Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực
Chương 90
Đối với những người được “mời” từ Thánh thành A Gia Mạn Đức đến, Phỉ Lạc Ti không định cho họ ăn không.
Cứ coi như họ đến Lan Tư Duy Lợi làm việc đi!
Ký túc xá cũng đã sẵn sàng.
Lúc đầu, Lan Tư Duy Lợi có rất nhiều nô lệ, vậy nên họ đã xây dựng rất nhiều ký túc xá tạm thời trong nông trại.
Sau đó, phần lớn nô lệ đã được giải phóng, trở thành công nhân, những tòa nhà ký túc xá này vẫn không bị phá bỏ mà được sử dụng làm nhà kho, thậm chí họ còn xây thêm nhiều tòa nhà khác nữa.
Vào mùa đông, trang trại vẫn chưa sản xuất, tất cả các nguồn vật tư cung cấp ban đầu đều đã được vận chuyển đi làm hàng cứu trợ.
Do đó, khu ký túc xá hiện tại chỗ nào cũng trống trải, đủ để bố trí cho 300.000 người ở.
Trong 300.000 người này, 95% là tầng lớp trung lưu trở lên, tỷ lệ mù chữ không cao, có thể bỏ qua bước xóa mù chữ quy mô lớn.
Chỉ cần chọn những người không biết chữ, xóa mù chữ quy mô nhỏ là được.
Trong 300.000 người này, có 200.000 người là trẻ em, Phỉ Lạc Ti vẫn rất coi trọng việc “Trẻ em thì phải đi học”.
Tòa nhà ký túc xá của trang trại giống như nhà ở giá rẻ, có thể di chuyển tường, hoàn toàn có thể thiết kế một số phòng lớn hơn làm phòng học, thiết lập một số khóa học cơ bản cho chúng.
Còn bao giờ cho họ về nhà, Phỉ Lạc Ti cũng không phải là ông chủ tư bản độc ác, khi nào cha mẹ của chúng mang đủ tiền và vật tư đến, bọn chúng có thể về nhà.
Phỉ Lạc Ti không phải là đại diện của một triều đại nào đó trên Lam Tinh, nếu là đánh trận thì nhất định phải để đối phương đau thấu tận tim gan, nhớ mãi không quên.
Đánh thắng rồi còn nhẹ nhàng tha cho đối phương, thậm chí còn cho tiền tặng người, loại chuyện này, có đánh chết y cũng không làm được!
Vừa lúc thú triều cũng sắp rút lui, cho họ nghỉ ngơi một ngày, ngày mai lại bắt đầu làm việc!
Có lẽ do bị Thiên Sứ uy h**p, thú triều đã bắt đầu rút lui.
Thú triều năm nay có chút giống đầu voi đuôi chuột, nguyên nhân rất đơn giản.
Những con ma thú vốn định làm một trận lớn, nhưng vào giai đoạn sơ kỳ của đợt thú triều đã bị hai vị ma quỷ Phỉ Lạc Ti và Ước Thư Á đánh cho nát bét, những con ma thú Truyền Kỳ có thể tung hoành trong thú triều đều không vượt quá cấp 150.
Nguyên nhân cũng đơn giản lắm, Phỉ Lạc Ti và Ước Thư Á đã hẹn gặp riêng từng con ma thú trên cấp 150+, những con ma thú Truyền Kỳ trốn thoát khỏi tay họ đều là những con biết nhìn thời thế, “tự nguyện” rút lui khỏi trận đấu này.
Những con ma thú có IQ thấp thì tất nhiên đều đã trở thành nguyên liệu hết rồi.
Thêm vào đó, lễ hội thu hoạch và hoạt động chống lại thú triều ở Lan Tư Duy Lợi cũng góp phần tiêu diệt một lượng lớn ma thú, rất nhiều ma thú cấp cao cũng đã chết.
Mặc dù đối với cả thú triều của toàn bộ vị diện chỉ là muỗi, nhưng tình hình thương vong nghiêm trọng vẫn khiến không ít con ma thú nản lòng.
Tất nhiên, nguyên nhân quan trọng nhất dẫn đến thú triều năm nay kết thúc vội vàng là do trận chiến giữa Phỉ Lạc Ti và mảnh vỡ thần cách của Thần Quang Minh.
Uy áp cấp 300 và sự tồn tại của mảnh vỡ thần cách khiến đám ma thú sợ hãi đến mức, chúng không còn cách nào khác ngoài việc bỏ chạy.
Những con ma thú tập trung gần Thánh thành A Gia Mạn Đức đều không phải dạng vừa, hầu như con nào cũng đều là Truyền Kỳ, nhưng Truyền Kỳ thì có ích gì? Dưới cấm thuật của Thiên Sứ 12 cánh, chết rất đơn giản, nếu không phải được Phỉ Lạc Ti cứu thì Thánh thành A Gia Mạn Đức cùng với phạm vi vài trăm km xung quanh cũng sẽ trở thành đống hoang tàn.
Chỉ nổ tung mỗi Thánh thành A Gia Mạn Đức thôi thì đã là “Thần tích” rồi!
Những con ma thú được Phỉ Lạc Ti cứu cũng được đưa về. Vì Phỉ Lạc Ti cứu chúng, nên bọn chúng cũng phải ký hợp đồng lao động.
Suy cho cùng thì chúng cũng chỉ nhắm vào Thánh thành A Gia Mạn Đức mà ch** n**c miếng, mong muốn có thể nhặt được một số nhân viên thần chức, nhưng vẫn chưa kịp gây hại gì. Phỉ Lạc Ti chỉ ký hợp đồng thuê 1.000 năm với chúng.
Tất nhiên, ma thú Truyền Kỳ đã có trí thông minh và khả năng suy nghĩ, Phỉ Lạc Ti cũng không phải là con quỷ nào đó, y vẫn sẽ trả lương, bao ăn ở, có phúc lợi cơ bản cho chúng.
Cũng giống như mọi người, làm việc 5 năm, đóng đầy bảo hiểm xã hội là có thể định cư mua nhà.
Dù sao thì, đối với Phỉ Lạc Ti, ma thú và con người cũng không có gì khác biệt cả.
Giết ma thú là vấn đề lập trường và sinh tồn, tương tự như vậy, khi có sự khác biệt, Phỉ Lạc Ti cũng không nương tay, cứ nhìn Quang Minh Thần Điện là biết.
“Sắp xếp vài giáo viên qua dạy chúng học chữ đi.”
Tổng cộng có 500 con ma thú Truyền Kỳ, tất cả chúng đều là ma thú được ký hợp đồng lao động, cấp bậc thấp nhất là 130, cao nhất là cấp 150.
Không có cấp 151.
Số lượng ma thú cấp 151 trên toàn bộ vị diện này rất hạn chế, hai người Phỉ Lạc Ti và Ước Thư Á đã phân công hợp tác, không thể xảy ra chuyện cá lọt lưới được!
*****
Mã Đinh bị quản sự vô cảm dẫn đến một vùng đất trống rộng lớn, xung quanh cậu ta đâu đâu cũng là những đứa trẻ đang sợ hãi bất an.
Điều kiện gia đình của cậu ta cũng không tốt, cho dù là so với những người dân bình thường cũng vậy, vì vậy cậu ta đã chuẩn bị tâm lý cho khả năng mình có thể sẽ trở thành nô lệ.
Chỉ là, cậu ta không ngờ rằng, vài ngày trước, cậu ta còn nghĩ rằng mình có thể thay đổi vận mệnh, nhưng thời gian hạnh phúc đẹp đẽ chỉ là giấc mơ, cậu ta không có gì bất ngờ khi lại quay về địa ngục.
“Mỗi hàng 10 người, xếp theo chiều cao lần lượt!” Quản sự nghiêm nghị nói.
Nhưng không ai để ý đến hắn ta.
Hầu hết những đứa trẻ này đều đang buồn bã và lo lắng cho tương lai bất định của mình.
Quản sự nhíu mày.
Mã Đinh lập tức bị dọa cho giật nảy mình: “Mau nghe lời! Không nghe lời sẽ bị quất roi cho chảy máu đó!”
“Sao… sao lại tàn bạo vậy?!”
“Hắn ta không thể làm thế!”
“Ta sẽ nói với cha ta!”
“Hãy để ta về nhà! Ta là con trai của Đại công tước Ôn Đốn!”
“Thần sẽ trừng phạt các ngươi!”
Lời nhắc nhở của Mã Đinh không những không khiến bọn trẻ ngoan ngoãn hơn, ngược lại, những đứa thiếu gia tiểu thư được nuông chiều này lại bắt đầu nổi cáu!
Quản sự hơi đau đầu, nếu được như Mã Đinh nói, có thể dùng roi với những đứa không nghe lời thì tốt rồi, hắn ta cũng không phải đau đầu như bây giờ.
Đánh người là tuyệt đối không được phép! Nếu hắn ta làm vậy, không nói đến việc mất việc, ngày mai sẽ bị đưa đi đào mỏ ngay.
Tự mình đi làm thợ mỏ và bị đưa đi lao động cải tạo ở hầm mỏ là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau!
Tự mình đi làm ở mỏ thông qua kênh tuyển dụng chính quy, không chỉ có lương, hoa hồng, 5 loại bảo hiểm, trợ cấp ngày lễ, mà còn có ưu đãi về việc định cư.
Nhưng nếu vi phạm pháp luật và quản lý trật tự an ninh bị đưa đi khai thác mỏ, ngoài việc bao ăn ở, đảm bảo an toàn cơ bản về người và tài sản, không có gì khác nữa.
So với những nơi khác, điều kiện lao động cải tạo đã là công việc thần tiên đối với người dân bình thường, nhưng so với nhân viên chính thức thì, chênh lệch xuất hiện ngay lập tức.
Chán, rất chán luôn! Đặc biệt là đội lao động cải tạo và nhân viên chính thức ăn ở làm việc cùng nhau, sự so sánh này rất mạnh mẽ, mạnh đến mức khiến người ta muốn tát vào mặt mình 800 cái ngay và luôn!
Vì vậy, dù sao thì quản sự cũng sẽ không ra tay!
Hắn ta có hơi đau đầu, công nhân bình thường đều là những người đã trải qua những ngày tháng khó khăn, người nào cũng đều chăm chỉ và có thể làm việc, điều quan trọng nhất là, họ nghe lời, họ thậm chí còn ngoan ngoãn hơn! Quản sự bảo làm gì, họ chỉ biết làm nhiều hơn và tốt hơn, rất trân trọng cơ hội được làm việc, chứ không phải là kén cá chọn canh.
Nhưng những công nhân lần này lại khác, hầu hết đều là những đứa trẻ có điều kiện gia đình tốt, dù đã 6 tuổi, cơ hội được làm việc vặt cũng rất ít, đừng nói gì đến việc làm nông.
“Gào….” Con Đại Địa Á Long buồn ngủ lật người, nó được phân vào đội này làm việc, nhưng những đứa nhỏ này lại cãi cọ om sòm, ồn ào đến nỗi nó chẳng thể nào xếp hàng được, chứ đừng nói gì đến việc làm công việc tiếp theo.
Lưỡi nó giống như lưỡi rắn dài tới mười mấy mét, dù chỉ là ngáp một cái vì buồn ngủ thôi, nhưng hơi thở máu tanh hung dữ vẫn tràn ra, khiến tất cả mọi người đều sợ hãi.
Mấy đứa thiếu gia tiểu thư cãi cọ om sòm vì bất mãn đột nhiên im lặng, hiện trường như bị nhấn nút tạm dừng, yên tĩnh đến bất ngờ.
Dù là Đại Địa Á Long, nhưng nó vẫn mang một chữ “Long”, có điều, khoảng cách giữa nó và loài rồng thông minh thì xa tít tắp, chỉ có thể nói là như trời với đất.
Đại Địa Á Long không thể bay, thậm chí còn không có cánh, nhưng kích thước của nó lại ngang bằng với loài rồng, nó giỏi ma pháp hệ Thổ, khả năng thân cận với nguyên tố Thổ gần như là max cấp, chỉ cần nó đứng trên mặt đất là có thể hấp thụ sức mạnh vô hạn từ mặt đất.
Nhưng thứ tỷ lệ thuận với sức sống mạnh mẽ và kích thước khổng lồ của nó là tính khí của nó.
Tính khí của Đại Địa Á Long rất tệ, ý thức về lãnh thổ rất mạnh, mó mà tức giận lên là sẽ không dừng lại cho đến khi đập vỡ tất cả những gì có thể nhìn thấy!
Cấp bậc hiện tại của nó là cấp 135, như vậy, cộng hết cả đám nhóc con này lại cũng chưa chắc gì đã bằng cấp bậc của nó, ngoan ngoãn hạ thấp sự tồn tại của mình xuống mới là lựa chọn thông minh nhất.
Những đứa trẻ được chọn đến Thánh thành A Gia Mạn Đức không có đứa nào là ngu ngốc hết, dù được gia đình nuôi nấng có hơi phế một chút, nhưng ít nhất thì đầu óc vẫn thông minh.
Chúng đều là những người có khả năng thân cận với nguyên tố Ánh Sáng rất cao, từ nhỏ đã được tiếp nhận giáo dục ưu tú, ngay cả trong trường hợp tam quan bị sụp đổ như bây giờ, chúng cũng vẫn có thể giữ bình tĩnh, dù có chút khó khăn.
Quản sự thở phào nhẹ nhõm, nói là “quản sự”, chứ thực ra hắn cũng chỉ là nhân viên lâu năm. Bỗng nhiên có thêm 300.000 người, quản sự trước đây chắc chắn là không đủ.
Một quản sự dẫn một trăm người, một trăm người một lớp, ngoài thời gian học, những đứa trẻ này đều phải ở cùng nhau.
Hắn ta không có nhiều kinh nghiệm quản lý, chỉ học theo cách làm việc của vị quản sự trước đây của mình, trông mèo vẽ hổ.
Nhưng khi đó bọn hắn lại rất nghe lời, quản sự bảo làm gì thì bọn hắn làm cái đó, vậy cho nên giờ hắn ta cũng không có kinh nghiệm xử lý những tình huống như thế này. May mắn là có Đại Địa Á Long hỗ trợ, nếu không, hắn ta cũng không biết mình phải xử lý như thế nào mới tốt!
“Nào, mọi người đến đây… đúng rồi, nhìn vào gáy của cậu ấy, khoảng cách trước sau trái phải đều phải giống nhau, như vậy nhìn mới đẹp!” Quản sự khá hài lòng khi thấy những đứa trẻ này di chuyển, sau đó đích thân chỉ dẫn từng bước.
Những đứa trẻ này chưa từng đi học, không hiểu ý nghĩa của việc xếp hàng, nhưng trí thông minh không có vấn đề gì, quản sự dạy một chút là chúng xếp hàng được ngay.
“Báo số!”
Báo số cũng cần phải dạy từ đầu, còn có đứng nghiêm, nghỉ ngơi, quay phải, đó toàn là những mệnh lệnh cơ bản nhất.
Cho dù là trang trại, nhà máy, đội thi công hay trường học gì cũng vậy, những điều này đều là cơ bản nhất.
Kỷ luật nghiêm minh.
Những thứ này tưởng chừng như vô dụng đối với nội dung công việc, nhưng lại có thể nhanh chóng nâng cao hiệu quả làm việc của mọi người trong công việc tiếp theo.
“Thời gian cũng không còn sớm, hôm nay ta sẽ dẫn mọi người đi làm quen với hoàn cảnh xung quanh đã.”
Nơi đầu tiên phải đến chắc chắn là nhà ăn, trong cuộc sống, chuyện quan trọng nhất vẫn là ăn uống.
Sáng ăn gì, trưa ăn gì, tối ăn gì, đêm khuya ăn gì, đồ ăn vặt mua gì ngon, trà sữa chọn vị nào?
Những việc này mới là cuộc sống thực tế đơn giản nhất.
Nhà ăn là một tòa nhà riêng biệt rất khí thế, bất kể là trang trại nào, khu công nghiệp nào, chắc chắn nhà ăn luôn là tòa nhà nổi bật nhất, có khí chất địa danh nhất!
Diện tích của nó rất lớn, còn cao sáu tầng, dù không phải là tòa nhà lộng lẫy, nhưng những đường nét đơn giản và gọn gàng khiến người ta nhìn vào là có thiện cảm.
Nói thật, lúc Mã Đinh nhìn thấy tòa nhà này từ xa, ban đầu cậu ta còn tưởng là dinh thự Lĩnh chủ hay tòa thị chính, nhưng không ngờ lại là nhà ăn?!
“Nhà ăn là cái gì?” Có người tò mò tụm lại thì thầm, rõ ràng là rất tò mò về sự tồn tại của nhà ăn.
Quản sự nghe thấy lời thì thầm của chúng, vậy nên đã giải thích: “Nhà ăn là nơi tất cả công nhân đều có thể đến ăn, chỉ là, có giới hạn thời gian. Lát nữa ta sẽ phát thẻ ăn cho mọi người, mỗi tháng có 800 đồng tiền ăn, ăn không hết có thể rút tiền, không đủ ăn có thể nạp thêm tiền.”
“Bữa sáng bắt đầu phục vụ lúc 7 giờ sáng, sau 9 giờ sẽ không còn, cộng thêm thời gian xếp hàng, nếu đến đúng giờ vào lúc 8:59 thì chắc chắn là không ăn được bữa sáng, vậy nên phải đến sớm xếp hàng.”
“Bữa trưa phục vụ cơm chỉ có nhiều chứ không ít, nhưng để chắc chắn, khi tiếng chuông tan ca vừa vang lên, phải chạy thật nhanh đến xếp hàng! Ăn uống không tích cực, tư tưởng có vấn đề, công việc buổi chiều rất nặng nề, vậy nên trưa phải ăn no!”
“Bữa tối thì phục vụ đến 8 giờ tối, muốn ăn ở nhà ăn hay ra ngoài ăn đều được. Nhưng các ngươi còn nhỏ, có giờ giới nghiêm, 10 giờ tối sẽ kiểm tra ký túc xá. Nếu thật sự đói bụng ngủ không được có thể tìm quản lý ký túc xá nam và quản lý ký túc xá nữ, có thể đặt hàng online.”
Bao ăn ở đã trở thành một điều kiện tuyển dụng cơ bản nhất ở Lan Tư Duy Lợi.
Tất nhiên, không phải ai cũng thích ăn cơm ở nhà ăn, cũng có người thích ăn thức ăn bên ngoài, thậm chí sau khi thoát khỏi cảnh đói khát, còn từ từ xuất hiện tình trạng lãng phí.
Vì vậy, thẻ ăn đã được đưa ra.
Từ việc ăn uống miễn phí chuyển sang việc mỗi tháng nạp tiền vào thẻ ăn!
Phúc lợi của mỗi gia đình không giống nhau, số tiền trên thẻ ăn thấp nhất là 600 đồng mỗi tháng, yêu cầu cơ bản là mỗi bữa 20 đồng.
Mặc dù số tiền đó được phát hàng tháng như một khoản phúc lợi, nhưng ăn không hết cũng có thể rút tiền ra, rút tiền mặt chính là tăng lương.
Dù chỉ là một tấm thẻ nhỏ, nhưng khi nó xuất hiện, hiện tượng lãng phí đã không còn nữa.
Tuy nhiên, để phòng trường hợp, vẫn có quy định lãng phí thức ăn sẽ bị phạt tiền.
Còn về phúc lợi bao ở, những công nhân có nhà, không muốn ở ký túc xá có thể nộp đơn xin đổi ký túc xá thành trợ cấp nhà ở, từ 300 đồng đến 50 vàng đều có!
Cộng thêm quỹ công tích, rất khó có chuyện công nhân chính thức không tích lũy được tiền!
Tất nhiên, quản sự không giải thích chi tiết những điều kiện phúc lợi đó cho đám nhóc con này, dù sao bọn nó cũng chỉ là “công nhân tạm thời”, chẳng mấy chốc sẽ về nhà, sẽ không ở lại đây lâu.
Hơn nữa, những đứa trẻ này mới 6 tuổi, cho dù ở lại thì cũng phải đi học, sẽ không làm việc mãi ở trang trại.
“Nhà ăn ở đây lát nữa là sẽ hoàn thành việc mở rộng, có thể chứa được 500.000 người, không có vấn đề gì. Nhưng nói thật, nhà ăn ở tầng 1, 2, 3 là cơm hộp, muốn ăn ngon hơn thì phải lên tầng 4, 5, 6.”
Quản sự nói mà nước miếng cứ chảy ra: “Nhà ăn tầng 6 có món vịt quay ngon nhất! Chờ các ngươi có tiền rồi nhất định phải lên tầng 6 thử, da vịt được nướng giòn tan! Bóng loáng, đỏ au, nhưng thịt bên dưới da lại vừa mềm vừa thơm, xương mềm như đậu hũ, ăn một miếng rau, rồi lại ăn một miếng cơm, ực….”
Quản sự nói đến đây, như thể mình bị đói, nếu không phải dẫn theo đám nhóc con này, lúc này hắn ta nhất định phải lên tầng 6 mua một phần vịt quay ăn!
Nhưng hắn ta dẫn theo một trăm đứa trẻ, lên tầng 6 mua vịt quay mà chỉ gọi cho mình, đám nhóc này thèm đến ch** n**c miếng vào người hắn ta, đến lúc đó liệu hắn ta có mua cho chúng không? Hay là nhẫn tâm ăn một mình thôi?
Không ổn, cái nào cũng đều không ổn.
Vậy nên tốt nhất là đừng đi!
Còn việc để đám nhóc này tự mình trả tiền bằng thẻ ăn, hắn ta chưa từng nghĩ đến.
Chủ yếu là món vịt quay này không rẻ.
Quả thực không rẻ! Phần nhỏ là 120 đồng, phần lớn là 200 đồng, ngoài món vịt quay, quản sự còn thêm một cái đùi vịt nữa, như vậy một phần là 300 đồng.
Dù quản sự rất thích món vịt quay, nhưng cũng chỉ dám ăn mỗi tháng một lần.
Dù sao tiền trong thẻ ăn của hắn ta mỗi tháng cũng chỉ có 1.000.
Làm việc nông rất vất vả, hoàn toàn là lao động chân tay, vì vậy nhà ăn của trang trại, đội thi công và hầm mỏ luôn có những món ngon ăn nhiều no bụng, giá cả phải chăng.
Bình thường ăn cơm hộp thì cũng không tệ! Lên tầng là bếp riêng, chính là chạy theo việc cải thiện bữa ăn, vì vậy thức ăn ở tầng trên được nấu rất thơm ngon và đẹp mắt!
Mã Đinh vô thức ch** n**c miếng. Vịt quay là gì, cậu ta không hiểu, cũng chưa từng ăn, những từ ngữ phức tạp trong miệng quản sự, cậu ta nghe như thiên thư, nhưng quản sự trông có vẻ sang trọng hơn cậu ta rất nhiều!
Hắn ta mặc bộ quần áo dày dặn, nhìn là biết rất ấm áp, làn da dù đen nhưng rất sạch sẽ, là đen vì nắng chứ không phải là đen vì quá bẩn mà tạo thành lớp giáp bảo vệ vật lý trên người, hơn nữa hai bên má của hắn ta cũng căng phồng phúng phính, không liên quan gì đến hình ảnh gầy còm hay da bọc xương!
Nhìn như một người giàu có và sang trọng, ngay cả hắn ta cũng thấy món ăn đó ngon đến nỗi không cưỡng nổi, vậy thì nó phải ngon đến mức nào!
Mã Đinh thèm lắm!
Nhưng phần lớn mọi người đều xem thường, chẳng thèm ngó tới.
Những đứa trẻ này có cấp bậc không cao, thậm chí có thể nói là rất thấp, nhưng điều đó không có nghĩa là thiên phú của chúng kém, gia thế của chúng kém.
Ngược lại, vì thiên phú ánh sáng của chúng quá tốt, nên được kỳ vọng rất nhiều, ngay từ nhỏ đã học tất cả những gì có liên quan đến Quang Minh Thần Điện, rèn luyện lòng tin tưởng vào Thần Quang Minh, như vậy sau này đi theo con đường Thánh Kỵ Sĩ hoặc Mục Sư, sẽ được thần linh phù hộ, đi được thuận lợi hơn!
Có thể nói là thiên chi kiêu tử! Những đứa trẻ như vậy thì làm sao có thể để mắt đến “vịt quay” trong miệng quản sự được chứ.
Trong mắt Mã Đinh, quản sự là một người giàu có và sang trọng, nhưng trong mắt những người khác, quản sự và Mã Đinh không khác nhau là mấy, đều là những kẻ thấp kém!
Vì vậy, chúng cũng sẽ không khao khát món vịt quay mà hắn ta miêu tả.
“Ngỗng? Ngỗng gì? Nếu không phải là ngỗng cấp 30 trở lên thì ta không ăn!”
“Nhìn hắn ta nghèo kiết xác, làm sao có thể ăn được thứ gì ngon! Đừng có coi rác rưởi như báu vật!”
Những đứa nhóc này không tiếc lời hạ thấp quản sự và món vịt quay mà hắn ta thích.
Chúng không phải là tự nguyện đến đây, tất nhiên là xem thường mọi thứ ở đây rồi.
Nếu không phải bị Đại Địa Á Long uy h**p, chúng cũng sẽ không yên lặng nghe lời.
Quản sự không tức giận, khi hắn ta còn là nô lệ đã nghe quá nhiều lời khinh bỉ và sỉ nhục, những lời chế giễu mỉa mai như thế này có là gì?
Dù quản sự rất thích món vịt quay ở tầng trên, nhưng hắn ta cũng sẽ không mất bình tĩnh để bảo vệ mình.
Điều quan trọng nhất là —— không ăn vịt quay không phải là tổn thất của hắn ta, mà là tổn thất của chúng!
Quản sự còn cảm thấy chúng khinh thường cũng tốt! Như vậy sẽ không có nhiều người tranh giành món vịt quay với hắn ta nữa!
Trời ơi, món vịt quay 200 đồng một phần được ưa chuộng đến mức nào?! Ngày nào hắn ta cũng đều phải xếp hàng rất lâu mới ăn được một phần như vậy!
“Đi thôi, ta sẽ dẫn các ngươi đi nhận thẻ cơm.”
Vừa dứt lời, quản sự dẫn đầu đi trước. Bỗng nhiên có vô số mùi hương thơm lừng bay đến, xộc thẳng vào mũi mọi người, khiến ai cũng phải hít hà.
Vừa rồi đám tiểu thư thiếu gia này còn khinh thường, bây giờ lại ngớ ra một lúc, sau đó không kìm được mà hít hít mũi.
“Hít….”
“Hít….”
Chúng lấy hết sức hít vào, xương sườn phình ra, hận không thể hít hết cả không khí trong nhà ăn vào người mình.
“Cái gì, cái gì vậy? Đây là mùi gì vậy?!”
“Thơm quá à! Có phải gần đây có nhà máy nước hoa không?”
“Bao nhiêu tiền một chai? Ở đây có tổng cộng bao nhiêu loại nước hoa?”
Những người chưa từng ăn cơm tập thể, tất nhiên sẽ cho rằng mùi thơm này là do nhà máy nước hoa sản xuất.
Quản sự cũng không sửa lại cho đúng, hắn ta mỉm cười cúi đầu nhìn đồng hồ: “A! Đã bốn giờ rưỡi rồi!”
Năm giờ là giờ tan làm của công nhân, dù hiện tại trang trại không có công nhân nào phải làm việc, nhưng thời gian ở đây vẫn theo quy định đó. Dù sao thì bây giờ cũng có một lượng lớn công nhân mới chuyển đến mà.
Quản sự nói: “Nhanh lên, chúng ta đi lấy thẻ ăn, lấy thẻ xong sẽ dẫn các ngươi đi nhận phòng, sau đó mới quay lại xếp hàng ăn cơm!”
Bữa tối bắt đầu từ 5 giờ, căn tin cũng không xa ký túc xá, nhưng thẻ ăn cần phải được liên kết, mặc dù quản sự đã bàn bạc trước để tránh chen chúc khi xếp hàng, nhưng chắc chắn lúc đó hàng sẽ không ngắn.
Bởi vì phải có thẻ ăn thì tối mới có cơm để ăn.
Có việc cần cầu người ta, dù tính tình của những thiếu gia tiểu thư này có kiêu ngạo đến đâu cũng phải hạ giọng, ngượng ngùng hỏi: “Mùi gì thơm thế?”
Quản sự cũng không có ý định cố ý làm khó họ, ngược lại, để k*ch th*ch tính chủ động của họ, hắn ta còn nhanh chóng đọc tên món ăn: “Thịt kho tàu, cải muối hầm thịt, chân gà hầm nước tương, gân bò hầm, rau xào, trứng xào cà chua, dưa chuột xào thịt, trứng hấp thịt băm, giá đỗ xào xúc xích. . . . . .”
Hắn ta hít hít mũi, xác nhận lại một chút, hai mắt bỗng như phát sáng: “Còn có cả bánh tart trứng và bánh bông lan nữa! Món tráng miệng tối nay là bánh tart trứng và bánh bông lan!!!”
Quản sự vô cùng hâm mộ: “Lĩnh chủ thật tốt với các ngươi, còn đặc biệt bảo nhà bếp làm bánh tart trứng và bánh bông lan cho các ngươi nữa, các ngươi không biết đâu, hai loại này bình thường rất khó mua!”
Bánh tart trứng và bánh bông lan thuộc top siêu siêu siêu siêu siêu hot của cửa hàng bánh ngọt, mỗi ngày hàng người xếp hàng mua bánh rất đông, vì vậy muốn mua được bánh tart trứng và bánh bông lan không phải là chuyện dễ dàng gì.
Cửa hàng đổi điểm tích lũy của Thiếu Niên Ma Pháp —— tuy có thể đổi bánh tart trứng, nhưng rất tiếc, chuyện này đã lan truyền khắp nơi từ mấy ngày trước, nhưng tất cả mọi người đều bận rộn với việc cứu trợ trong đợt thú triều, công nhân của nhà máy bán thành phẩm đều bị kéo đi để gấp rút sản xuất vật tư cứu trợ, việc của cửa hàng đổi điểm tích lũy đương nhiên cũng phải trì hoãn thêm lần nữa.
Chuyện ăn bánh tart trứng thỏa thích, còn xa vời lắm!
Mã Đinh không biết bánh tart trứng và bánh bông lan là gì, lần này ngay cả những thiếu gia tiểu thư tự nhận mình am hiểu đời thường cũng không biết, bọn chúng ngơ ngác nhìn quản sự, rồi nghi hoặc nhìn nhau, nhưng chỉ nhìn thấy sự ngu ngốc vô tri trong mắt đối phương.
Loại biểu cảm này xuất hiện trên mặt đối thủ mà mình thường khinh thường thì rất sảng khoái, nhưng xuất hiện trên mặt mình thì thật sự rất xấu hổ!
Bọn chúng cố gắng tỏ ra mình rất hiểu biết, chỉ là bánh tart trứng và bánh bông lan thôi, bọn nó sao có thể chưa từng ăn?!
Nhưng mùi thơm đã đánh bại lớp mặt nạ kiêu ngạo của chúng.
Thơm quá, thơm quá, thơm quá. . . . . . Thật sự thơm quá đi!
Không ch** n**c miếng ngay tại chỗ đã là điều duy nhất bọn nó có thể duy trì vì thể diện rồi.
Trong căn tin, mùi thơm của món ăn được nấu trong nồi lớn rất hấp dẫn, mặc dù mười mấy loại mùi thơm pha trộn lại với nhau, nhưng lạ lùng thay, lại không có mùi vị hỗn độn như món ăn thập cẩm, ngược lại, mũi như bị tấn công tập thể, mùi thơm nào cũng ngào ngạt, mùi thơm nào cũng rõ ràng —— rõ ràng đến mức chúng có thể biết được mùi thơm nào đang tấn công mũi mình!
Quản sự mỉm cười, “Đi thôi, ta dẫn mọi người đi làm thẻ ăn, có thể đến sớm xếp hàng ăn món ngon mới ra lò là hạnh phúc nhất đó!”
Lúc nãy còn miễn cưỡng, còn kiêu ngạo, bây giờ đám nhóc con lập tức chạy thật nhanh, theo sát phía sau quản sự, đôi mắt to tròn đầy vẻ thúc giục.
Có nhà ăn dụ dỗ, việc làm thẻ và sắp xếp ký túc xá sau đó không xảy ra chuyện gì rắc rối, hiệu quả rất cao.
“Thơm quá…” Mùi thơm càng ngày càng nồng đậm, dù ở cách ký túc xá vài tòa nhà, Mã Đinh vẫn có thể dễ dàng ngửi thấy mùi thơm từ nhà bếp căn tin truyền tới.
Mùi thơm quyến rũ đến mức bọn họ còn không thể tập trung nhìn kỹ ký túc xá của mình, mà sốt ruột thúc giục quản sự dẫn họ đến nhà ăn ngay để ăn cơm.
Quản sự mỉm cười, rồi tạo dáng sẵn sàng chạy, quay đầu nhìn đám nhóc, nụ cười hiền hậu trên mặt hắn ta cũng biến mất, chỉ còn lại vẻ nghiêm nghị đầy sát khí.
“Muốn sống sót trong cuộc chiến giành thức ăn ở căn tin thì phải giữ vững niềm tin ‘Ta muốn là người đầu tiên chạy đến nhà ăn’! Bởi vì chỉ như vậy ——” Hắn ta như mũi tên rời cung lao vút đi, khi xuống cầu thang, vì còn có trẻ con, nên không chọn cách nhảy tầng, sợ bọn nó học hư, mà là một bước sáu bảy tám bậc, nhảy xuống không khác gì bay.
“—— Mới có thể ăn cơm nhanh nhất ——”
“Cơm ——”
“A ——”
Giọng nói vang vọng trong tai đám nhóc, chỉ trong chốc lát khi chúng ngẩn ngơ, bóng dáng quản sự đã biến mất không còn tung tích.
“Thật là đáng ghét!” Có người phản ứng lại, nhanh chóng chạy theo, thẳng tiến về nhà ăn.
Tiếp theo, đám nhóc con như ong vỡ tổ chạy xuống.
Mã Đinh rất gầy yếu, nhưng tốc độ của cậu ta không hề chậm! Mấy ngày ở Thánh thành A Gia Mạn Đức dù không phải lo lắng về thức ăn, nhưng thịt của cậu ta cũng không tăng lên được miếng nào, chỉ không gầy đi quá mức mà thôi.
Cơ thể dẻo dai như cỏ dại, linh hoạt như khỉ rừng, giúp cậu ta nhanh chóng vượt qua “kẻ dẫn đầu”, trở thành người chạy nhanh nhất trong lớp, vui vẻ lao về phía trước đám đông.
“A —— đau quá!”
Ngay lúc đang lao nhanh về phía nhà ăn, Mã Đinh nhìn thấy một cô bé bị đám đông chen lấn ngã xuống đất.
Phía trước cô bé là đám đông, phía sau cũng là đám đông, mọi người đều đang lao về phía trước, trên khuôn mặt của bọn chúng chỉ có bướng bỉnh và tham vọng thắng thua.
Bọn chúng đang tập trung chạy nên không nhìn thấy cô bé, có lẽ cũng có người nhìn thấy, nhưng không ai muốn dừng lại.
Mã Đinh cách cô bé khoảng 3 mét, nhưng cô bé lại ở phía sau, cậu ta ở phía trước.
Lúc này mà đi ngược trở lại rất nguy hiểm, hơn nữa còn làm chậm tốc độ của mình.
Tình huống bất lợi khiến Mã Đinh do dự một chút, cuối cùng cậu ta vẫn nhẫn tâm quay đầu đi.
“A ——” Cô bé đó hét lên, cô mặc váy công chúa lộng lẫy, giống hệt công chúa, thực tế, cô bé cũng chính là công chúa.
Nhưng danh phận công chúa ở đây có gì khác biệt đâu? Vô số người lao về phía nó, cô bé cũng biết họ nhìn thấy mình! Nhưng vô dụng.
Có lẽ là vì lòng háo thắng, có lẽ là vì an toàn của chính bản thân mình, không ai dừng lại.
Cô bé cố gắng tự đứng dậy, nhưng dòng người chen chúc xung quanh không dừng lại, sức ép từ hai bên trái phải khiến cô vừa đứng dậy lại ngã xuống.
“Hu hu..…” Cô bé sợ hãi ôm đầu, tất cả những thiết bị bảo vệ trên người nó đều bị phá hủy khi Thiên Sứ sử dụng cấm thuật, dù chỉ là giẫm đạp như vậy thôi cũng có thể khiến nó biến thành một đống thịt nhão.
Nó biết rõ điều này!
Lần đầu tiên trong đời, nó cảm nhận được tử thần xuất hiện trước mặt mình, hóa ra nó cũng chỉ là một tồn tại yếu đuối và hèn mọn giống như người thường.
“Rầm ——”
Không có đau đớn như trong tưởng tượng, ngược lại, có thứ gì đó ấm áp bao lấy người cô bé, đưa nó bay lên trời.
“Đây chính là tín đồ của Thần Quang Minh sao?” Một giọng nói lạnh lẽo như băng truyền đến bên tai, An Kỳ Nhân cẩn thận mở mắt, thứ đầu tiên cô bé ấy nhìn thấy là một bóng đen.
Tóc đen, mắt đen, áo choàng đen.
Là người đó, Lĩnh chủ Lan Tư Duy Lợi, kẻ… kẻ phạm thượng!
Tim An Kỳ Nhân như muốn nhảy ra khỏi cổ họng, nhưng không phải vì tức giận, mà là…..
“Hu hu hu……” An Kỳ Nhân như đang bơi, vung hai tay về phía Phỉ Lạc Ti, dùng cả tay lẫn chân bò lên người y.
Phỉ Lạc Ti không đẩy cô bé ra, An Kỳ Nhân càng thêm lớn mật, ôm lấy cổ y, bắt đầu khóc lớn.
“Hu hu hu….. Lĩnh chủ đại nhân, con sợ quá, con còn tưởng mình sắp chết rồi, hu hu hu…..”
Đây không phải là lần đầu tiên.
Chỉ vài giờ trước, cô bé vừa mới trải qua một trận “Đồ sát”.
Lúc thánh quang giáng xuống, không còn ấm áp và chữa lành như xưa nữa, chỉ có nỗi đau và tuyệt vọng vô cùng vô tận.
Trong tuyệt vọng đó, kẻ phạm thượng toàn thân đen nhánh này đã cứu nó.
Lúc đó, đầu óc An Kỳ Nhân hoàn toàn rơi vào trạng thái vỡ vụn và hỗn loạn.
Cả cơ thể cũng tê liệt.
Những người xung quanh đang chửi rủa kẻ phạm thượng, vì vậy nó cũng vô thức hòa vào đám đông.
Nhưng trong lòng nó biết rất rõ—— kẻ phạm thượng là người tốt.
Niềm tin và bản tâm đấu tranh trong đầu, khiến nó vô thức không muốn suy nghĩ nhiều nữa.
Nhưng phản ứng bản năng trong tiềm thức thì sẽ không lừa dối ——
Nó tin tưởng Phỉ Lạc Ti, nó cảm thấy Phỉ Lạc Ti là người tốt.
Vì vậy, khi được cứu thoát lần nữa, nó ôm chặt lấy cổ Phỉ Lạc Ti, khóc lớn và nói cho y nghe mình đã sợ hãi và biết ơn y như thế nào.
“Cảm ơn ngài, Phỉ Lạc Ti đại nhân, lúc nãy con sợ quá, hu hu hu, cảm ơn ngài.…”
Bình thường An Kỳ Nhân ở nhà là công chúa được nuông chiều, hai lần suýt chết hôm nay khiến nó gần như bị dọa cho sụp đổ, nó liên tục ôm chặt lấy Phỉ Lạc Ti, lặp đi lặp lại những lời này.
Sắc mặt Phỉ Lạc Ti không được tốt cho lắm, tất nhiên không phải là bị bệnh.
Y quen mặc quần áo màu đen, ngay cả găng tay cũng là màu đen, nhưng da của y lại trắng đến phát lạnh.
Khi gương mặt y lạnh lùng nhìn người khác, thực sự có cảm giác lạnh giá như mùa đông đến đóng băng mọi thứ.
Ngay nháy mắt Phỉ Lạc Ti xuất hiện, tất cả mọi người đều vô thức dừng hành động, đó là vì sợ hãi, nỗi sợ hãi khắc sâu vào tâm hồn mang tên Phỉ Lạc Ti. Đúng vậy, một người có thể xé nát đôi cánh thiên thần bằng tay —— làm sao có thể không khiến người ta sợ được?!
Phỉ Lạc Ti liếc nhìn xung quanh, tất cả những đứa trẻ như bị ánh mắt sắc bén của y đâm phải, nhưng dường như không có đứa trẻ nào lọt vào tầm mắt của chúng.
“Các ngươi đang làm gì?”
Ở Lan Tư Duy Lợi chưa từng xảy ra tình trạng giẫm đạp, nhưng điều đó không có nghĩa là không có biện pháp phòng ngừa để ứng phó.
Đặc biệt là thời điểm quan trọng tranh giành cơm vào giờ ăn, là giờ cao điểm có thể xảy ra tai nạn giẫm đạp.
Rất nhiều loại trận pháp phòng thủ ma pháp đã được tạo ra từ khi mới xây dựng ký túc xá, nhà ăn, sửa chữa đường.
Hàng ngày đều có người kiểm tra, bởi vì một khi xảy ra chuyện, chắc chắn sẽ là tai nạn đẫm máu.
Nhưng “may mắn” là, từ trước đến nay trận pháp phòng ngừa giẫm đạp chưa từng được kích hoạt lần nào.
Là do may mắn à? Không phải.
Là do tất cả mọi người đều giúp đỡ lẫn nhau.
Chạy bộ bị trật chân không phải là điều không thể xảy ra, dù là chuyện hiếm gặp, nhưng số lượng dân cư lớn như vậy, mỗi ngày ít nhất cũng phải có đến vài trăm vài ngàn người bị trật chân giữa biển người mênh mông đó.
“Rốt cuộc thì các ngươi là tín đồ của thần hay là tôi tớ của quỷ dữ?” Phỉ Lạc Ti không phải là người thích nói những lời thừa thãi.
Lúc này, băng giá trong mắt y gần như có thể biến thành thực thể đóng băng người khác.
“Các ngươi xem thường người dân bình thường nghèo khổ không có tiền, xem họ là tồn tại thấp kém, loại bỏ nô lệ khỏi danh sách nhân loại, vậy còn cô bé này?”
Cơ thể Phỉ Lạc Ti hơi cứng lại, y không chỉ không quen bị người khác chạm vào mình, mà còn không quen bế trẻ con.
Cảm giác của y khi đối diện với trẻ con không phải là thích lắm, không thích, nhưng cũng không ghét.
Chỉ là, do đứa trẻ này bị dọa sợ, như thể đang nắm lấy cọng rơm cứu mạng mình, nên Phỉ Lạc Ti không thể đẩy nó ra được.
Cơ thể y có chút cứng ngắt, còn bị ảnh hưởng bởi điều đó, giọng nói càng thêm cứng nhắc, ngữ điệu nghiêm khắc khiến cho tất cả mọi người đều sợ hãi.
“Cô bé này là công chúa, lại rất giàu có, hơn nữa độ hòa hợp với nguyên tố Ánh Sáng lên đến 99%, tài năng xuất chúng. Theo tiêu chuẩn của các ngươi đối với ‘con người’, thì như vậy đủ để xem là ‘người’ rồi chứ?”
“Nhưng khi cô bé gặp nguy hiểm, những người được gọi là ‘tín đồ cứu rỗi thế gian của thần’ như các ngươi tại sao không cứu cô bé?”
“Thần của các ngươi không phải là ‘tồn tại nhân từ yêu thương nhân loại’ nhất sao? Các ngươi không phải là tín đồ của thần sao? Các ngươi không phải là tồn tại được Thần Quang Minh lựa chọn lựa sao?”
“Chỉ có vậy thôi à?” Phỉ Lạc Ti nhếch mép cười lạnh lùng, “Khi quỷ làm chuyện xấu thì ít nhất nó cũng thể hiện rất rõ ràng, còn những việc các ngươi làm….”
“Nếu không làm được ‘thần yêu thương nhân loại’, thì đừng có nói suông.”
“Miệng là để ăn cơm, chứ không phải để nói những điều xấu xa.”
Phỉ Lạc Ti cũng không nhìn đám nhóc này thêm nữa, bế An Kỳ Nhân biến mất ngay tại chỗ.
Chấn thương chân của An Kỳ Nhân không nghiêm trọng, thuốc trị bệnh đơn giản cũng có thể chữa khỏi, nhưng cô bé lại ôm lấy Phỉ Lạc Ti trước mặt mọi người, có thể tưởng tượng được, sau này con bé sẽ là “kẻ phản đồ”.
Phỉ Lạc Ti không phải là người quan tâm đến ý kiến của người khác, không được cảm ơn cũng chẳng thèm để ý.
Hoặc nói cách khác, so với câu chào hỏi “Lĩnh chủ Phỉ Lạc Ti đáng kính”, y thích làm “Kẻ phạm thượng đáng ghét, một ngày nào đó ngươi sẽ phải đền tội” hơn.
Dù sao thì nhân vật trung tâm cũng không bao giờ sụp đổ mà!
*****
Sau khi Phỉ Lạc Ti rời đi, khu ký túc xá đông đúc vẫn im lặng như vậy một lúc thật lâu.
Những lời nói vừa rồi của Phỉ Lạc Ti có chút hơi nghiêm khắc đối với những đứa trẻ chỉ mới 6 tuổi.
Mã Đinh cắn môi, nước mắt chảy dài.
Quá xấu xa, cậu ta cảm thấy hành động không cứu người của mình vừa rồi thật xấu xa!
Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực
