này, phản ứng đầu tiên của người ta hẳn là sợ hãi. Bởi vậy, dung mạo tuấn tú của người nọ thường bị bỏ qua.
Nhưng không biết vì sao, Tân Ba lại cảm thấy người nọ là người tốt.
“Hì hì~”
Tân Ba nhịn không được nở nụ cười lấy lòng với người nọ, đôi mắt ánh lên vẻ nịnh nọt ướt át.
Đối phương dường như chú ý đến cậu, nhìn cậu thêm một cái, sau đó nở nụ cười ôn hòa với cậu.
Tân Ba sửng sốt, theo bản năng muốn nhiệt tình đáp lại – Kể từ khi cậu có ký ức, đây là lần đầu tiên Tân Ba cảm nhận được thiện ý ấm áp như vậy từ người khác. Nếu có thể, cậu muốn hỏi người nọ có muốn nhận nuôi một chú chó không.
Tuy cậu rất ngốc, nhưng sẽ chăm chỉ làm việc! Ăn cũng ít, sẽ tự mình ra bờ sông gặm cỏ dại, không cần nấu nướng, rất tiết kiệm!
Cậu còn tự đi vệ sinh, tuyệt đối không tè bậy! Có thể cậu không phải là chú chó thông minh nhất, nhưng nhất định là chú chó ngoan ngoãn nhất!
Nhưng đối phương đã rời đi rất nhanh.
Tân Ba đánh bạo muốn đuổi theo, nhưng cơ thể quá yếu ớt, vừa mới đứng dậy đã cảm thấy choáng váng.
Tân Ba cố gắng bước về phía trước, nhưng “bịch” một tiếng, cậu ngã nhào xuống đất. Một chị gái xinh đẹp tốt bụng đã đi tới đỡ cậu lên giường.
“Bây giờ cậu vừa mới được hồi sinh, cơ thể chỉ mới khôi phục lại trạng thái lành lặn, nhưng vẫn còn suy dinh dưỡng, đừng chạy loạn!”
Tân Ba ngốc nghếch nở nụ cười, cậu cảm thấy mình thật sự may mắn quá, một ngày gặp được hai người tốt bụng đối xử tốt với mình. Tân Ba cảm thấy hôm nay thật sự là ngày may mắn nhất đời mình.
Cậu muốn đi tìm người đàn ông lúc nãy, nhưng chị gái nhỏ đó nói không cho cậu động đậy. Tân Ba không được thông minh bỗng chốc khó xử trước hai lựa chọn.
Không biết là nên nghe lời chị gái này ngoan ngoãn nằm im, hay là đi tìm anh trai kia hỏi xem anh có muốn nhận nuôi mình không.
Cậu bé rất phiền não, vô tình đã hỏi ra miệng vấn đề này. Chị gái nhỏ tốt bụng đó nhịn không được bật cười: “Người vừa rồi là Lĩnh chủ đại nhân, đừng vội, sau này sẽ có cơ hội gặp lại được Lĩnh chủ đại nhân.”
“Lĩnh, Lĩnh chủ đại nhân?!” Tân Ba kinh ngạc tột độ, tuy cậu không thông minh, nhưng cũng biết Lĩnh chủ là tồn tại vô cùng lợi hại, vô cùng vĩ đại.
Nhưng mà vừa rồi, Lĩnh chủ vĩ đại và lợi hại kia lại mỉm cười với cậu! Mỉm cười với cậu thật đó!
Hì hì hì~
Tân Ba cười ngây ngô không ngừng, sau đó mới chậm chạp nhận ra mình có thể nói chuyện.
Nhưng mà, sao có thể như vậy được? Lưỡi của cậu đã bị cắt mất rồi mà.
Bị cắt lưỡi rất đau, đau đến mức cậu khóc ư ử một thời gian rất lâu, rõ ràng đã không còn nữa rồi mà!
Tân Ba vô cùng nghi hoặc, ngay sau đó cậu lại phát hiện tất cả những vết thương trên tay, chân, đuôi, tai và cơ thể đều biến mất.
Tân Ba: “!!!”
Tân Ba là một kẻ ngốc, có lẽ là do huyết thống pha tạp quá nhiều, cậu là một tồn tại cấp thấp nhất bị cả Thần Điện ghét bỏ.
Mục sư cũng sẽ không truyền giáo cho cậu, bởi vì cậu vô dụng. Tuy cậu mọc một đôi tai thú của ma thú khuyển tộc, nhưng đầu óc còn nhỏ hơn cả đầu óc của loài ong, ngốc đến mức, ngay cả một câu nói hoàn chỉnh cũng không nhớ được, chỉ qua vài ngày là sẽ quên mất. Bởi vậy, chẳng có vị Mục sư nào nguyện ý miêu tả cho cậu nghe về vẻ đẹp của Thần Quốc cả.
Khái niệm về Thần minh của Tân Ba đều là nghe được từ những lời cầu nguyện của người khác.
Nhưng mà, dù cho những người đó có cầu nguyện bao nhiêu lần, cũng chẳng có thần tích nào xuất hiện để giải thoát bọn họ khỏi bể khổ cả.
Nhưng mà, sau khi nghe y tá nói cậu được Lĩnh chủ dùng thuật hồi sinh kéo trở về từ cõi chết, từ Lĩnh chủ trong lòng Tân Ba đã trở thành một tồn tại vĩ đại và nhân từ còn hơn cả Thần minh .
Nhưng mà, không phải Lĩnh chủ nào cũng đều vĩ đại và lợi hại. Bởi vậy, Lĩnh chủ từ một khái niệm trừu tượng, khái quát, dần dần biến thành từ ngữ cụ thể – Phỉ Lạc Ti .
Trong lòng Tân Ba, Phỉ Lạc Ti là tồn tại lợi hại nhất trên thế giới! Lợi hại hơn bất kỳ Lĩnh chủ và Thần minh nào!
Ngài ấy đã kéo cậu trở về từ cõi chết, cho cậu cơm ăn, còn cho cậu công việc!
Tuy không hiểu những kiến thức mà giáo viên giảng dạy trên lớp, nhưng Tân Ba biết đó đều là những điều tốt đẹp! Chỉ là cậu thật sự quá ngốc, không thể hiểu nổi.
Tân Ba luôn muốn trực tiếp nói lời cảm ơn với Phỉ Lạc Ti đại nhân, muốn hỏi Ngài ấy xem có còn cần một chú chó nữa không.
Tuy cậu ngốc nghếch, nhưng rất nhẫn nại, nhất định có thể trở thành một chú chó ngoan ngoãn giúp chủ nhân giải bớt áp lực!
Hơn nữa bây giờ cậu đã béo lên rồi, so với trước kia càng chịu đánh còn giỏi hơn, nhịn đau càng tốt hơn, nhất định sẽ là một chú chó tốt!
“Đàn chị đàn chị, còn bao lâu nữa mới đến sáu giờ ạ?” Giáo viên dạy cách xem giờ trên đồng hồ rồi, nhưng cậu… Không học được.
Vi Vi An liếc nhìn đồng hồ: “Còn 63 phút nữa.”
Tân Ba mừng rỡ, đuôi quẫy tít.
Ái Lệ Ti nhìn chiếc đuôi ác ma kia mà một lời khó nói hết, sợ sau này cậu bé không chịu nổi, bèn nhắc nhở: “Chuyện Lĩnh chủ đại nhân sẽ xuất hiện lúc sáu giờ chỉ là lời đồn, chưa chắc đã là thật, càng không phải thông báo chính thức.”
Cô bé sợ bây giờ Tân Ba mong chờ như vậy, đến lúc không gặp được Phỉ Lạc Ti sẽ hụt hẫng không chịu nổi.
“Hả?” Nghe đến đây, Tân Ba có chút thất vọng, đuôi cũng quẫy chậm lại, nhưng rất nhanh đã lấy lại tinh thần, “Vậy nhỡ đâu ngài ấy thật sự xuất hiện thì sao?!”
Cái đuôi ác ma không giống đuôi cún, sẽ không biểu hiện ra ngoài theo sự thay đổi tâm trạng. Hình dạng đuôi ác ma rất đa dạng, nhưng đuôi của Tân Ba rõ ràng là loại cấp thấp nhất. Trông như một mũi tên nhỏ, trên đó có những lớp vảy nhỏ li ti, giống như của loài bò sát máu lạnh.
Trên thực tế, ác ma bị đồn đại là loài máu lạnh đến cực điểm, không có chút đồng tình nào với bất kỳ ai! Máu của chúng cũng thật sự là máu lạnh.
Chiếc đuôi của chúng được xem như một loại công cụ khuếch đại ma lực, là thứ vô cùng quan trọng, bình thường không quẫy đuôi lung tung. Ngược lại Mị Ma lại thường xuyên quẫy đuôi để phóng đại sức mê hoặc của bản thân, nhằm đạt được mục đích, nhưng đuôi của Tân Ba nhìn thế nào cũng không phải đuôi của Mị Ma.
Nếu cậu bé là Mị Ma thì đã chẳng bị hạ giá xuống còn 3 đồng rồi mà vẫn ế chỏng ế chơ như vậy.
Nhưng chiếc đuôi này gắn trên người Tân Ba, chỉ trong chốc lát đã quẫy với biên độ và tần suất còn nhiều hơn cả tổng số lần quẫy đuôi của một Mị Ma trong cả một năm!
Nếu là mùa hè, nói không chừng còn có thể làm quạt mini được ấy chứ. Tân Ba hồn nhiên nói: “Vậy thì mình phải thể hiện thật tốt!”
Thể hiện cái gì? Ái Lệ Ti và mọi người đều không đoán được suy nghĩ trong đầu Tân Ba, nhưng sau nhiều lần tiếp xúc, bọn nó cũng phần nào biết được đầu óc của Tân Ba không được tốt lắm.
“Đầu óc không được tốt lắm” ở đây không phải là lời chế giễu mang ý nghĩa xấu, mà là đang trần thuật sự thật.
Không chỉ IQ của Tân Ba thấp, trí nhớ kém, mà thành tích học tập của cậu bé cũng rối thành một cục như tơ vò.
Không phải là cậu bé lười biếng không chịu học hành chăm chỉ, mà là dù có muốn học giỏi đến mấy, cậu bé cũng không có cái đầu óc đó.
Tân Ba cũng rất buồn phiền về chuyện này, phải biết rằng, giấy khen học sinh giỏi cuối kỳ sẽ do hiệu trưởng danh dự Phỉ Lạc Ti đích thân trao tặng.
Trên giấy khen thậm chí còn có cả chữ ký của Phỉ Lạc Ti!
Đây là sức hấp dẫn to lớn đến nhường nào đối với các học sinh chứ! Ai nấy đều hận không thể vùi đầu vào học tập!
Tân Ba cũng muốn có được! Cậu bé nằm mơ cũng muốn có! Nhưng cậu không phải là người có tố chất học tập, vung búa mấy vạn lần cũng có thể cắn răng chịu đựng cho qua, nhưng những kiến thức trong sách vở kia – Không học được là không học được.
Dù có cố gắng nghe giảng bài đến đâu, chưa đến mười giây, chắc chắn cậu bé sẽ buồn ngủ. Cậu đã véo đùi, véo tay đến bầm tím, nhưng cũng vô dụng!
Ngay cả giáo viên cũng suýt chút nữa bỏ cuộc với cậu bé.
Dù sao điều kiện phần cứng đã bày ra ở đó rồi, IQ không đủ thì biết làm sao được!
Nhưng may mắn thay, Tân Ba tin rằng có thể bù đắp tài năng bằng sự chăm chỉ, cậu bé vẫn có thể miễn cưỡng theo kịp lớp học chữ.
Chỉ là, những môn học khác thì…… Ngoại trừ môn rèn luyện thể chất và kiếm thuật chỉ cần dùng sức mạnh là được điểm tuyệt đối, 13 môn học còn lại gộp lại cũng chỉ được 100 điểm.
Trong đó, môn học biết đọc biết viết được 60 điểm, 12 môn còn lại được 40 điểm.
Nhìn vào thành tích có thể thấy được, Tân Ba thật sự đã học hành chăm chỉ, hơn nữa còn làm bài rất nghiêm túc.
Bởi vì chương trình học năm nhất phần lớn là trắc nghiệm và phán đoán đúng sai, đồng thời để giảm bớt khối lượng chấm bài, kỳ thi sử dụng hình thức tô đáp án, dùng đạo cụ Luyện kim để chấm điểm.
Bài thi 100 điểm, nếu như tùy tiện dùng móng vuốt dính đầy mực ấn một cái, điểm số nhận được chắc chắn sẽ cao hơn điểm số này không ít.
Ước Hàn và An Địch học cùng lớp với Tân Ba, thành tích của bọn nó đều đứng đầu lớp, đương nhiên cũng vì tình bạn mà giúp Tân Ba học bù đủ kiểu.
Nhưng không có thiên phú chính là không có thiên phú.
Tuy Tân Ba mới chỉ học năm nhất, nhưng mọi người đều đã nhìn thấy tương lai lưu ban mấy chục năm thảm hại của cậu bé.
Ái Lệ Ti và những người khác đều có chút lo lắng cho cậu bé, chỉ có Tân Ba là người duy nhất cảm thấy không có việc gì làm, chỉ mong chờ điều sẽ xảy ra sau 63 phút nữa.
63 phút là bao lâu nhỉ?
Tân Ba không biết, nhưng cũng không sao cả! Cậu bé giỏi nhất là chờ đợi!
“Em lợi hại lắm!” Tân Ba không chút khiêm tốn tự khen ngợi bản thân.
Ái Lệ Ti không đủ cao, không thể tùy ý xoa đầu cậu bé, nếu không nhất định sẽ hung hăng xoa rối tung mái tóc của cậu!
Cuối cùng, trong lúc vừa chơi trò chơi vừa chờ đợi, kim đồng hồ cũng chỉ đến số 6.
Tân Ba nhận ra!
Bởi vì vừa rồi Ái Lệ Ti đã đặc biệt giải thích cho cậu bé!
“Sáu giờ rồi, sáu giờ rồi! Phỉ Lạc Ti đại nhân sắp xuất hiện rồi phải không?!”
Tuy chỉ là tin đồn, nhưng lý do mà sân thể dục của trường có nhiều người chờ đợi như vậy, đương nhiên là bởi vì mọi người đều hy vọng tin đồn này là sự thật!
Nhưng chờ mãi cho đến 6 giờ 10 phút rồi mà vẫn không có động tĩnh gì.
Tất cả mọi người đều đồng loạt thở dài thất vọng.
Phỉ Lạc Ti là người rất coi trọng thời gian, bọn họ rất rõ về điều đó.
Đã nói là 6 giờ thì không thể nào là 6 giờ 0 phút 1 giây được! Càng không thể là 5 giờ 59 phút 59 giây.
Chờ mãi cho đến 6 giờ 10 phút, nói trắng ra chính là muốn tự an ủi bản thân mình một chút mà thôi.
Nhưng thật đáng tiếc…….
Tâm trạng thất vọng lan tỏa khắp nơi trong trường học.
“Đừng buồn nữa, lễ hội ẩm thực náo nhiệt như vậy, Lĩnh chủ đại nhân nhất định cũng sẽ ra ngoài dạo chơi, biết đâu lúc nào đó sẽ gặp được Ngài ấy thì sao?”
Suy đoán của Ái Lệ Ti có độ chính xác cao hơn nhiều so với tin đồn “Lĩnh chủ đại nhân sẽ đến trường vào lúc 6 giờ”!
Dù không tham gia lễ hội ẩm thực náo nhiệt, nhưng biết đâu Ngài ấy sẽ “Cải trang vi hành” thì sao?
Dù sao thì tất cả mọi người đều sống ở Lan Tư Duy Lợi mà, chắc chắn sẽ có xác suất gặp được.
Tân Ba phấn chấn trở lại: “Vậy hôm nay chúng ta đi dạo khắp thành phố đi!”
Mọi người vực dậy tinh thần, biến thất vọng thành động lực gấp bội, bắt đầu càn quét thành phố!
Lúc này, Thú triều công thành có là gì chứ!!
Bây giờ mà lũ Ma Thú đó có đến đây cũng phải gọi một tiếng “Cụ”!
Trên thực tế, tin đồn không phải là 100% bịa đặt, bộ phận tuyên truyền quả thực đã đệ trình một bản đề xuất về lễ khai mạc lễ hội ẩm thực, nhưng đã bị Phỉ Lạc Ti bác bỏ.
Y cảm thấy không cần thiết.
Lễ hội ẩm thực được coi là một ngày lễ kỷ niệm nội bộ, chúc mừng lễ hội thu hoạch và sự kết thúc hoàn hảo của hoạt động Thú triều, chúc mừng mọi người có thể tụ họp ở đây, những bài phát biểu rườm rà lãng phí thời gian của mọi người là hoàn toàn không cần thiết.
Mọi người ăn ngon, chơi vui mới chính là ý nghĩa lớn nhất của lễ hội ẩm thực.
******
“Cho tôi một phần chân gà om ngũ vị, chân gà rút xương sốt chanh…..” Vừa đến nơi, Ái Lệ Ti đã thao thao bất tuyệt gọi hết những món mình thích.
Là học sinh của Học viện Ma pháp, bọn nó đương nhiên rất oai phong lẫm liệt cưỡi chổi bay đến đây với tốc độ nhanh nhất.
Mà những nhân viên bán hàng cũng đã chuẩn bị cho lễ hội ẩm thực từ vài ngày trước, bây giờ cũng đã sẵn sàng.
“Quý khách muốn phần nhỏ hay phần bình thường?”
Theo thống kê chính thức, tính đến 6 giờ sáng ngày diễn ra lễ hội ẩm thực, tổng cộng có 1.529 cửa hàng kinh doanh các loại đồ ăn khác nhau, nếu tính cả chi nhánh thì có tổng cộng 15.325 cửa hàng.
Hơn mười lăm nghìn cửa hàng, nếu đặt ở những thành phố khác quả thực là con số không dám tưởng tượng, nhưng ở Lan Tư Duy Lợi hiện tại thì dù tính trung bình, mỗi cửa hàng cũng phải tiếp đón khoảng hai ba trăm người.
Đây chính là hai ba trăm người đó!
Đặt ở một số thành phố nhỏ, tổng số khách hàng có khả năng chi tiêu trong toàn thành có lẽ cũng chỉ có chừng này.
Nhưng ở thành Lan Tư Duy Lợi, vào lúc này, đây chỉ là số lượng người xếp hàng bên ngoài một cửa hàng bất kỳ.
Tính theo lượng khách tiếp đón trong cả ngày, một ngày ít nhất phải tiếp đón gần một vạn lượt khách!
Tất nhiên, lượng khách một vạn người chỉ là số lượng thông thường, bây giờ là lễ hội ẩm thực, toàn thành phố đều được miễn phí, khách đến chắc chắn sẽ càng đông hơn.
Để cung cấp dịch vụ tốt hơn, những cửa hàng như “Tiệm Chân Gà Ngon” đã đóng gói sẵn từng loại thực phẩm, khách hàng đến là có thể lấy ngay.
Tuy nhiên, khẩu phần ăn hiện tại khác với bình thường, bình thường chỉ có khẩu phần tiêu chuẩn và nửa phần.
Nhưng lễ hội ẩm thực, xem xét đến tâm lý muốn “Sưu tập” nhưng dung tích dạ dày có hạn của mọi người, đặc biệt đã cho ra mắt “Phần nhỏ” và “Combo gia đình”.
Cả hai loại khẩu phần này đều nhiều hơn khẩu phần dùng thử, nhưng ít hơn phần nhỏ.
Vừa có thể thỏa mãn cơn thèm, lại không khiến bụng no căng ngay từ cửa hàng đầu tiên.
Ái Lệ Ti do dự một chút, sau đó nói: “Làm ơn cho tôi một phần combo gia đình lớn, sau đó thêm nửa phần chân gà om ngũ vị, cho nhiều nước sốt một chút, cảm ơn.”
“Vâng, xin chờ một lát.” Nhân viên bán hàng đưa combo gia đình phần nhỏ đã được chia sẵn cho cô bé, sau đó bắt đầu múc chân gà om ngũ vị nhiều nước sốt, nhân viên là thợ lành nghề, động tác vô cùng nhanh nhẹn, chưa đầy một phút đã chuẩn bị xong đồ ăn, bởi vì không cần thu tiền, vậy nên so với bình thường còn nhanh hơn.
“Thực phẩm rất quý giá, xin đừng lãng phí.”
Ái Lệ Ti gật đầu lia lịa: “Ta sẽ ăn hết sạch!”
Tuy là lễ hội ẩm thực tự phục vụ miễn phí toàn thành phố, nhưng cũng không phải là ngày có thể phung phí lương thực.
Vì lễ hội ẩm thực này, Phỉ Lạc Ti đặc biệt ban hành một mệnh lệnh mới, lãng phí thực phẩm đạt 200 gram sẽ bị phạt 1 đồng vàng mỗi gram, nếu vượt quá 1 kg thì sẽ phải đối mặt với hình phạt tù.
Những nhà hàng cao cấp với mức giá bình quân đầu người từ vài trăm đến hơn một nghìn đồng vàng sẽ không tham gia hoạt động lễ hội ẩm thực lần này.
Vì vậy, giá thực phẩm đều được tính bằng đồng hoặc bạc.
Phạt 1 đồng vàng cho 1 gram, có thể nói là hình phạt cực kỳ nghiêm khắc.
Ái Lệ Ti không còn là kẻ nghèo hèn nữa, nhưng ý nghĩa của thực phẩm thì không giống nhau, dù thế nào đi chăng nữa, thực phẩm vẫn là thứ không thể lãng phí một cách tùy tiện được, huống chi là những món ăn ngon như vậy, cô bé không nỡ lãng phí một chút nào!
Sau khi Ái Lệ Ti mua chân gà xong, những người bạn khác của cô bé cũng đã mua xong phần của mình.
Cũng giống như vô số món ngon đặc sắc của thành Lan Tư Duy Lợi, xếp hàng dường như cũng đã trở thành nét đặc trưng của Lan Tư Duy Lợi, những nơi khác căn bản không thể bắt chước được!
Không chỉ bởi vì những thành phố khác không có lượng khách lớn như vậy, mà quan trọng hơn là không có văn hóa xếp hàng.
Bọn họ sẽ giải quyết vấn đề bằng nắm đấm và địa vị cao thấp, muốn thấy mọi người bình đẳng xếp hàng trước cửa tiệm, quả thực là chuyện còn khó hơn cả chờ Thần tích xuất hiện!
Chưa nói đến những nơi khác, văn hóa xếp hàng ở Lan Tư Duy Lợi cũng phải mất rất nhiều thời gian mới hình thành được.
“Ở đây, ở đây! Ái Lệ Ti, ở đây!”
Xung quanh đều là những hàng dài mọi người đang xếp hàng, Ái Lệ Ti và những người khác cũng giống như thi đấu, sáu người một đội cố định cộng thêm Tân Ba, bảy người phân công hợp tác, Lị Lị Ti tìm chỗ tụ tập, sáu người còn lại thì đi xếp hàng mua đồ ăn.
Lị Lị Ti mắt tinh, hôm qua khi đến khảo sát địa hình, cô bé đã nhắm được gốc cây hoa Tuyết Lê này, hôm nay vừa đến đã bay thẳng đến đây ngay.
Cô bé trải tấm thảm dã ngoại đã mua từ sớm xuống đất, chiếm chỗ trước, sau đó mới bắt đầu dọn tuyết xung quanh.
Ở Lan Tư Duy Lợi, tuyết đã rơi lác đác được một thời gian rồi, nhưng công nhân vệ sinh môi trường của thành phố hàng ngày đều quét dọn đường phố sạch sẽ trước khi mọi người đi làm, đi học, vì vậy sẽ không gây ảnh hưởng gì đến cuộc sống của cư dân.
Tuy nhiên, bầu không khí mùa đông vẫn không hề giảm bớt, cành cây và mái nhà vẫn còn đọng lại tuyết, nhìn đâu cũng thấy như thế giới được phủ lên trên bề mặt một màu trắng xóa, thật đẹp!
Tuyết đọng nhiều nhất là ở công viên, vì để dành cho trẻ con và người lớn chơi ném tuyết, vậy nên công nhân vệ sinh sẽ không dọn dẹp, ngược lại, ban quản lý công viên còn cho công nhân vệ sinh một ít đồng, nhờ bọn họ chở thêm tuyết đến đây.
Thế giới ma pháp có diện tích rộng lớn, công viên cũng được xây dựng rất lớn, nhưng không chịu nổi lượng người đông đúc! Số tuyết tích tụ ban đầu trong công viên còn chưa đủ cho mọi người chơi!
Rõ ràng Lị Lị Ti là người rất may mắn, lễ hội ẩm thực ai cũng đi xếp hàng mua đồ ăn, người chơi ném tuyết cũng ít đi, vậy nên cô bé mới có thể giành được vị trí tốt như vậy.
Khi Ái Lệ Ti xếp hàng mua chân gà xong quay trở lại, Lị Lị Ti đã dọn dẹp sạch sẽ chỗ tuyết bên dưới tấm thảm dã ngoại rồi.
Lúc Ái Lệ Ti cởi giày ra, đang định ngồi xuống thì một giọng nói kinh ngạc vang lên.
“Là Lị Lị Ti đại nhân và Ái Lệ Ti đại nhân kìa!”
Quay đầu nhìn lại, thì ra là Lâm Đạt, chị gái của Mông Khắc.
Trên tay Lâm Đạt cầm một túi lớn, rõ ràng là cũng giống như bọn họ, chuẩn bị đến “dã ngoại”.
Tuy trong tiệm có bàn ghế, nhưng người thật sự quá đông, chưa chắc đã có chỗ ngồi, hơn nữa cũng không tiện ngồi lì một chỗ, trực tiếp ra ngoài tìm chỗ ngồi là lựa chọn tốt nhất.
Lâm Đạt cũng ở gần đây, năm nay cô 19 tuổi, vừa vặn lỡ mất tuổi đi học, nhưng cũng không có gì đáng tiếc, tuy không thể đến trường, nhưng cô đã có công việc, buổi tối vẫn có thể đến lớp học xóa mù chữ để học tập.
Cô chạy đến thật nhanh, hai má đỏ bừng vì chạy, nhưng đôi mắt lại sáng lấp lánh, rõ ràng là rất vui vẻ.
Ái Lệ Ti đưa cho cô một ly latte nóng, mùa đông đến rồi, bây giờ là thiên hạ của trà sữa nóng và cà phê nóng!
Lâm Đạt vội vàng xua tay: “Ta có mang theo nước nóng, không lạnh, không lạnh chút nào.”
Cô cũng đến công viên tìm chỗ ngồi, hôm qua Mông Khắc đã về nhà, gia đình sáu người tràn đầy nhiệt huyết chuẩn bị cho bữa ăn thịnh soạn hôm nay! Đương nhiên là phải chuẩn bị kỹ càng rồi.
Người xếp hàng tuy đông, nhưng mọi người đều đã quen với trật tự xếp hàng, cho nên để nhóc con đi xếp hàng cũng không lo lắng, nhưng giành giật chỗ ngồi thì cần phải để người lớn xuất trận.
Lâm Đạt đến đây là để giành chỗ, nhưng cô đến không đúng lúc lắm, công viên sắp bị chia cắt hết rồi.
Lị Lị Ti vội vàng chỉ vào gốc cây Tuyết Lê bên cạnh, nói: “Ở đây, ở đây! Chỗ này cũng rất tốt!”
Cây Tuyết Lê là loại cây nở hoa vào mùa đông, nó rất cao lớn, tán cây cũng vô cùng rộng, sau khi tuyết rơi xuống, nó sẽ hấp thụ bông tuyết làm chất dinh dưỡng để nở ra những bông hoa băng tinh.
Loại hoa này tuy chỉ là Ma thực cấp thấp, nhưng vô cùng lạnh lẽo, theo gió bay đến khu ổ chuột, sẽ đông chết rất nhiều người.
Rõ ràng là Lâm Đạt vô cùng sợ hãi cây Tuyết Lê, nhưng cô vẫn rất tin tưởng Lị Lị Ti và Ái Lệ Ti, vậy nên vẫn nhanh chóng giũ tấm vải ra.
“Chờ đã, tấm vải của chị không chống thấm nước, quét tuyết đi đã.” Tấm thảm dã ngoại mà Lị Lị Ti và Ái Lệ Ti mua vừa to vừa đẹp, lại còn chống thấm nước và giữ ấm, nhưng giá cả cũng rất đắt, những 2 đồng vàng lận!
Tuy Lâm Đạt và cha mẹ đều có việc làm, Mông Khắc cũng kiếm được một ít tiền nhờ bán báo, nhưng em trai út còn chưa đến tuổi đi học, em gái cũng vì còn nhỏ nên không thể đi bán báo, thu nhập không nhiều.
Tấm vải này vẫn là nhân lúc giảm giá, bọn họ phải đắn đo lắm mới quyết đinh mua, những 50 đồng lận đó!
Nếu không phải lễ hội ẩm thực toàn thành phố được ăn miễn phí, sau đó còn có thể cắt nhỏ tấm vải này thành ga trải giường và chăn dày, thì cô cũng không nỡ mua đâu.
Lị Lị Ti và Ái Lệ Ti không phải là tiểu thư quý tộc gì mà không biết làm việc, ngược lại, chỉ cần một chút ma pháp là có thể giải quyết xong mọi việc.
Lâm Đạt vừa hâm mộ vừa khao khát, nói không chạnh lòng là giả, cô chỉ còn thiếu một chút, chỉ cần một chút nữa thôi là có thể đến trường học tập rồi.
Ai mà không biết học viên của Học viện Ma pháp kiếm được rất nhiều tiền chứ!
Nhưng trường học chỉ nhận những trẻ vị thành niên dưới 18 tuổi, cô chỉ còn thiếu một chút, chỉ một chút nữa thôi, chỉ có thể nói là không có duyên phận.
Nhưng cũng không phải là hoàn toàn không có cơ hội! Không vào được trường học, nhưng lớp học xóa mù chữ vẫn tiếp nhận cô! Cô đã hỏi giáo viên rồi, sau khi học xong lớp học xóa mù chữ, có thể lựa chọn học nghề, cũng có thể chuẩn bị cho kỳ thi, thi thẳng vào “Trường đại học dành cho người lớn”.
Tuy không biết trường đại học dành cho người lớn là gì, hiện tại Lan Tư Duy Lợi tạm thời chưa có, nhưng giáo viên nói đây là chuyện lớn mà Lĩnh chủ đại nhân đã ghi vào kế hoạch!
Vậy thì nhất định sẽ không sai đâu! Lĩnh chủ đại nhân sẽ không lừa người khác!
Lâm Đạt biết rõ, hiện tại điều mình cần làm chính là làm việc thật tốt, học tập thật tốt, chuẩn bị thật tốt cho kỳ thi tuyển sinh đại học dành cho người lớn sau này.
Đồng thời, cũng phải chiến đấu hết mình trong lễ hội ẩm thực!
Lâm Đạt vừa trải đồ xong, người thứ ba trong nhóm nhỏ của Ái Lệ Ti khệ nệ vác một đống lớn đồ trở về là Tân Ba.
“Đàn chị, Đàn chị, em mua được rất nhiều bánh kếp, bánh kẹp thịt và mì xào nữa!!!”
“Vác” của Tân Ba, thì đúng thật là “Vác” theo nghĩa đen.
Một bao tải lớn đồ ăn, bởi vì chiều dài của bao tải vượt quá chiều cao của Tân Ba, vậy nên không tiện ôm, chỉ có thể vác trên vai.
Tân Ba chỉ có chỉ số sức mạnh và thể chất vượt xa bạn bè cùng cấp, tuy đã đạt cấp 10, nhưng lại không biết sử dụng một ma pháp nào, càng đừng nói đến ma pháp thu nhỏ phức tạp như vậy.
Ái Lệ Ti và Lị Lị Ti cùng đưa tay đỡ trán, rõ ràng là đã dặn mỗi thứ chỉ cần mua một ít là được rồi, vậy mà nhìn tư thế của Tân Ba xem, chắc chắn là một chữ cũng không lọt được vào tai cậu bé.
“Thơm quá thơm quá, thơm quá đi mất!” Tân Ba lấy bánh kẹp thịt còn nóng hổi trong bao tải ra, đưa cho Ái Lệ Ti và Lị Lị Ti mỗi người một cái, nhìn thấy Lâm Đạt thì cũng đưa cho cô một cái.
“Bánh kẹp thịt này siêu ngon!” Cậu bé vừa nói, hương thơm ngào ngạt đã bay ra, vừa nhìn là biết đã không nhịn được ăn vụng trên đường rồi.
Quả thật rất thơm.
Tinh túy của tiệc buffet chính là mua nhiều món đắt tiền, ngon, bình thường khó mua, không nên mua nhiều món chính, đồ uống……
Những điều này, trước khi lễ hội ẩm thực bắt đầu bọn họ đã tính toán kỹ càng rồi, nhưng không thể không nói, món chính ăn kèm món chính thật sự rất ngon!
Bánh đã được rán vàng trước khi kẹp thịt vào, cách làm này giúp cho lớp vỏ ngoài giòn tan, nhưng bên trong thì vẫn mềm, hơn nữa bánh có bề mặt trơn láng, không hút dầu, chỉ có lớp vỏ ngoài giòn, còn bên trong sau khi cho thịt vào, sẽ thấm đẫm nước sốt của thịt.
Cắn một miếng, lớp vỏ giòn tan cùng hương vị đậm đà của thịt có thể khiến người ta chìm đắm trong biển hạnh phúc!
Tân Ba rất thích bánh kẹp thịt, thích đến mức phát cuồng, mỗi buổi sáng ít nhất phải ăn năm cái bánh kẹp thịt, nhưng cậu bé chưa từng ăn bánh kẹp thịt ở ngoài, ban đầu cậu định ngoan ngoãn đi đến quầy hải sản nướng, nhưng hương thơm của bánh kẹp thịt đã câu hồn cậu, khiến cậu ch** n**c miếng, chạy đến tiệm bánh kẹp thịt xếp hàng như một con rối.
Sau khi mua mười cái bánh kẹp thịt nhân thịt kho tàu, thịt gà rán, thịt lơn kho mận chua và rau củ, nhân bánh kinh điển, cậu liền quyết định chơi lớn, mua thêm mười phần mì xào, mì lạnh của tiệm.
Căn tin trường học giá rẻ phần ăn nhiều, nhưng nếu nói đến hương vị thì vẫn là những cửa hàng bên ngoài ngon hơn.
Tuy phần lớn các cửa hàng đều là của Phỉ Lạc Ti, nhưng quản lý cửa hàng và đầu bếp đều có cổ phần, nhân viên cũng có tiền thưởng, còn có kế hoạch khuyến khích cải tiến, bởi vậy, những cửa hàng bên ngoài cạnh tranh rất khốc liệt!
Đầu bếp của căn tin trường học và căn tin công nhân tuy cùng học, cùng đào tạo, cùng thi đấu với những đầu bếp bên ngoài, nhưng dần dần, môi trường an nhàn của căn tin khiến họ tiến bộ rất chậm, thậm chí là dậm chân tại chỗ!
Chẳng phải là khoảng cách đã hiện ra rõ ràng rồi sao?!
Bởi vậy, hương vị món ăn của những cửa hàng bên ngoài ngon hơn cũng là chuyện đương nhiên!
“Phù, ngon quá, ngon quá, phù phù ——”
Kế hoạch đã tính toán ban đầu đã phá sản, trước những món ăn thơm phức, bất kỳ kế hoạch nào cũng đều là lời nói suông.
Sau khi ăn xong một cái bánh kẹp thịt nhân kinh điển, lại đưa tay muốn lấy mì xào thịt bò, Ái Lệ Ti biết mình sắp ăn đến mức no căng bụng rồi, nhưng không sao, là người mắc chứng sợ hãi năng lực tiêu hóa kém giai đoạn cuối, cô bé đã chuẩn bị hẳn 100.000 lọ thuốc tiêu hóa rồi!
Không được thì cứ uống!
Ái Lệ Ti và Lị Lị Ti đều không kiềm chế được, huống chi là Lâm Đạt, người cách đây một tháng còn đang phải nhịn đói, cô cắn từng miếng bánh kẹp thịt lớn, trong mắt ngập tràn nước mắt hạnh phúc và xúc động, miệng phát ra tiếng “ưm ưm”, Tân Ba nghe vậy không biết có phải cô cũng là người hỗn huyết giống mình, hay là vì quá ngon mà muốn khóc.
Ba người ăn uống ngon lành, ban đầu định chờ các đàn chị khác quay lại rồi mới ăn tiếp, nhưng Tân Ba cũng không nhịn được nữa, cách ăn của cậu bé so với hai người kia còn khoa trương hơn rất nhiều, giống hệt hổ đói.
Hai ba miếng đã ăn hết một cái bánh kẹp thịt, ba bốn miếng đã ăn hết một phần mì xào, gió cuốn mây tan, nhưng bụng của cậu bé như một cái hố đen không đáy, từng phần từng phần đồ ăn liên tiếp biến mất trong cái miệng rộng như hố đen của cậu.
Tân Ba thật sự có thể ăn, cậu bé đang trong giai đoạn phát triển, sau này còn phải tốn rất nhiều năng lượng, Rèn Thể Giả lại cần lượng năng lượng nạp vào cực kỳ lớn, bởi vậy, một bao tải đồ ăn này, cũng chỉ đủ để cậu bé no bụng mà thôi.
Ái Lệ Ti để dành mỗi loại một phần, xoa đầu Tân Ba với vẻ đau lòng: “Ăn đi, ăn đi, Vi Vi An bọn họ ăn ít lắm, không ăn được bao nhiêu đâu.”
Tân Ba l**m l**m môi, muốn nhịn, nhưng một bao tải bánh kẹp thịt, bánh kếp, mì xào, mì lạnh thật sự quá thơm, cậu vẫn không nhịn được.
Đợi Tân Ba ăn xong, bọn Vi Vi An cũng đã trở về, còn mang theo một đống lớn đồ ăn.
“Nhanh lên nhanh lên, cho tôi xem mọi người đã mua những gì nào?!”
Nhà Mông Khắc bên cạnh cũng vậy, trên tấm thảm dã ngoại của mọi người bỗng chốc trở nên vô cùng phong phú.
Mấy món chính lúc nãy đã lấp đầy tám phần dạ dày của Tân Ba, cậu bé bắt đầu ăn uống lịch sự hơn, nếu không đồ ăn mà sáu người Ái Lệ Ti mang về cũng không đủ cho một mình cậu ăn.
“Oa! Hoa nở rồi kìa!” Khoảng 7 giờ, mặt trời lấp ló sau những đám mây, những bông tuyết nhỏ mang theo ánh nắng dịu nhẹ, khiến cả thế giới trở nên đẹp đẽ hơn.
Cây Tuyết Lê trong công viên cũng nở rộ vô số bông hoa, gió nhẹ nhàng thổi qua, vô số cánh hoa trong suốt như pha lê theo gió hòa cùng bông tuyết, mang đến cho mọi người một bữa tiệc thị giác hoành tráng.
Hoa Tuyết Lê rất đẹp, nó gần như trong suốt, nhưng lại mang theo một chút sắc hồng nhàn nhạt, vừa mang theo khí tức của băng tuyết, vừa ẩn chứa một chút lãng mạn khó tả.
Nhưng ở những thành phố khác, trong mắt vô số thường dân và nô lệ, nó lại là ác quỷ đoạt mạng.
Rất lạnh, thật sự là rất lạnh.
Nó còn lạnh hơn cả bông tuyết, hơn nữa khi tan chảy, nó còn hấp thụ nhiệt nhiều hơn cả bông tuyết.
Oái oăm thay, cây Tuyết Lê lại là một loại ma thực cấp thấp rất phổ biến, không có khả năng tấn công, thường dân và nô lệ không thể làm hại nó, còn Siêu Phàm Giả thì lại lười xử lý nó.
Nhưng đối với những nô lệ không nhà cửa và thường dân sống trong những ngôi nhà dột nát, nó chính là thần chết.
Những bông hoa này rơi xuống người, số lượng càng nhiều, nô lệ sẽ ra đi ngay trong giấc ngủ, sẽ mất đi cơ hội thức dậy vào ngày hôm sau, nó bay vào nhà, chỉ trong một đêm ngắn ngủi, thường dân sẽ cùng người thân của mình bước vào cõi vĩnh hằng.
Nhưng không thể phủ nhận rằng – nó là một loài hoa vô cùng xinh đẹp, đặc biệt là khi những cánh hoa bay lượn thành đàn, vẻ đẹp của nó thật sự rất rung động lòng người!
Nhà Mông Khắc nhìn đến ngây người, loài ác quỷ mà trước đây bọn họ từng sợ hãi, kinh hoàng, ngay cả ban đêm ngủ cũng không yên ổn, giờ đây đang ở ngay trước mắt bọn họ, nhưng không một ai cảm thấy sợ hãi hay kinh khủng, mà là chìm đắm trong vẻ đẹp của nó.
Buổi tối ngủ trong ngôi nhà kín gió, ấm áp và kiên cố, không lo bị tuyết đè sập, trên người đắp chăn bông dày cộp, nửa đêm sẽ không bị cơn đói đánh thức, ngủ một giấc đến sáng, sau đó mới vén chăn bước xuống giường, xỏ dép bông đi đến bên cửa sổ, “xoạt” một tiếng, kéo rèm cửa sổ ra, mùa đông bỗng chốc trở nên đẹp đẽ và lãng mạn vô cùng!
Cũng giống như lúc này, mỗi người bọn họ đều mặc áo bông dày dặn, ấm áp, cởi bỏ đôi ủng đi tuyết dày cộm cũng không sao, bởi vì còn có đôi tất lông mềm mại và ấm áp hơn, bên trong quần bông thậm chí còn có quần nỉ, ống quần nỉ được nhét vào trong tất, một chút gió cũng không lọt vào được, ấm áp vô cùng!
Thậm chí Mông Khắc còn tháo găng tay ra, nhưng cậu ta không hề cảm thấy lạnh, bởi vì toàn thân đều ấm áp, vừa rồi cậu ta còn uống một bát súp thịt cừu, đầu mũi vẫn còn toát mồ hôi, thậm chí trong tay còn cầm một củ khoai lang nướng, như vậy thì sao có thể lạnh được chứ?
Bỗng nhiên cậu ta hiểu ra, tại sao những cây Tuyết Lê kia lại mọc lan tràn như vậy.
Bởi vì những người dễ bị lạnh như thường dân và nô lệ không thể làm hại chúng, chúng mọc tràn lan trong thành phố.
Mà những người có khả năng làm hại chúng thì lại không hề cảm thấy bị chúng giày vò.
Tồn tại tức là hợp lý, sự tồn tại của cây Tuyết Lê có hợp lý hay không?
“Sau khi lễ hội ẩm thực kết thúc, ta muốn đi chặt một ít cây Tuyết Lê về, mọi người có muốn đi không?”
Mông Khắc ngẩn người, người nói là Ái Lệ Ti, cô bé là một dược sư rất lợi hại, tương lai cũng dự định sẽ phát triển theo hướng dược sư. Cô bé nói: “Cánh hoa Tuyết Lê là nguyên liệu rất tốt, mùa hè nhất định có thể kiếm bộn tiền!”
“Cành cây Tuyết Lê cũng rất hữu dụng, có thể dùng để chế tạo đạo cụ tạo băng.” Lị Lị Ti cũng nói.
“Nhưng mà cây Tuyết Lê ở Lan Tư Duy Lợi đều là cây cảnh trong công viên…..”
“Vậy chúng ta đến những thành phố khác chặt là được!”
Thế là mấy người ngươi một lời ta một câu, sắp xếp xong lịch trình sau lễ hội ẩm thực.
Gia đình Mông Khắc nghe đến mức ngây người ra, đây là….. Ý bọn họ nghĩ sao?!
Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực
