Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực
Chương 92
Nhiệm vụ cứu trợ kết thúc đột ngột, rất nhiều người dường như vẫn chưa kịp phản ứng. Trong thành còn rất nhiều vật tư vừa mới gom góp được, tin tức kết thúc nhiệm vụ tuy rằng đại diện cho việc sẽ có thêm nhiều người được cứu, nhưng phần lớn mọi người đều hoài nghi đây có phải là một trò đùa hay không.
Cho đến khi thông báo thanh toán nhiệm vụ chính thức được đưa ra, mọi người mới dám xác nhận.
Bởi vậy, rốt cuộc thì điều gì đã xảy ra khiến cho tốc độ cứu trợ được đẩy nhanh gấp trăm lần bỗng trở thành chủ đề bàn tán xôn xao nhất, khơi dậy sự tò mò của tất cả mọi người.
Trong phút chốc, từ đường lớn đến ngõ nhỏ, đâu đâu cũng bàn tán về chuyện này.
Chuyện Phỉ Lạc Ti xé xác Thiên Sứ 12 cánh cứ như vậy mà truyền ra ngoài.
“Nói như vậy….. có khả năng nào…..”
Trong văn phòng Hiệu trưởng, mọi người đồng loạt hướng ánh mắt về phía trang trại.
Ban ngày vốn không cần dùng đến bóng đèn, nhưng những bóng đèn chiếu sáng cả trang trại lại được thắp sáng suốt cả một đêm, những ai cần thấy thì đều đã thấy rồi.
“Suỵt…..”
Lời nào nên nói, lời nào không nên nói, những người có mặt đều rất rõ ràng. Vì vậy, bọn họ lập tức lảng sang chủ đề khác một cách hết sức gượng gạo – vấn đề tiếp nhận học sinh mới nhập học.
Nhưng mặc dù miệng nói chuyện này, bọn họ vẫn không nhịn được mà thỉnh thoảng lại nghĩ đến trang trại.
Bọn họ không nghĩ đến chuyện Thần Cách, mà theo bản năng coi những bóng đèn kia là Ma Hạch của Thiên Sứ.
Thiên Sứ tuy là chủng tộc ma pháp “sinh ra” từ ánh sáng, nhưng cũng giống như những sinh vật khác, bọn họ đều có Ma Hạch.
Nghĩ đến cảnh tượng tối hôm qua, có thể chiếu sáng cả một vùng rộng lớn như vậy, ngoại trừ Thiên Sứ 12 cánh cấp 300 thì không còn khả năng nào khác!
Mọi người đều nghĩ, tối nay nhất định phải đến trang trại xem sao, tận hưởng cảm giác được Thánh Quang chiếu rọi.
Còn chuyện có khả năng bị Thần Quang Minh ghi hận?
Không thể nào không thể nào không thể nào! Phỉ Lạc Ti đập nát cả tượng thần của ngài ấy mà ngài ấy còn “Không tức giận”, bọn họ chỉ là vô tình đi ngang qua, cũng chẳng làm gì phạm thượng cả, chắc chắn vị Thần Quang Minh nhân từ vĩ đại kia sẽ không so đo với những kẻ nhỏ bé như bọn họ đâu!
Hơn nữa, đó chỉ là Ma Hạch của Thiên Sứ, chứ đâu phải “Ma Hạch” của Thần Quang Minh, nhìn một chút thì đã sao nào!
Vì lý do này, lượng người đến trang trại đột nhiên tăng vọt, còn những tín đồ trưởng thành đang làm việc trên cánh đồng bỗng chốc trở thành đối tượng bị giám sát, bị chỉ đạo, bị soi mói.
Phong cách của Lan Tư Duy Lợi đối với trẻ em khá khoan dung, nhưng với những người trưởng thành thì bọn họ không hề khách khí.
“Cách dùng lực ở eo của ngươi không đúng, phải như thế này, như thế này, thấy chưa? Đúng là ngốc hết chỗ nói! Để tôi làm mẫu cho mà xem!”
“Đúng, mông nhấc cao lên một chút, như vậy sẽ không dễ bị đau lưng.”
“Sử dụng ma lực như thế này mới là tiết kiệm nhất! Anh xem anh xem, còn nhiều đất như vậy, anh không cân nhắc đến việc duy trì năng lượng, lát nữa làm sao mà làm cho xong được?!”
“Người trẻ tuổi, ta nói cho cậu biết, phân phối thể lực và ma lực là một vấn đề lớn, muốn hoàn thành công việc một cách hiệu quả, nhất định phải học cách lười biếng, đương nhiên lười biếng ở đây không phải là loại lười biếng mà cậu đang nghĩ, mà là kết hợp giữa lao động và nghỉ ngơi hợp lý hơn.”
“…..”
Bị ảnh hưởng bởi bầu không khí cuồng làm việc của người dân trong thành, cho dù là một con cá mặn, ở Lan Tư Duy Lợi lâu ngày cũng sẽ khắc sâu chữ “cuồng” vào trong xương tủy, hơn nữa, gần như ai cũng chơi trò chơi « Thiếu Niên Ma Pháp —— » Ai mà chẳng có chút kiến thức lý thuyết về phương diện bồi dưỡng chứ!
Những người công nhân ở trang trại ban đầu còn cảm thấy ngại ngùng, còn tưởng bọn họ cố tình đến xem trò cười của mình.
Tuy rằng lúc đoán được “bóng đèn” trên đỉnh đầu có thể là Ma Hạch của Thiên Sứ 12 cánh, sắc mặt bọn họ bỗng chốc trở nên xám xịt, nhưng áp lực công việc nặng nề ập đến, rất nhanh, thứ chiếm trọn tâm trí bọn họ chính là công việc và bữa ăn tiếp theo.
Phải nói là cơm canh ở căn tin ăn ngon thật đấy!
Lúc Mã Đinh nghe nói “làm không hết việc thì chỉ được ăn đồ thừa, nhưng cũng không chắc có còn cơm thừa canh cặn để ăn”, cậu ta sợ đến mức hồn vía lên mây, vội vàng làm việc chăm chỉ, không dám lười biếng một chút nào.
Làm xong ba mẫu đất, cậu ta vẫn cặm cụi làm việc tiếp, cho đến mười giờ tối, khi cơm được đưa đến, cậu ta mới thực sự hiểu được “Ba món mặn chọn một, hai món tráng miệng sau bữa ăn chọn một” là có ý nghĩa gì.
Phỉ Lạc Ti chỉ muốn cho bọn họ tự kiểm điểm lại bản thân, cũng không có ý định thực sự ngược đãi bọn họ.
Thức ăn cho bọn họ được chuẩn bị theo tiêu chuẩn bữa ăn của nhân viên bình thường, chỉ là thay đổi từ hình thức tự chọn bằng thẻ ăn thành hình thức cơm hộp cộng với phần thưởng cho nhân viên xuất sắc.
Tiêu chuẩn bữa ăn của nhân viên trưởng thành là một món mặn, hai món rau, một món canh, cơm thì được ăn thoải mái.
Trẻ em cần chú trọng dinh dưỡng hơn, vì vậy, mặc dù khẩu phần ăn có thể ít hơn một chút nhưng chất lượng món ăn rõ ràng là tốt hơn.
Hai món mặn, hai món rau, một món canh, một phần thạch thảo mộc.
Đây là tiêu chuẩn.
Mỗi hộp cơm đều được kết hợp từ các món ăn đã nấu sẵn trong căn tin, người bị dị ứng, kiêng kỵ hoặc có sở thích riêng có thể đổi loại, nhưng dù sao cũng không được tự do như quẹt thẻ ăn.
Mã Đinh không biết mình may mắn hay xui xẻo, hộp cơm cậu ta chọn được là thịt lợn chua ngọt, cà chua xào trứng, măng tây xào thịt, dưa chuột trộn đường trắng và canh sườn hầm củ sen, thạch thảo mộc là thạch đường đỏ.
Nói là thạch thảo mộc, nhưng lại không hề lạnh, bên trên còn có rất nhiều nho khô, vụn hạt khô…..
Nhiệt độ buổi tối mùa đông tuy không cao, nhưng lao động chân tay luôn toát nhiều mồ hôi, nóng lạnh đột ngột rất dễ bị cảm lạnh.
Thể chất của trẻ em kém hơn một chút, một bát thạch thảo mộc không lạnh vào bụng, vừa có thể giải khát, bổ sung nước, vừa có thể điều chỉnh thân nhiệt quá cao, thoải mái đến mức cả người đều vui vẻ hẳn lên!
Còn về phần món ăn này cũng không phải là cố ý thiên vị, trong đó, cà chua xào trứng và măng tây xào thịt chỉ có thể coi là nửa món mặn, hai món nửa mặn cộng lại mới được một món mặn, hai món nửa rau còn lại cộng lại cũng coi như là một món rau.
Như vậy, một hộp cơm tiêu chuẩn hai món mặn, hai món rau, một món canh, một phần thạch thảo mộc đã được hoàn thành!
Hơn nữa, không phải chỉ có mình cậu ta là tiêu chuẩn như vậy, nhìn sang người khác, ai cũng như vậy.
Hơn nữa, vì cậu ta làm việc rất tốt nên còn có thể chọn thêm một món trong ba loại món mặn “Giới hạn” và món tráng miệng.
Thịt kho tàu, sườn xào chua ngọt, thịt kho dưa chua, bánh tart trứng, bánh su kem.
Năm chọn hai.
Mã Đinh rõ ràng là chưa từng ăn món nào, nhưng hương thơm ngào ngạt, hấp dẫn khiến đầu óc cậu ta như biến thành hồ dán, rõ ràng là muốn ăn hết, nhưng điều này là không thể, cậu ta do dự một chút, lựa chọn món thịt kho tàu toàn là thịt và bánh su kem nhìn có vẻ to hơn.
Bữa cơm đó, quả thực là bữa cơm ngon nhất mà Mã Đinh từng ăn trong đời.
Ở Thánh Thành tuy rằng có thể ăn ba bữa một ngày, nhưng ba bữa đều là cháo loãng, không phải cháo khoai tây thì là cháo khoai lang, thi thoảng mới có bánh mì trắng.
Mã Đinh từng nghĩ rằng, cuộc sống như vậy đã là hạnh phúc nhất rồi, nào ngờ lại dễ dàng bị Lan Tư Duy Lợi phá vỡ như vậy.
Cậu ta giống như một chú heo con bị bỏ đói bỏ khát từ rất lâu, vùi đầu vào ăn ngấu nghiến.
Cậu ta đã rất đói, nhưng cũng không phải là không thể chịu đựng được.
Từ rất lâu trước đây, cậu ta đã quen với cơn đói, từ trưa đến tối không ăn cũng không phải là vấn đề gì to tát, nhưng cơm canh trước mắt thật sự rất ngon, ngon đến mức ăn nó chậm một giây chính là sự sỉ nhục đối với nó!
“Rột… rột… rột…”
Vô số tiếng húp, tiếng và cơm vội vã vang lên trong đêm khuya tĩnh mịch càng thêm rõ ràng, nhưng chẳng ai để ý!
Cơm hộp đều được chuẩn bị từ trước, vừa nhận được là có thể ăn ngay, ấm nóng vừa phải, mọi người đều bị cơm hộp thu hút sự chú ý, ai còn thời gian và tâm trí để ý xem lễ nghi của người khác có đạt tiêu chuẩn hay không chứ!
“Ợ!” Hưu Bá Đặc Cáp Đại mãi đến khi ăn hết sạch sẽ hạt cơm cuối cùng, giọt canh cuối cùng trong hộp cơm mới ngẩng đầu lên thở ra một hơi.
Nhưng ánh mắt cậu ta đột nhiên dừng lại, rơi trên chiếc bánh su kem trong tay Mã Đinh, ánh mắt bỗng chốc trở nên sâu thẳm và dịu dàng.
Ánh mắt của Hưu Bá Đặc quá mức nóng bỏng, nóng bỏng đến mức Mã Đinh không thể nào phớt lờ được, cậu ta nhận ra đứa trẻ này, nó là con nhà quý tộc Cáp Đại, rất giàu có.
Mã Đinh biết, lúc này cậu ta nên buông bánh su kem xuống, hai tay dâng thứ mà đối phương muốn cho nó mới là lựa chọn sáng suốt nhất, lấy lòng nó, biết đâu sau này có thể nhận được nhiều thứ hơn.
Hơn nữa, trong Bát Đức cũng nói, phải vui vẻ cống hiến.
Nhưng mà, nhưng mà, nhưng mà……
Mã Đinh coi như không thấy gì, nhét bánh su kem vào miệng.
Cậu ta quyết định, bản thân sẽ không làm một kẻ đạo đức giả nữa, sẽ không ngày ngày treo Bát Đức bên miệng mình nữa!
Cách giáo dục vừa đấm vừa xoa của Phỉ Lạc Ti khiến Mã Đinh hạ quyết tâm, tuy rằng cậu ta vẫn chưa biết rốt cuộc phải trở thành người như thế nào trên thế giới này mới có thể lên được Thần Quốc, nhưng điều đó đã không còn quan trọng nữa.
Cậu ta có thể dựa vào hai bàn tay của mình để kiếm thức ăn, vậy thì cậu ta nên trở thành người như thế nào cũng phải do chính cậu ta quyết định!
Kẻ ở tầng lớp thấp nhất không có quyền lựa chọn, đó là bởi vì tầm nhìn hạn hẹp và điều kiện sống hạn chế của bọn họ.
Tuy rằng chỉ mới một buổi tối, nhưng sau khi làm việc vất vả có thể đổi lấy thức ăn ngon, có thể lấp đầy bụng —— Điều này đã tạo cho cậu ta một xung kích cực kỳ lớn!
Hưu Bá Đặc Cáp Đại không ngờ tên nhóc nghèo kiết xác Mã Đinh đó lại dám coi như không thấy mình, tự ý ăn thứ trông có vẻ rất ngon kia.
Nó hơi tức giận: “Sao mày dám không nghe lời tao?! Chưa từng có ai dám đối xử với tao như vậy!”
Mã Đinh không biết lấy đâu ra can đảm, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Hừ, tên báng bổ thần linh kia còn hung dữ hơn nhiều!”
Hưu Bá Đặc: “…..” Đúng là vậy.
Hưu Bá Đặc Cáp Đại chỉnh đốn lại tinh thần: “Không đúng, ngoại trừ tên báng bổ thần linh kia ra, không ai dám…..”
Mã Đinh lại nhắc nhở nó: “Vẫn là không đúng, quản lý còn hung dữ hơn ngươi.”
Hưu Bá Đặc Cáp Đại: “…..” Ngoại trừ tên báng bổ thần linh kia, quản lý ra, chưa từng có ai dám… Thôi bỏ đi, lười nói.”
Bị ngắt lời hết lần này đến lần khác, cơn tức giận lớn đến mấy của Hưu Bá Đặc Cáp Đại cũng tiêu tan hết.
Hưu Bá Đặc bực bội, nhưng kỳ lạ là Mã Đinh lại không còn sợ nó nữa.
Cậu ta chủ động ngồi xuống bên cạnh Hưu Bá Đặc, nhỏ giọng nói: “Bạn tốt là phải chia sẻ đồ ăn với nhau, ngày mai chúng ta cùng cố gắng, cậu chọn sườn xào chua ngọt và bánh tart trứng, tôi chọn thịt kho dưa chua và bánh su kem, chúng ta chia đôi cho nhau, như vậy cả hai chúng ta đều được ăn.”
Có lẽ trong lòng vẫn còn chút kiêng dè và sợ hãi với “quý tộc”, Mã Đinh lại bổ sung một câu: “Được không?”
Hưu Bá Đặc Cáp Đại hừ lạnh một tiếng đầy kiêu ngạo, với thân phận hiển hách của gia tộc Cáp Đại, nó kết bạn với loại người như Mã Đinh quả thực là làm ô nhục gia tộc!
Nhưng mà… Loại người này? Mã Đinh là loại người như thế nào?
Hưu Bá Đặc Cáp Đại chợt bối rối.
Vào khoảnh khắc Phỉ Lạc Ti đập nát tượng Thần Quang Minh, y là kẻ báng bổ thần linh, nhưng sức mạnh cường đại của y lại tuyên bố với toàn thế giới rằng —— Dưới y, tất cả đều là con sâu cái kiến.
Con sâu cái kiến, cho dù có chút khác biệt, nhưng có thể khác biệt đến mức nào chứ?
Mã Đinh là con kiến nhỏ bé hơn, còn nó cũng chỉ là con kiến hơi lớn hơn một chút mà thôi.
“Được.” Hưu Bá Đặc Cáp Đại gật đầu trước ánh mắt hơi sững sờ của Mã Đinh, “Vậy chúng ta quyết định như thế nhé!”
Mã Đinh sửng sốt một lúc, dường như bị thái độ dễ nói chuyện của Hưu Bá Đặc Cáp Đại làm cho kinh ngạc, nhưng rất nhanh cậu ta đã phản ứng lại: “Vậy thì từ hôm nay trở đi, chúng ta là bạn bè nhé!” Nói xong, nụ cười rạng rỡ của cậu ta thêm vài phần nước mắt xúc động.
Tuy rằng rất khó tin, nhưng, nhưng đây chính là cảm giác được coi là “người thường” phải không?
Mã Đinh cảm thấy, có lẽ bản thân cậu ta có chút không bình thường, nếu không thì sao sau khi tên báng bổ thần linh kia hủy hoại tín ngưỡng, phá vỡ cuộc sống của cậu ta, mà cậu ta lại có thể nảy sinh cảm giác biết ơn đối với y như vậy chứ?!
—— Tuy rằng cơm canh ở đây ngon thật!
Nhưng bất kể là vì lý do gì, dưới sự ảnh hưởng của việc ngày ăn bốn bữa —— bữa sáng, bữa trưa, bữa tối, bữa khuya, mọi người dần dần bắt đầu yêu thích lao động.
Ngoại trừ ngày đầu tiên, thời gian làm việc của công nhân ở trang trại đều là ban ngày, buổi tối dành cho việc học tập, vì vậy, cũng có thêm một bữa khuya để ăn.
Đương nhiên, quan trọng nhất là phạm vi hoạt động của nhóm người này chỉ giới hạn trong trang trại, nếu không tìm việc gì đó cho bọn họ làm, trong lúc rảnh rỗi rất dễ xảy ra những chuyện như đánh nhau, ẩu đả.
Muốn phòng ngừa loại chuyện này xảy ra, cách đơn giản nhất là để cho bọn họ bận rộn!
Bận rộn là được, bận rộn thì có thể toàn tâm toàn ý tập trung vào học tập và công việc.
Chuyện tín ngưỡng, nói trắng ra là người có nội tâm trống rỗng mới tin.
Từ nhỏ quý tộc đã bị tẩy não trong môi trường lớn và cách dạy dỗ của trưởng bối, sự trống rỗng của bọn họ là sự trống rỗng về mặt tinh thần. Bởi vì ngoại trừ việc tin vào thần linh, bọn họ không còn tinh thần nào khác dành cho lương thực.
Thường dân và nô lệ tin tưởng sâu sắc vào thần linh là bởi vì thiếu thốn vật chất, bởi vì bọn họ căn bản không có tài nguyên tinh thần!
Kiếp này quá khổ, cho nên chỉ có thể tìm một nơi dựa dẫm.
Cho dù không phải Thần Quang Minh, thì cũng là Nữ Thần Thu Hoạch, Nữ Thần Kim Tệ……
Vậy thì, hãy bận rộn đi nào!
Hãy tìm kiếm giá trị của bản thân trong lao động đi!
Cho dù là thiếu thốn về vật chất hay tinh thần, chỉ cần đủ bận rộn, bận rộn đến mức không còn chút thời gian rảnh rỗi nào, tự nhiên sẽ không cần đến những thứ đó nữa!
Khóa học của lớp học dành cho người lớn là các khóa học kỹ năng liên quan đến nông nghiệp và kỹ thuật, đám quý tộc và người giàu có kia vừa kêu ca tại sao lại phải học những thứ này, hoàn toàn không phù hợp với khí chất quý tộc của bọn họ, nhưng vì phần thưởng cho những người có thành tích cao trong kỳ thi, lại không nhịn được mà lao đầu vào học tập.
Khóa học của trẻ em thì đa dạng và nhiều hơn.
Mặc dù những đứa trẻ này không phải là trẻ em của Lan Tư Duy Lợi, nhưng để mặc cho lũ trẻ bị lãng phí thời gian như vậy, Phỉ Lạc Ti không thể làm ra loại chuyện như thế được.
Y không chỉ muốn tìm việc cho đám trẻ này làm, mà còn muốn uốn nắn lại tam quan của chúng, dạy dỗ kiến thức, xây dựng cho chúng một nền tảng vững chắc hơn, để chúng có thực lực đi gây ảnh hưởng đến người khác!
*****
Trang trại dần đi vào quỹ đạo, những “tù binh” có động lực và dần dần được các lớp học giáo dục đã có thêm tinh thần phấn đấu, bọn họ đã phối hợp rất ăn ý với Ma Thú, công trình được hoàn thành với tốc độ nhanh chóng theo như tưởng tượng của Phỉ Lạc Ti.
Nhưng sự tồn tại của “Ma Hạch Thiên Sứ 12 cánh” mỗi ngày đều thu hút quá nhiều du khách, phần nào cũng ảnh hưởng đến tiến độ.
Quả nhiên, vẫn phải nghĩ cách chuyển sự chú ý của mọi người khỏi “Ma Hạch Thiên Sứ 12 cánh” mới được.
Đánh tan bằng cách đè bẹp còn hơn là chặn lại, cách tốt nhất để đánh bại sức nóng chính là tìm một chủ đề hot hơn!
“Bối Đặc Tây, mang tài liệu vật tư đến văn phòng của ta một chuyến.”
Bối Đặc Tây bận rộn đến mức hai mắt đã mất đi thần thái, nghe thấy mệnh lệnh, cậu ta theo bản năng đứng dậy, nhưng bỗng chốc lại cảm thấy trời đất quay cuồng.
Ước Thư Á vội vàng đỡ lấy cậu ta: “Hôm nay cho cậu nghỉ nửa ngày, về nhà ngủ một giấc cho khỏe, ngày mai đến làm việc đúng giờ.”
Bối Đặc Tây rõ ràng là một người cuồng công việc, nhưng có cuồng đến mấy thì cấp bậc của cậu ta cũng vẫn còn quá thấp, không đủ sức để chống đỡ độ cuồng của mình.
Bối Đặc Tây theo bản năng muốn lắc đầu, cậu ta chỉ cần uống thêm một lọ thuốc bổ sung tinh thần là được rồi, cậu ta còn có thể…
Nhưng Phỉ Lạc Ti đã trực tiếp ném cậu ta về: “Cơ thể mình như thế nào mà chính mình còn không biết sao? Về nhà nghỉ ngơi đi, ngủ không đủ hai mươi tiếng thì ngày mai không cần phải đến.”
Rất lãnh khốc, rất vô tình.
Bối Đặc Tây nuốt hết những lời muốn nói vào trong bụng, cậu ta đỏ mặt cúi đầu chào mọi người rồi vội vàng chạy về nhà ngủ.
Hai mươi tiếng, tính từ bây giờ đến giờ quẹt thẻ đi làm vào ngày mai, tính toán đâu ra đấy cũng chỉ có 21 tiếng.
Trừ thời gian đi đường, ăn uống và rửa mặt, cũng chỉ đủ ngủ 20 tiếng.
Ước Thư Á rất tự nhiên đi đến bàn làm việc của Bối Đặc Tây, lấy tài liệu về kho dự trữ vật tư rồi đi đến văn phòng của Phỉ Lạc Ti.
“Lĩnh chủ đại nhân, tài liệu đều ở đây.”
Lúc này, vật tư cơ bản của Lan Tư Duy Lợi cũng không tính là ít, chủ yếu là do đám Thần Điện và Đế quốc kia quá giàu có, vì muốn cầu xin sự tha thứ, bọn họ đều dâng rất nhiều thứ.
Không chỉ có lương thực, mà còn có rất nhiều khoáng sản.
Phỉ Lạc Ti trực tiếp tìm đến kho dự trữ lương thực.
Tài liệu của bộ phận này hơi nhiều. Nguyên nhân cũng rất đơn giản.
Chi tiêu cứu trợ, thu nhập từ quyên góp và vật tư trả lại sau khi kết thúc cứu trợ.
Đúng vậy, Hiệp hội tương trợ không giống với tổ chức từ thiện ở Lam Tinh, Phỉ Lạc Ti đã sớm mua lại những quỹ từ thiện sử dụng tiền của người quyên góp để kiếm lời, vật tư và tiền bạc quyên góp được sử dụng cho cứu trợ thực tế chưa chắc đã đến 10%.
Cho nên, một khi nhiệm vụ cứu trợ kết thúc, số vật tư dư ra đều phải trả lại hết.
Phần đã sử dụng phải được công khai rõ ràng từng khoản một, dù chỉ là nửa củ khoai tây cũng phải ghi rõ.
Số vật tư dư ra cũng phải công khai, nhưng phải ghi chú rõ ràng là đã trả lại hay chưa.
Thế giới ma pháp có ma pháp truy tìm, tuy rằng về mặt thủ tục có thêm một số bước khiến cho công việc có hơi phiền phức, nhưng như vậy có thể bảo vệ tối đa quyền lợi của người được giúp đỡ và người quyên góp.
Quyên góp xuất phát từ lòng tốt, mà người tốt bụng không nên bị đối xử bất công.
Còn về phần tiền lương và tiền thưởng của nhân viên —— Ngân khố của Lan Tư Duy Lợi vẫn chưa đến mức nghèo kiết xác như vậy!
Số vật tư do người quyên góp đã giảm bớt áp lực chi tiêu tài chính, khoản tiền này do Chính Phủ chi trả, dù thế nào cũng là hợp tình hợp lý.
—— Tuy nhiên, nhược điểm là khiến cho độ dày của tài liệu báo cáo liên quan tăng lên rất nhiều!
Chuyện nhỏ nhặt này không thành vấn đề đối với tinh thần lực của Phỉ Lạc Ti, rất nhanh y đã tìm được số liệu mình muốn.
Nhờ có “Tấm lòng hảo tâm” của Thần Điện và các Đế quốc lần này, cùng với tấm lòng cao cả “Vượt ngàn dặm” để tặng thịt của Ma Thú trong đợt thú triều lần này, kho hàng dưới lòng đất đã chất đầy vật tư!
Phải biết là, tất cả vật tư thu được từ sự kiện giới hạn Lễ hội Thu Hoạch, sự kiện thú triều và sự kiện cứu trợ bằng cách sử dụng kỹ năng của Khế Ước Thú đều phải chia cho Phỉ Lạc Ti ba phần.
Phỉ Lạc Ti cung cấp ma lực và kỹ thuật chiếm ba phần —— Ma lực này vẫn là ma lực thu thập được từ những người chơi, người chơi bỏ sức lực chiếm bảy phần.
Cuối cùng, Phỉ Lạc Ti còn thu mua Ma Thú.
Bởi vì số lượng Ma Thú ở Lan Tư Duy Lợi quá nhiều, tuy giá thị trường có sự điều tiết vĩ mô, nhưng cũng bị ép xuống mức rất thấp.
Đương nhiên, y cũng không phản đối việc người chơi mang Ma Thú đến nơi khác để bán, nhưng thứ nhất là sẽ tốn rất nhiều thời gian, thứ hai là không có đủ vốn và thị trường để tiêu thụ nhanh chóng.
Lựa chọn tốt nhất vẫn là bán cho Phỉ Lạc Ti.
Phỉ Lạc Ti không sợ bọn họ bán quá nhiều Ma Thú cho mình, dù sao thì sức hút nạp thẻ của sự kiện rất mạnh, bọn họ vừa bán Ma Thú lấy tiền, xoay người đã tiêu hết.
Lại còn tạo ra thêm thu nhập cho Phỉ Lạc Ti và ngân khố thành Lan Tư Duy Lợi!
Nhìn thế nào cũng thấy lời to! Siêu lời!
Hơn nữa, nền kinh tế của cả thành phố đều được thúc đẩy.
Phải biết là, chỉ riêng sự kiện Lễ hội Thu Hoạch đã khiến GDP của cả thành phố tăng gấp đôi! Hơn nữa còn tăng gấp mấy lần!
Thu nhập khả dụng bình quân đầu người cũng đang tăng vùn vụt.
Lần thú triều này, quả thực Phỉ Lạc Ti đã thắng lớn!
Vì vậy, chỉ dựa vào chênh lệch giá của Ma Thú, Phỉ Lạc Ti đã kiếm được một khoản tiền rất lớn!
Giá giao dịch của Ma Thú cấp cao không hề thấp, về cơ bản phải nộp thuế 6-12%, Phỉ Lạc Ti kiếm bộn tiền.
“Vật tư rất dồi dào, Lễ hội Ẩm thực cũng có thể tổ chức được rồi.”
Ước Thư Á có chút nghi hoặc: “Lễ hội Ẩm thực?”
Những chữ trong cụm từ này chữ nào hắn cũng đều rất quen thuộc, nhưng những ý tưởng kỳ diệu của Phỉ Lạc Ti thì hắn vẫn luôn không thể nào đoán trước được.
Lấy ví dụ như sự kiện Lễ hội Thu Hoạch, Ước Thư Á còn tưởng rằng Phỉ Lạc Ti muốn tặng quà cho mọi người, để bày tỏ niềm vui “Mùa màng bội thu”, kết quả lại không ngờ, quả thực Phỉ Lạc Ti đã tặng quà cho mọi người.
Nhưng mà….. Sức hút nạp thẻ lại mạnh chưa từng có!
Có lẽ suy nghĩ của Phỉ Lạc Ti và những gì hắn hiểu là hai đường thẳng song song.
Vì vậy, Ước Thư Á không suy đoán tính toán trước trong đầu nữa.
Phỉ Lạc Ti gật đầu: “Đúng vậy, chính là Lễ hội Ẩm thực! Bây giờ chúng ta rất giàu có, có thể tổ chức được!”
Ở Lan Tư Duy Lợi không có thứ gọi là nhà hàng buffet.
Lý do cũng rất đơn giản, bất kể là nhà hàng buffet định giá bao nhiêu, cuối cùng cũng sẽ lỗ vốn, hơn nữa còn lỗ nặng lỗ to!
Ví dụ như tộc Người Khổng Lồ, cho dù thu phí theo vóc dáng của bọn họ, giới hạn thời gian, nhưng cuối cùng vẫn lỗ vốn.
Hơn nữa, nhà hàng buffet mà, so đo quá thì mất vui.
Vì vậy, sau ngần ấy thời gian, trong thành Lan Tư Duy Lợi vẫn chưa xuất hiện một nhà hàng buffet nào.
Phỉ Lạc Ti muốn tổ chức Lễ hội Ẩm thực cũng không phải là ý tưởng bất chợt, y đã có ý định này từ lâu, nhưng trước đây, vật tư và tiền bạc đã hạn chế sự phát huy của Lễ hội Ẩm thực.
Nếu không thể khiến cho tất cả mọi người đều được ăn uống no say vui vẻ, Lễ hội Ẩm thực này thà không tổ chức còn hơn!
Nhưng muốn cho tất cả mọi người, tất cả các chủng tộc đều được ăn ngon, chơi vui thì chi phí nhất định là rất lớn!
Hiện tại Thành Lan Tư Duy Lợi đã có thể gánh vác được rồi!
Nghe Phỉ Lạc Ti nói sơ qua ý tưởng về Lễ hội Ẩm thực, Ước Thư Á đột nhiên nảy ra một câu hỏi: “Có cần phải quay Lễ hội Ẩm thực lần này rồi dựng thành phim không?”
Đã là quảng bá, tiền cũng đã bỏ ra rồi, nếu không phát huy tác dụng tối đa thì thật là quá lãng phí!
Phản ứng đầu tiên của Ước Thư Á là quay phim, chính là vì hiệu quả tuyên truyền của « Vương Tử Biển Cả » quá thành công! Cho đến tận bây giờ, bộ phim « Vương Tử Biển Cả » vẫn có sức ảnh hưởng rất lớn ở Lan Tư Duy Lợi!
Doanh thu của công viên giải trí và các khu vực lân cận cũng đã chứng minh cho điều đó.
—— Mặc dù ngành công nghiệp điện ảnh vẫn chưa có tiến triển gì đáng kể.
Nhưng điều này cũng không thể trách ai được, thuần túy là vì những người làm phim vẫn đang trong giai đoạn khởi đầu, đều phải trải qua quá trình bắt chước, luyện tập rồi mới đến sáng tạo, thậm chí là siêu việt!
Phỉ Lạc Ti gật đầu tán thành với ý kiến linh hoạt của Ước Thư Á.
Phim tài liệu và phim điện ảnh tuy khác nhau, nhưng với sự phong phú, đa dạng của nền ẩm thực ở Lan Tư Duy Lợi, hoàn toàn có thể quay được độ dài mấy chục tập!
“Được, có thể coi phim tài liệu về Lễ hội Ẩm thực như một hình thức quảng bá trước, sau đó có thể dựa vào mỗi loại món ăn, quay những câu chuyện ngắn khác nhau, làm phong phú thêm các thể loại phim hiện có.”
Phỉ Lạc Ti dựa theo mạch suy nghĩ này: “Đúng rồi, chúng ta hoàn toàn có thể lấy chủ đề là ‘Ký ức về món xxx’ để tổ chức một cuộc thi sáng tác. Cũng có thể nhân cơ hội này cho báo chí ra đời.”
Phỉ Lạc Ti đã có ý tưởng về báo chí từ rất lâu rồi, nhưng nhiệm vụ tiên quyết của báo chí quá dài —— Tình trạng mù chữ ở khắp nơi, mãi cho đến bây giờ mới được cải thiện phần nào.
Nhờ có lớp học xóa mù chữ hoàn thành kỳ học đầu tiên, tỷ lệ mù chữ ở Lan Tư Duy Lợi mới không đến mức quá khó coi.
Chỉ khi tỷ lệ mù chữ giảm xuống, báo chí mới có giá trị xuất hiện.
Bây giờ đã đáp ứng được điều kiện cơ bản nhất, kết hợp với hoạt động sáng tác chủ đề liên quan đến ẩm thực, có thể nói là có thể tổ chức một cách rầm rộ!
Ánh mắt Phỉ Lạc Ti nhìn Ước Thư Á vô cùng tán thưởng.
Ước Thư Á: “…..” Đầu hắn bỗng nhiên bắt đầu đau nhức rồi.
Bởi vì hắn phát hiện ra rằng, đề nghị vừa rồi của mình sắp mang đến cho hắn ngày càng nhiều công việc hơn!
Tuy rằng không hiểu rõ lắm “Báo Chí” là cái gì, nhưng không cần phải nghi ngờ gì về khối lượng công việc khổng lồ mà nó sẽ mang đến.
Thật đáng sợ!
Ước Thư Á không nhịn được mà tò mò hỏi: “Lĩnh chủ đại nhân, ngài không bao giờ cảm thấy mệt mỏi sao?”
Phỉ Lạc Ti hỏi lại hắn với vẻ mặt tràn đầy năng lượng: “Chơi trò chơi có vui không?”
Ước Thư Á có chút nghi ngờ tên ác ma Phỉ Lạc Ti này có phải đang muốn dụ dỗ mình hay không, nhưng hắn vẫn rất thành thật trả lời: “Vui!” Hắn thực sự cảm thấy trò chơi rất vui. Chơi một triệu năm cũng không chán! Chơi mọi lúc mọi nơi, chơi từng giây từng phút cũng không chán!
Vui vẻ! Vui vẻ! Hạnh phúc! Bay lên nào ~
Phỉ Lạc Ti lộ ra vẻ mặt “Quả nhiên là vậy”.
“Ngày mai ta sẽ tặng ngươi một món quà.”
Tạo ra một hệ thống trò chơi xây dựng, đối với y mà nói rất đơn giản.
Cho Ước Thư Á thử nghiệm trước, nếu hiệu quả tốt thì sẽ phổ biến cho toàn thể công chức trong thành!
Ngay lúc Phỉ Lạc Ti đang suy nghĩ về hệ thống, tiếng gõ cửa văn phòng vang lên.
Phỉ Lạc Ti và Ước Thư Á nhanh chóng thoát khỏi trạng thái trò chuyện, bước vào trạng thái làm việc một cách nghiêm túc.
“Vào đi.”
Người đi vào là Ngải Luân.
Mấy ngày nay, đầu óc hắn ta đầy ắp dấu chấm hỏi, rối bời, việc đầu tiên sau khi trở về là đến quầy giao dịch của Sảnh Chấp Chính để điền vào đơn đăng ký.
Nhưng Phỉ Lạc Ti rất bận, đơn đăng ký của Ngải Luân cũng không quá quan trọng, cho nên đến tận bây giờ hắn ta mới gặp được Phỉ Lạc Ti.
Tuy nhiên, trong thời gian chờ đợi, Ngải Luân cũng không hề rảnh rỗi, hắn ta đã l*m t*nh nguyện viên để giúp đỡ những người bị nạn ổn định cuộc sống, tìm việc làm, nhập học…..
Công việc bận rộn trong những ngày qua khiến hắn ta không còn quá để ý đến vẻ bề ngoài, tuy rằng đã ăn mặc rất chỉnh tề, nhưng cũng chỉ dừng lại ở mức chỉnh tề mà thôi.
Trên người hắn ta mặc bộ quần áo bông mùa đông giá rẻ 99 đồng một bộ được bày bán trong siêu thị, tuy rằng bộ quần áo đơn giản càng làm cho hắn ta trông có vẻ già dặn hơn, nhưng trong mắt những người quen cũ thì lại là một sự thay đổi lớn.
Tuy nhiên, Phỉ Lạc Ti không phải là người quen của hắn ta, cho nên cũng không có phản ứng gì quá đặc biệt với bộ trang phục này.
“Có chuyện gì sao?”
Rõ ràng là Ngải Luân hiểu rất rõ phong cách làm việc của Phỉ Lạc Ti, trên đường đến đây, hắn ta đã diễn tập đi diễn tập lại rất nhiều lần trong đầu, cuối cùng, trước mặt người có lẽ là người duy nhất trên thế giới có thể giải đáp được thắc mắc cho mình, hắn ta đã hỏi ra câu hỏi khiến mình băn khoăn bấy lâu nay.
“Lĩnh chủ đại nhân, xin hỏi tại sao ngài lại làm những điều này?”
Phỉ Lạc Ti không biết tại sao hắn ta lại hỏi như vậy, nhưng y suy nghĩ một chút rồi nói: “Lĩnh chủ là người lãnh đạo dẫn dắt người dân đi đến cuộc sống mới hạnh phúc hơn.”
“Ta là Lĩnh chủ của vùng đất này, là chủ nhân của tòa thành này, nếu ngay cả ta cũng không đối xử tốt với bọn họ, cũng không nghĩ đến việc làm cho tòa thành này trở nên tốt đẹp hơn, vậy thì còn có thể trông cậy vào ai đây?”
Vốn Ngải Luân đã chuẩn bị rất nhiều câu hỏi, nhưng sau khi nghe xong những lời này của Phỉ Lạc Ti, đột nhiên hắn ta cảm thấy những câu hỏi đó thật ấu trĩ và buồn cười.
Hắn ta cúi đầu thật sâu trước Phỉ Lạc Ti, sau đó vội vàng rời đi.
Hắn ta muốn về nhà, không, hắn ta muốn trở về Đế quốc của mình!
Phỉ Lạc Ti và Ước Thư Á nhìn nhau, không biết Ngải Luân vội vàng đến rồi lại vội vàng đi là vì sao, nhưng cứ mặc kệ hắn ta đi!
Biểu cảm của cậu nhóc này có vẻ không tồi!
******
Sau khi Ngải Luân dùng tốc độ nhanh nhất trở về Vương đô, hắn ta không trực tiếp vào Vương cung mà đến nơi cao nhất ở Vương đô, yên lặng ngắm nhìn tòa thành này, thành phố này, trong tương lai sẽ là của hắn ta.
Những người bên đưới là thần dân của hắn ta.
Nhìn dòng người qua lại tấp nập, lần đầu tiên Ngải Luân nảy sinh ra suy nghĩ như thế.
Nhưng chưa kịp để cho suy nghĩ của hắn ta tiếp tục đi sâu, thì động tĩnh xếp hàng vào thành ở cổng Vương đô đã thu hút sự chú ý của Ngải Luân.
Theo lý mà nói, loại chuyện này sẽ không khiến cho vị Ngải Luân điện hạ cao quý chú ý đến.
Nhưng trong khoảng thời gian rời khỏi Vương đô, Ngải Luân đã học được cách chú ý đến những điều mà bình thường hắn ta sẽ không chú ý tới.
Ví dụ như đoàn nô lệ dài dằng dặc này.
Ít nhất cũng phải có đến mấy nghìn nô lệ đang chen chúc dưới ánh mắt chán ghét của những người xung quanh, trên người bọn họ mang theo mùi hôi thối khiến cho rất nhiều người gần đó phải nhíu mày.
“Thật là bẩn thỉu, vận chuyển nô lệ không thể đổi sang cổng khác hay sao?”
“Hôi chết đi được, mỗi lần đám nô lệ này đi qua, ta đều phải xả nước rất lâu, vậy mà vẫn hôi hám!”
“Tại sao đám nô lệ kia không biết sạch sẽ một chút chứ?”
“…..”
“Bao nhiêu tiền?”
Tên chủ nô bị người đàn ông đột nhiên xuất hiện trước mặt dọa cho giật nảy mình, đi đường không có tiếng động hay sao?! Gã ta vừa định chửi ầm lên thì tiếng va chạm leng keng của những đồng tiền vàng rơi xuống đã làm cho mắt gã ta hoa lên.
“Bao nhiêu?” Ngải Luân còn chưa đợi hắn ta trả lời đã ném ra ngoài rất nhiều đồng vàng.
“Leng keng ——”
Tiếng va chạm giữa những đồng tiền vàng quả thực là âm thanh dễ nghe nhất trên thế giới, vẻ tức giận trên mặt tên chủ nô lập tức được thay thế bằng nụ cười nịnh nọt.
Tên chủ nô ăn mặc sang trọng trực tiếp nằm rạp xuống đất, dang rộng tứ chi bảo vệ số tiền vàng bên dưới, đồng thời gào lên với đám đông đang vây xem xung quanh: “Nhìn cái gì! Nhìn cái gì! Tất cả đều là của ta!”
Ngải Luân đã thu tay về khi gã ta lao tới, nhưng vẫn còn không ít đồng vàng rơi trúng người gã ta, những đồng tiền vàng nặng trịch khiến cho gã ta nhăn nhó, nhưng trên mặt lại tràn đầy vẻ vui mừng.
“Đủ rồi đủ rồi! Ngài đây là thẻ chứng minh thân phận của đám nô lệ này, xin ngài hãy nhận cho!”
Nô lệ không đáng giá, giá vốn gã ta bỏ ra mua chỉ có mấy đồng vàng, người già 10 đồng, trẻ con 50 đồng, phụ nữ 80 đồng, đàn ông 1 đồng bạc, bán lại cũng chỉ được mười mấy đồng vàng, thế mà ở đây, đã có đến mấy nghìn đồng vàng rồi! Phát tài rồi phát tài rồi!
Sức mua của tiền vàng rất cao, một gia đình ba người bình thường chi tiêu một năm cũng chỉ khoảng ba đồng vàng.
Tên chủ nô Ngải Luân đổi ý, càng sợ có người đến cướp, vậy nên đã liều mạng nhét tiền vào túi, túi quần nhét không vừa thì nhét vào vạt áo, nhét vào trong áo, áo cũng nhét không vừa nữa thì buộc ống quần lại, nhét vào trong quần, sau đó chạy biến mất dạng, xe ngựa cũng không cần nữa, Vương đô cũng không cần vào nữa.
Ngải Luân: “…” Hắn ta nhìn xấp thẻ bài trong tay, trầm mặc.
Tuy rằng là hành động bốc đồng, nhưng Ngải Luân biết rõ mình không thể mang theo đám người này đi được.
Hắn ta muốn vào Vương cung để gặp Quốc vương và Vương hậu, tất nhiên là không thể mang theo đám nô lệ này đi gặp bọn họ được.
“Đi theo ta trước đã.” Nơi này bởi vì chuyện tiền vàng vừa rồi mà đã trở nên hỗn loạn, khả năng tiếp nhận của đám nô lệ rất mạnh, cũng không cần dùng roi, bọn họ đã ngoan ngoãn đi theo Ngải Luân.
Đến nơi vắng vẻ, Ngải Luân bổ lồng gỗ ra, lũ trẻ dựa vào gỗ cũng theo đó mà ngã xuống.
Trong việc buôn bán nô lệ còn có một loại gọi là “Đổ hài nhi”, tên như ý nghĩa, chính là đánh cược vào lũ trẻ. Trẻ con đến năm sáu tuổi là có thể kiểm tra thiên phú, đứa trẻ nào có thiên phú thì có thể bán cho các vị quý tộc, thiên phú cấp thấp 1 đồng vàng, thiên phú trung cấp 5 đồng vàng, thiên phú cao cấp thì một đứa 100 đồng vàng. Nếu là thiên phú Thi Pháp Giả cao cấp, thậm chí còn có thể bán được giá cao đến 500 đồng vàng!
Cho nên, tất cả những nô lệ khác, bao gồm cả người già đều phải đi bộ, còn trẻ con lại được ngồi xe. Mặc dù chiếc xe này chỉ là một chiếc lồng được đóng bằng mấy khúc gỗ.
Để giảm thiểu chi phí ở mức tối đa, những tên chủ nô có thể nhét 100 đứa trẻ thì tuyệt đối sẽ không nhét 80 đứa, cho dù chiếc lồng này chỉ có thể đứng chen chúc được 50 đứa trẻ.
Lũ trẻ rơi xuống khỏi xe như bánh bao rơi vào nồi, trên mặt lũ trẻ thậm chí còn không hề có chút sợ hãi —— Mỗi lần xuống xe đều phải một lần như vậy, chúng nó đã quen rồi.
Nhưng mà, những đau dự như trong kiến mãi vẫn không đến, cơ thể nhẹ nhàng như lông vũ rơi xuống đất.
Lũ trẻ mở to hai mắt vô cùng khó tin.
Trong đám nô lệ xuất hiện một vài người bắt đầu xôn xao, nhưng phần lớn là sợ hãi.
Pháp sư Vong Linh sẽ dùng nô lệ làm vật liệu, đây không phải là bí mật gì, bọn chúng sợ hãi đau đớn và tra tấn sắp phải đối mặt, thế nên, bọn trẻ đã co rúm người lại vì sợ hãi.
Nhưng nhìn bọn họ lại thờ ơ đến lạ thường, ánh mắt thờ ơ, cơ thể cũng cứng đờ không nhúc nhích, cứ như thể bọn họ là vật vô tri vô giác vậy.
“Từ giờ phút này trở đi, các ngươi được tự do, muốn làm gì thì đi làm đi.”
Tuy nhiên, điều khiến Ngải Luân không ngờ tới chính là, đám nô lệ vừa rồi còn thờ ơ như khúc gỗ đồng loạt quỳ xuống, dập đầu xuống đất lia lịa: “Chủ nhân, xin đừng bỏ rơi chúng tôi!”
Ngải Luân nhíu mày, không hiểu tại sao bọn họ lại phản ứng như vậy, được tự do chẳng phải là chuyện tốt hay sao?
Ngải Luân hỏi: “Thả tự do cho các ngươi chẳng lẽ không tốt sao?”
Hắn ta thực sự cảm thấy khó hiểu.
Tuy rằng hắn ta sắp ba mươi tuổi rồi, nhưng lại được bảo vệ rất tốt, đối với mọi thứ trên thế giới này đều chỉ biết sơ sơ.
Cho dù tận mắt chứng kiến mặt tàn khốc và tàn nhẫn nhất của thế giới này thông qua hoạt động cứu trợ, nhưng điều đó thì chiếm được bao nhiêu?
Những nhận thức của hắn ta về “Tự do của nô lệ” đều là do Lan Tư Duy Lợi ban tặng.
Người không có kỹ năng gì, chỉ cần có thể đi lại thì đều có thể nghĩ cách tìm việc làm.
Cho dù là người tàn tật cũng có thể đi vay tiền, sau khi chữa khỏi bệnh thì có thể an tâm đi làm.
Trẻ con thì càng khỏi phải nói, trường học không những miễn phí, mà còn bao ăn bao ở, còn có thể kiếm tiền.
Nhưng đột nhiên Ngải Luân nhớ ra, đây không phải là Lan Tư Duy Lợi.
Hắn ta im lặng một lúc, sau đó tùy ý chỉ vào một nô lệ gần mình nhất: “Tại sao ngươi không muốn rời đi?”
Người bị gọi đến rưng rưng nước mắt, nhưng vẫn có thể nhìn ra trong mắt người đó tràn ngập sợ hãi: “Chúng tôi là nô lệ, nhất định phải có chủ nhân!”
Nô lệ là vật phẩm, nhưng nô lệ còn phiền phức hơn vật phẩm, bởi vì nô lệ có chân. Để ngăn chặn nô lệ phản bội và chạy trốn, chế độ nô lệ do quý tộc đặt ra đã tính đến mọi mặt, vô cùng hoàn thiện.
Trong đó có một điều là, nếu phát hiện nô lệ không có chủ nhân, ai cũng có thể cướp đoạt ngay tại chỗ, g**t ch*t cũng không sao. Bởi vì nô lệ là vật phẩm thuộc về chủ nhân.
Nô lệ chạy trốn hoặc bị chủ nhân vứt bỏ, không có quyền được sống. Cho nên, để không bị vứt bỏ, hãy cố gắng lấy lòng chủ nhân, cố gắng nịnh nọt, cố gắng dâng hiến tất cả cho chủ nhân.
Chỉ một câu nói đơn giản thôi nhưng nó lại khiến cho Ngải Luân lạnh cả sống lưng.
Dường như mãi cho đến lúc này hắn ta mới phát hiện ra —— Thế giới này thật xa lạ, xa lạ đến mức như thể hắn ta mới nhận thức được thế giới này lần đầu tiên vậy.
“Các ngươi…… Đi theo ta.” Giọng nói của Ngải Luân như thể phải dùng hết sức lực toàn thân mới có thể thốt ra được từ kẽ răng.
“Cảm ơn ngài! Ngài thật vĩ đại, không đúng….. Cảm ơn ngài, chủ nhân của ta!” Tên nô lệ kia lớn tiếng nói lời cảm ơn Ngải Luân.
Những người khác cũng vội vàng cảm ơn, bọn họ dập đầu xuống đất càng thêm mạnh mẽ, ánh mắt Ngải Luân không hề né tránh, hắn ta có thể nhìn thấy rõ ràng máu tươi chảy ra từ trên trán bọn họ.
Đau đớn.
Khoảnh khắc ấy, thậm chí Ngải Luân còn có ảo giác như những vết thương đó thực sự xuất hiện trên người mình.
Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực
